Beta: Mira
·
Khương Lệnh Uyểnkhôngkịp nóng nảy, nhưng khóe miệng cũngkhôngkìm được dương lên. Người a, ai chẳng có lòng hư vinh, chớnóichi là tiểucônương, nam tử ưu tú như Lục Tông lại chỉ si tâm vớimộtmình nàng, trăm phương ngàn kế muốn cưới nàng về làm vợ,nóithật, trong lòng nàng cũng có đắc ý nhonhỏ. Có điều có thể là vì người kia là Lục Tông, nếu đổi thành người khác… Nàng còn chưa tưởng tượng ra cảnh nàng gả cho người khác. Trong lòng Khương Lệnh Uyển vừa vui mừng vừa tức giận, như vậy kiếp trước Lục Tông sớmđãđể ý đến nàng, nhưng mà… Nàngmộtchút cũngkhôngđể ý. Được đó, giấuthậtsâu.
Thừa dịp hai người còn chưa bị pháthiện, nàng nhanh chóng rờiđi.
Khương Lệnh Uyển trở về viện tử, nhìn nhóm tiểucônương trẻ trung quần áo hoa lệ,đangnóichuyện với nhau. Nàng nhìnmộtchút, chờ đến khi thấymộtgương mặt quen thuộc, lúc này mớiđitới gọi “Gia Nguyệt.”
Di An quận chúa nhìn Khương Lệnh Uyển, cũng rất vui mừng. Hôm nay sắc mặt nàngkhôngtệ, nhưng so với khuôn mặt những tiểucônương bình thường khác vẫn nhợt nhạt hơnmộtchút. Khương Lệnh Uyểnnóichuyện với Di An quận chúamộtlúc,đãthấy mấy tiểucônươngđangvây quanh Tô Lương Thần mặcmộtthân váy xanh lụa, chải búi tóc lăng hư kế. Dung mạo Tô Lương Thần vốnđãrất xuất chúng, bây giờ trang điểm tỉ mỉ,trênđầu cài trâm hoa sơn trà lung linh, tuykhônggiống như những tiểu thư quý tộc đeo vàng bạc đầy người, khí chất lại như hạc đứng trong bầy gà, đặc biệt nổi bật. Khương Lệnh Uyểnkhôngthểkhôngthừa nhận, Tô Lương Thần nàythậtbiết làm bản thân nổi bật, biết sử dụng ưu điểm của bản thân,trênngười chỉ tùy ý đeo vài món đồkhôngđáng chú ý, nhưng lại có tác dụng thêu hoatrêngấm. Nếukhôngphảikhônghợp nhau, nàng cũng muốn giao lưu với Tô Lương Thầnmộtphen.
Di An quận chúanói: “Vị biểu tỷ này của muội,thậtcó năng lực.”
Lời này, xem như khích lệđi.
Khương Lệnh Uyển gật đầu. Cũng đúng, ngày ấy Tô Lương Thần ở Quỳnh Hoa đài danh tiếng vang xa, tuyhiệnnay vẫn kém Chu Lâm Lang, nhưng khi mọi người đến, vẫnkhôngnhịn được mà khen ngợi nàng ta. Nếu Chu Lâm Lang cao quý như hồng mai trong tuyết trắng, vậy Tô Lương Thần lại thanh nhã như hoa lan trong cốc vắng… Hơn nữa sau khi được cung đình ban thưởng,trêndưới trong phủkhôngai dám coi khinh vị biểu tiểu thư này nữa.
Di An quận chúa hiểu tính tình Khương Lệnh Uyển, cũngkhôngnóinhiều, hai người tìmmộtchỗ ngồi xuống. Khương Lệnh Uyểnkhôngcẩn thận đụng phải tay Di An quận chúa, lúc này mới kinh ngạc thốt lên: “Sao lại lạnh như vậy?”
Di An quận chúa cười cười: “Ta ốm yếu từnhỏ, bên ngoài lạnh haykhôngcũng vậy, bốn mùa ta đều như vậy,khôngấm hơn được.”
Thân thể nữ tử lạnh như thế,sẽảnh hưởng trực tiếp đến việc sinh dục. Đôi mắt Khương Lệnh Uyển lộ vẻ lo lắng, nhớ kiếp trước, Di An quận chúathậtvất vả mới sinh được hài tử,đangsống sờ sờ lại bị phu quân của mình và Chu Lâm Lang chọc giận, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn, thực làm người ta tiếc hận. Khương Lệnh Uyển cầm tay che ô của nàng, cười dàinói: “Khi còn bé muội cũng sợ lạnh, nhưng nghịch ngợm vô cùng,mộtmặt thích chơi tuyết,mộtmặt lại sợ lạnh. Nên mỗi lần cảm thấy lạnh, muội liền gọi ca ca đến, sau đó đặt tay lên cổhắn…”
Di An quận chúanói: “Ca ca muộithậttốt.” Nàng cũng có ba ca ca sủng nàng, đáng tiếc nàng chưa bao giờ chơi đùa dưới tuyết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)