Tiết Hiểu Kinh nắm chặt dây an toàn, tự dưng có chút căng thẳng.
Quả nhiên vừa vào cửa đã vứt vội chiếc balo. Tiết Hiểu Kinh còn chưa kịp cởi xong đôi bốt, đã bị anh ép thẳng lên cánh cửa lạnh lẽo.
Răng anh cắn lên hõm cổ cô, vừa hôn vừa cắn đến run rẩy. Tiết Hiểu Kinh bị đau, vừa hít hà vừa đẩy anh ra:
"Đừng! Còn chưa tắm rửa..."
Lời còn chưa dứt, chiếc áo croptop đen dây chéo trên người đã bị xé toạc một cách thô bạo, trong tiếng vải rách, anh gầm gừ:
"Tắm cái rắm!"
Nụ hôn trượt dọc từ cằm xuống dưới xương quai xanh, anh vùi đầu vào giữa rãnh ngực:
"Nói. Mặc lẳng lơ thế này định câu dẫn ai hả? Mẹ kiếp!"
Khoảnh khắc bị đâm xuyên qua, cả người Tiết Hiểu Kinh căng cứng. Móng tay cấu chặt lấy lưng anh, cào ra một hai vệt rướm máu.
Cô đứt quãng đáp trả: "Câu, câu dẫn anh chứ ai... Có bị em câu mất hồn chưa..."
"Em nói xem?"
"... Thật muốn làm em chết đi sống lại mà, Tiết Hiểu Kinh."
Dương Tri Phi ra ban công hút điếu thuốc rồi quay vào, kéo cánh tay cô từ phía sau định tiếp tục. Tiết Hiểu Kinh liền ư ử lẩm bẩm rên rỉ, lật người lăn lại trước ngực anh, hai tay vòng lên ôm chặt lấy vòng eo săn chắc, không muốn anh làm nữa.
"Mệt chết mất... nghỉ một lát đi... cầu xin anh đấy..."
Cô sắp khóc đến nơi, mặt vùi vào ngực anh cọ cọ, giở trò ăn vạ không chịu nhúc nhích.
"Anh không thấy mệt à? Sao anh có thể không mệt được chứ..."
Cô thật sự không thể hiểu nổi, ban nãy rõ ràng toàn là anh tốn sức lao động, không được cả ngàn thì cũng mấy trăm nhịp rồi.
Chẳng lẽ eo anh làm bằng sắt sao? Chân không biết mỏi à?
"Không mệt," Dương Tri Phi trầm thấp bật cười.
"Chắc là vì anh đang độ trai tráng chăng?"
Anh dứt khoát bế bổng cô lên, đặt trên đùi mình, giống như đang ôm một con gấu bông cỡ lớn. Cúi đầu hôn lên mái tóc mai ướt đẫm mồ hôi và mí mắt cô hết lần này đến lần khác.
"Mười phút nhé?" Để cho cô chút thời gian hít thở.
Tiết Hiểu Kinh mơ màng nghĩ thầm, cũng phải, thanh niên hai mươi tuổi đầu máu vượng khí cường, đúng cái tuổi tinh lực dồi dào không chỗ phát tiết. Không làm tình thì làm cái gì?!
Nhưng mà cô mệt lắm rồi!
"Hay là anh gọi chút đồ ăn cho em trước đi..."
Cô trượt từ trên người anh xuống, lại nằm vật ra thành hình chữ Đại (大), thều thào xin tha.
"Tối nay em chưa ăn gì mấy, không nạp thêm chút năng lượng, lát nữa anh chỉ có nước 'gian thi' (chơi với xác chết) thôi..."
Dương Tri Phi đứng dậy, đi đến cuối giường nhặt chiếc điện thoại bị vứt lăn lóc ở đó, ngón tay lướt lướt trên màn hình, xem xét các nhà hàng có đánh giá tốt quanh đây.
Xem một lát, anh xoay người, cúi xuống, hai tay nâng lấy khuôn mặt Tiết Hiểu Kinh. Hai người tạo thành một góc nhìn ngược cực kỳ thú vị.
Anh rủ mắt nhìn cô, ánh mắt lướt qua đôi môi ướt át hơi sưng đỏ cùng hàng mi chớp chớp.
"Anh lại khá tò mò muốn biết," Anh khẽ cúi đầu, đôi môi ấm nóng áp lên môi cô, day dưa cọ xát một chút rồi mới rời ra, mang theo chút hứng thú xấu xa ác liệt, "'Gian thi' rốt cuộc là có mùi vị gì."
"Sao anh biến thái thế hả?"
"Anh biến thái đâu phải mới ngày một ngày hai, em mới biết à?"
Anh cười vui vẻ, chóp mũi cọ cọ chóp mũi cô. Anh chỉ thích nhìn cái khuôn mặt nhỏ bé vừa thẹn vừa giận tràn đầy sức sống này của cô, vô cùng thú vị. Sau đó anh mới đứng thẳng người, nghiêm túc hỏi:
"Muốn ăn gì?"
Tiết Hiểu Kinh đói meo rồi, khẩu vị cũng theo đó mà ngông cuồng lên, không chút khách sáo tuôn một tràng tên món ăn:
"Hải sâm sốt hành! Mì xào tôm hùm Boston! Chân ngỗng hầm sốt bào ngư! Sườn bò Wagyu M9 nướng than! Tôm nướng nấm Truffle đen! Thêm hai con cua biển vịnh Bột Hải hấp! Vịt quay ba món! Lấy loại da giòn thịt mềm ấy! Cả mì tương đen Bắc Kinh chuẩn vị nữa! Lấy hết! Lên món hết cho em!"
"Ăn cho thành heo đi." Anh xùy một tiếng chê bai.
"Xì." Cô ngoảnh mặt đi, thừa biết là anh sẽ không gọi.
Nhân lúc anh đi tới bên cửa sổ gọi điện thoại đặt đồ ăn, Tiết Hiểu Kinh gom góp chút sức tàn, chậm chạp bò dậy, nhích ra ngoài cửa lối vào lôi cái balo to sụ của mình tới. Xoẹt một cái, đổ ập toàn bộ đồ đạc bên trong xuống tấm thảm.
Sau đó khoanh chân ngồi xuống, trên người quấn hờ chiếc ga giường vừa vơ lấy, bắt đầu kiểm duyệt "chiến lợi phẩm" hôm nay của mình.
Dương Tri Phi đặt món xong, cắn điếu thuốc đẩy cửa từ ban công bước vào, liền nhìn thấy trên tấm thảm cạnh giường bày la liệt một hàng "vật trưng bày".
Có chiếc máy chơi game cầm tay đời mới nhất, vài cuốn sách ảnh bìa cứng, còn có mấy món đồ chơi linh tinh vụn vặt. Anh tựa người vào khung cửa phòng ngủ, lơ đãng liếc nhìn.
Cho đến khi thấy Tiết Hiểu Kinh lục từ ngăn kéo trong cùng của balo ra một chiếc hộp gấm nhỏ, lấy từ bên trong ra một chiếc khóa ngọc tỏa ánh sáng cũ kỹ ôn nhuận, nhẹ nhàng đặt bên cạnh đống đồ hiện đại kia.
Đuôi chân mày anh nhúc nhích một cái gần như không thể nhận ra, anh bước tới, cúi xuống nhặt chiếc khóa ngọc lên. Cầm vào thấy hơi nặng tay, nhưng thân khóa lại không lớn, chạm khắc họa tiết vân mây như ý đơn giản, chính giữa khảm bốn chữ triện nhỏ "Trường Lạc Vĩnh Khang".
Các góc cạnh có vết mài mòn nhẵn thính do năm tháng chà xát, sợi dây đỏ cũng đã ngả màu, nhìn là biết món đồ cũ kỹ đã có tuổi, thậm chí giống như đồ trẻ con từng đeo.
"Cái này ai tặng đấy?" Anh vừa ước lượng trên tay vừa hỏi.
Tiết Hiểu Kinh khoanh chân ngồi đó, trên người quấn ga giường, chỉ chừa lại khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, hệt như một phiên bản Nữ thần Tự do thu nhỏ, trông khá buồn cười. Đôi mắt cô đảo quanh:
"Anh đoán xem."
Dương Tri Phi liếc nhìn chiếc khóa ngọc cũ, rồi lại nhìn khuôn mặt không giấu nổi ý cười của cô, hừ lạnh một tiếng, tiện tay ném trả chiếc khóa ngọc vào lòng cô. Anh quay người đi tới sô pha ngồi xuống, vắt chéo đôi chân dài, nhả ra một ngụm khói:
"Hà Gia Thụy cái thằng ngốc kia chứ ai."
Cũng chỉ có cậu ta mới có thể tặng cái loại đồ cũ mèm ấu trĩ không biết nhặt từ cái sạp đồng nát nào về này.
Tiết Hiểu Kinh vội vàng luống cuống bắt lấy, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ làm rơi làm xước. Dương Tri Phi nhìn cái điệu bộ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa của cô liền cười khẩy, vắt chéo chân liếc cô, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Một món đồ đồng nát rẻ rách chẳng ra sao mà cũng coi như bảo bối? Sợi dây chuyền đá quý anh tặng, dư sức mua cái loại phế liệu này chất đầy cả một xe tải.
Tiết Hiểu Kinh nhìn cái điệu bộ trịch thượng ngạo mạn, nhìn ai cũng thấy chướng mắt của anh liền nổi cáu.
"Dương Tri Phi."
"Sao?" Anh gõ gõ tàn thuốc.
"Tại sao lúc nào anh cũng mang cái tư thế bề trên, coi thường người khác như vậy? Từ hồi tiểu học anh đã mang cái nết này rồi, chỉ vì gia thế nhà anh khủng, nên anh khinh thường tụi này đúng không? Dù cho là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ?"
"Anh coi thường ai cơ?"
Liếc nhìn chiếc khóa ngọc nhỏ đang bị cô nắm chặt trong tay coi như bảo bối, anh "ồ" lên một tiếng rồi nói:
"Bảo cậu ta ngốc, không phải là khinh thường cậu ta, mà là cái thể loại quà cáp này, đến đứa con nít ba tuổi thời nay nó cũng chê."
"..."
Tiết Hiểu Kinh há miệng, có vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ bật ra hai tiếng ho khan lấp liếm.
"Sao, lại muốn vì cậu ta mà cãi nhau to với anh à?"
Hai người bọn họ vì Hà Gia Thụy mà sinh sự với nhau đâu ít lần.
Tiết Hiểu Kinh không đáp trả câu nói đó. Cô chỉ yếu ớt nhích lên phía trước hai bước, sáp đến bên chân anh, hai tay vòng qua cẳng chân anh ôm chặt lấy:
"Thật ra thì... món này không phải cậu ấy tặng em đâu..."
Cô ngẩng mặt lên, chiếc ga giường tụt xuống một nấc, để lộ bờ vai tròn trịa. Cứ như thế đáng thương mong manh nhìn anh, lại như đang kìm nén một âm mưu giảo hoạt nào đó, ngay lúc anh rốt cuộc không kiềm chế nổi mà cúi người xuống định hôn cô.
Cô bỗng nhoẻn miệng cười tươi rói, nói: "Là em định tặng cho anh đấy..."
"..." Đệt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

