Lễ Giáng Sinh năm nay cứ thế trôi qua, Tiết Hiểu Kinh đem những điều tốt đẹp của ngày hôm ấy cất giữ mãi trong tim.
Sau Tết Dương lịch, tuần lễ thi cử rất nhanh đã ập đến. Một ngày nọ, Dương Tri Phi nhắn tin hỏi cô có muốn lên chùa ôn thi nữa không.
Tiết Hiểu Kinh nhớ lại quãng thời gian ở chùa Thê Sơn vào cuối học kỳ trước. Ngọn đèn xanh, tượng Phật cổ, hồ sen thưa thớt, phong cảnh non xanh nước biếc thanh tịnh nhường ấy cố nhiên là tuyệt đẹp, thế nhưng cái kiểu đãi ngộ đặc biệt đổi lấy bằng đặc quyền đó luôn khiến cô cảm thấy không thoải mái.
Nhớ lại vẻ mặt hụt hẫng của những vị khách hành hương bị tấm biển thông báo chặn lại ngoài quầy bán vé lúc cô xuống núi, trong lòng cô lại càng thấy bứt rứt không yên.
Thế là cô nhắn lại:
"Thôi thôi, bây giờ quan hệ giữa em và mấy đứa cùng phòng đang rất tốt, ở ký túc xá cũng ôn bài được rồi, bọn họ còn giúp em xí chỗ trong thư viện nữa cơ!"
"..."
Tiết Hiểu Kinh nghe ra là anh không vui rồi. Mỗi lúc không vui, anh thường có thói quen im lặng không buồn nói chuyện. Thế là cô thử dỗ dành:
"Vậy trước khi nghỉ lễ chúng ta gặp nhau một lát nhé?"
"Chỉ gặp một lát thôi à?"
"Thế anh còn muốn gặp mấy lát? Chẳng phải anh đang vội về Mỹ sao?"
"Anh vội lúc nào?"
"Vậy anh muốn gặp mấy lần?"
"Một lần." Nói xong liền cúp điện thoại.
"..."
Tiết Hiểu Kinh nghe tiếng tút tút bận máy liền "xì" một cái, "Đồ thần kinh!"
Nhưng đến đúng ngày gặp mặt, cô lại xun xoe nhào tới ghế lái hôn cái chóc lên mặt anh. Sắp tới lại cả một kỳ nghỉ đông không được gặp nhau rồi nha~
Dương Tri Phi cau mày, một tay giữ trán đẩy cô về lại ghế phụ, "Ngoan ngoãn ngồi im đi."
Lúc cài dây an toàn cho cô, thấy cô cứ toét miệng cười ngây ngô như một đứa ngốc, cuối cùng anh cũng không nhịn được mà nhếch khóe môi.
Cài xong dây an toàn, anh liền bóp cằm cô hôn mạnh một cái, chút bực dọc vì bị "cho leo cây" lúc này mới vơi đi đôi chút.
"Sao anh không hỏi em vì sao em vui thế chứ?"
Xe đã chạy đi được một quãng xa, Tiết Hiểu Kinh vẫn còn ngồi đó cười ngớ ngẩn.
Dương Tri Phi hiếm khi chịu hùa theo: "Vì sao vui?"
"Bởi vì em, kỳ thi cuối kỳ vừa rồi cực kỳ xuất sắc luôn!"
Tiết Hiểu Kinh thậm chí còn đắc ý giơ ngón tay cái tự like cho bản thân.
Dương Tri Phi cong môi:
"Được đấy. Vậy để ăn mừng Tiết tiểu thư phát huy siêu việt, mời anh một bữa ngon nhé?"
Tiết Hiểu Kinh lập tức hóa đá, hận không thể tự nuốt lại lời mình.
Ui da! Cái miệng hại cái thân!
…
Đến nơi, lại là một nhà hàng nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo rẽ ngang rẽ dọc. Mặt tiền nhỏ xíu, tường xám ngói đen, đến cái biển hiệu cũng chẳng có.
Tiết Hiểu Kinh theo anh hơn một năm nay, ít nhiều cũng đã kiến thức qua các kiểu nhà hàng tư nhân ẩn dật "ngọa hổ tàng long" ở đất kinh kỳ, thừa biết mấy chỗ thoạt nhìn càng khiêm tốn mộc mạc thế này thì bên trong càng là một khung cảnh xa hoa khác biệt, và cái giá phải trả thì càng đắt đỏ đến mức vô lý. Thấy anh định đẩy cửa bước vào, cô vội vàng kéo ống tay áo anh lại.
"Từ từ đợi đã! Em đột nhiên nhớ ra có một quán này! Vị ngon tuyệt cú mèo luôn, chắc chắn anh sẽ thích! Đã là em mời khách thì đi ra đó ăn đi? Đi đi đi!"
Cô đỏ mặt tía tai lôi xệch anh về hướng ngược lại.
Dương Tri Phi vẫn vững như bàn thạch không hề sứt mẻ.
Tiết Hiểu Kinh kéo không nổi anh, cuống cuồng ngoái đầu giục: "Đi chứ!"
"Tiết Hiểu Kinh."
"Dạ?"
"Hôm nay," Cánh tay anh khẽ kéo một cái, dễ dàng lôi cô về lại trước ngực mình, cúi đầu xuống, ánh mắt tối sẫm rơi trên mặt cô, "Anh chỉ muốn ăn ở đây."
"..."
Thật tức chết đi được mà!
Được nhân viên phục vụ mặc sườn xám dẫn đường, băng qua mấy lớp cổng nguyệt môn mới đến được phòng bao. Xuyên qua khung cửa sổ gỗ mắt cáo, có thể nhìn thấy sân viện bên ngoài có dòng nước uốn lượn bao quanh, mượn địa thế dẫn nước sống tạo thành con suối nhỏ, vắt ngang bên trên là một cây cầu Ngọc Đái thu nhỏ.
Cách bài trí trong phòng lại càng cho thấy tâm tư tỉ mỉ ở mọi ngóc ngách, trên kệ đa năng đặt một chiếc bình sứ rạn rấp băng phỏng theo lối gốm Nhữ Dao, trên tường treo bức tranh thủy mặc cọ khô không rõ là bút tích thật của danh gia nào, từng chiếc bàn chiếc ghế đều toát lên vẻ xa hoa nhã nhặn, mang đậm chút phong vị thanh tao tĩnh mịch của Quyện Cần Trai trong Cố Cung.
Còn có chiếc bàn vuông bằng gỗ kê sí (gỗ muồng đen) này, bức bình phong khảm xà cừ này, ngay cả chén trà đặt ngay sát tay cũng hệt như món cổ vật gốm sứ trân quý trong triển lãm thường trực của Cố Cung. Nào ai ngờ ngay dưới chân hoàng thành lại cất giấu một chốn bí cảnh như vậy chứ?
Tiết Hiểu Kinh tự nhận mình cũng coi như là đứa trẻ lớn lên dưới chân hoàng thành, từ nhỏ theo ba mẹ ra ngoài cũng từng được chứng kiến không ít những thứ có tính bề thế. Nhưng theo sát bên Dương Tri Phi hơn một năm nay, cô mới thực sự hiểu được thế nào gọi là "thiên ngoại hữu thiên" (ngoài trời còn có trời).
Thảo nào lão Tiết ở nhà luôn gõ đầu răn dạy cô:
"Lên đại học rồi thì phải khiêm tốn một chút, kín kẽ một chút, 'nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn' (người giỏi còn có người giỏi hơn, núi cao còn có núi cao hơn) con ạ!"
Tiết Hiểu Kinh bĩu môi, lật mở cuốn menu ra, trong lòng lập tức "đệt" một tiếng. Đuôi số không nối dài phía sau đĩa rau xanh xào tỏi kia làm cô hết hồn. Tức đến mức cô phải nhỏ giọng lầm bầm:
"Ăn gì đắt thế không biết? Có phải bữa cuối cùng đâu, làm như ăn cơm tù trước ngày ra pháp trường không bằng..."
Dương Tri Phi nghe thấy cả, nhưng vờ như không nghe, cứ tự lo lật giở cuốn menu trong tay mình.
Tiết Hiểu Kinh tranh trước anh, nhanh nhảu gọi hai món chay rẻ nhất, gập menu lại rồi nói với người phục vụ:
"Không cần hỏi anh ấy đâu, hai chúng tôi ăn hai món này là đủ rồi, chốt vậy đi, ghi món nhanh đi chị."
Biểu cảm của cô nàng cũng cực kỳ buồn cười, cứ nháy mắt ra hiệu liên tục với người ta.
Người phục vụ được đào tạo bài bản, khóe môi chỉ cong lên một biên độ cực kỳ kiềm chế, cô ấy không lui xuống mà quay sang hướng Dương Tri Phi, cung kính hỏi:
"Thiếu gia?"
"Nghe lời cô ấy đi."
Dương Tri Phi gấp cuốn menu lại, tiện tay vứt sang một bên. Tiết Hiểu Kinh vừa mới thở phào được một nửa, liền nghe anh thong thả nói tiếp:
Dương Tri Phi mỉm cười: "Không đắt, mười mấy vạn thôi." (Hơn 350 triệu VND)
Tiết Hiểu Kinh suýt chút nữa bật ngửa khỏi ghế. "Từ từ đã! Chúng tôi không gọi cái này!" Cô hốt hoảng gọi với theo người phục vụ, "Chúng tôi uống nước lọc thôi, nước lọc chắc không tính tiền đâu nhỉ?"
Rồi lại lấy cuốn menu che nửa khuôn mặt, lén lút trừng mắt nhìn người đối diện, "Ai cho phép anh gọi loại rượu đắt thế hả?"
Ý tại ngôn ngoại: Hôm nay bà đây mời khách, phải nghe theo lời bà!
Dương Tri Phi giật giật khóe miệng, "Em có thể keo kiệt thêm chút nữa đấy."
Cả hai cùng lúc nhớ lại chiếc khóa ngọc cũ mà cô tặng vào đêm Giáng Sinh. Tiết Hiểu Kinh thầm hừ một tiếng trong lòng: Cái đó cũng là do bà đây cắn răng bỏ ra bốn trăm đồng đại dương mới săn được đấy nhé!
Còn nhớ rõ đến tận lúc cuối vào cái đêm hôm ấy, Tiết Hiểu Kinh thấy anh vẫn luôn trưng ra cái vẻ mặt ghét bỏ, liền dỗi dằn giật phăng lại chiếc khóa ngọc, "Nếu anh thực sự không thèm, vậy thì em lấy lại luôn cho rồi!" Cô còn chả buồn tặng nữa là.
Kết quả lúc chuẩn bị xuống xe, Dương Tri Phi lại đột nhiên chìa tay về phía cô: "Đưa đây."
"Đưa gì?"
"Đồ tặng anh rồi còn muốn đòi lại? Tính đem đi tặng thằng khác à?"
Vừa nói, anh vừa thản nhiên nhón lấy chiếc khóa nhỏ từ trong lòng bàn tay cô. Tiết Hiểu Kinh tận mắt nhìn thấy anh cau mày thắt chập hai vòng sợi dây đỏ lên chùm chìa khóa xe nặng trịch của mình, miễn cưỡng dùng làm phụ kiện treo xe.
Ấy thế mà hôm nay lên xe lại chẳng nhìn thấy đâu nữa, quả nhiên, chỉ làm trò giữ thể diện vậy thôi, chứ trong bụng chắc chắn là ghét bỏ không chịu nổi, chẳng biết đã bị anh tiện tay ném vào xó xỉnh nào rồi.
Tiết Hiểu Kinh vẫn bấu chặt cuốn menu không buông, kiên trì đến cùng:
"Vậy cũng không được. Không cho gọi là không cho gọi. Em không có mười mấy vạn đâu, đem bán em đi cũng chả được cái giá mười mấy vạn."
Nói bừa vậy thôi, chứ Tần Thư Ý bình thường cho cô tiền tiêu vặt chưa bao giờ tiếc tay, lại còn ông bà nội thường xuyên âm thầm "trợ cấp" phía sau nữa, dịp lễ tết nhận lì xì từ anh cũng cực kỳ khả quan nha~ Nhưng mà tiêu một mớ tiền to cho đàn ông là xót ruột lắm, không được là không được.
"Buông tay ra." Dương Tri Phi hơi mất kiên nhẫn rồi.
"Không buông."
"Anh bao."
"...?"
Tiết Hiểu Kinh lập tức cười tươi rói: "Ây da, sao anh không nói sớm! Từ từ đợi đã đợi đã——" Cô gọi phục vụ quay lại, "Đưa menu đây cho tôi, thêm mấy món nữa!"
Nói thêm là thêm thật. Ngón tay cô chạm chạm lên môi, lật qua lật lại cuốn menu, tự lẩm bẩm:
"Ừm... món này, món này nhìn cũng ngon... A, món này cũng muốn thử..." Xong ngẩng đầu lên, làm bộ làm tịch hỏi người đối diện, "Ngại quá, lỡ tay gọi hơi nhiều, có tốn kém quá không ta? Hehe."
Vốn dĩ hôm nay tâm trạng Dương Tri Phi không được tốt cho lắm. Thực ra mỗi lần trước khi về Mỹ, tâm trạng anh đều không tính là tốt, nhưng lúc này vẫn bị dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu của Tiết Hiểu Kinh chọc cho tức cười.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

