Giáng Sinh đến vào hôm sau, bầu không khí trong trường cũng tràn ngập sắc màu lễ hội. Mặc dù xã hội hiện nay không khuyến khích đua theo các dịp lễ phương Tây, nhưng tuổi trẻ thì luôn có vô vàn cái cớ để vui vẻ tiệc tùng.
Cảm nhận rõ ràng nhất là ai nấy đều ăn diện vô cùng xinh đẹp, không khí dường như cũng nhảy nhót những nốt nhạc rộn rã.
Nhóm bạn từ thuở nhỏ hẹn nhau ở một sân trượt băng phong cách hoài cổ mới mở. Tiết Hiểu Kinh là người đến cuối cùng, trước khi cô đến, mấy cậu thanh niên kia đã chơi được mấy vòng rồi.
Hoắc Nhiên và Hà Gia Thụy đang thi đấu trượt vòng vèo qua các chướng ngại vật định sẵn, ai thua sẽ phải khui một chai Whisky đắt tiền.
Chỗ này là do bạn của Hoắc Nhiên mở. Trang trí mô phỏng theo phong cách những năm 70 - 80, trên hàng rào gỗ treo lủng lẳng những dải bóng đèn nhỏ đủ màu sắc, vang lên những bản nhạc Jazz lười biếng, rải rác quanh sân là vài chiếc ghế sofa da màu caramel.
Dăm ba người bạn ngồi uống rượu tán gẫu, cũng khá ra chất không khí của thập niên 80.
Lúc Tiết Hiểu Kinh đẩy cửa bước vào, chẳng biết ai huýt sáo một tiếng, mọi người liền nhìn theo hướng đó, nhìn rõ cô gái đang đứng ở cửa, ai nấy đều có chút sững sờ kinh diễm.
Tiết Hiểu Kinh mặc món đồ mà Hứa Tuế Miên tặng, bên trên phối với chiếc áo croptop đen ngắn cột dây hở eo, bên ngoài khoác hờ một chiếc áo khoác denim sờn cũ, trông vừa quyến rũ lại vừa cool ngầu.
Trên đầu đội lệch một chiếc mũ nồi màu lạc đà, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, đôi môi tô lớp son màu hồng anh đào nhạt. Sống động hệt như một cô nàng "hotgirl" Âu Mỹ vừa bước ra từ tạp chí thời trang, vừa trong trẻo ngây thơ lại vừa gợi cảm.
Hà Gia Thụy trượt tới phanh gấp một cái, vụn băng bắn tung tóe, suýt chút nữa thì ngã nhào:
"Mẹ kiếp. Tiết Hiểu Kinh? Cậu, cậu trang điểm à?"
Hoắc Nhiên cũng theo sát phía sau, trượt một vòng quanh cô, đùa cợt trêu chọc:
"Mẹ kiếp còn mặc váy nữa chứ? Cậu bị thứ gì nhập vào người thế? Anh em có hơi không dám nhận người quen rồi nha."
"Váy vóc gì? Quần giả váy của người ta đấy, mắt cậu không xài thì đi hiến tặng luôn đi!"
Cô đưa tay sờ sờ mặt, "Tôi, tôi không trang điểm, là do lạnh đấy, lạnh!"
Tiết Hiểu Kinh đỏ bừng mặt phân bua, chân lại rảo bước nhanh về phía khu vực nghỉ ngơi.
Thật ra cô có trang điểm, còn là mượn đồ trang điểm của Ngô Phương nữa cơ. Nói ra thì, cô đã lên đại học rồi, nhưng ngoại trừ các bước dưỡng da cơ bản, cô gần như chưa từng đụng đến mỹ phẩm trang điểm, toàn bộ "gia tài" chỉ có đúng một thỏi son dưỡng có màu nhạt. Lần trang điểm gần nhất e là phải quay ngược về thời bé tí chơi trò bôi trát với Tuế Tuế mất.
Vì lóng ngóng chưa quen tay, không biết ước lượng mạnh nhẹ, khuôn mặt từng có lúc bị quẹt thành con búp bê trên tranh Tết.
Loay hoay trong ký túc xá cả nửa buổi mới khiến lớp trang điểm nhạt bớt và tự nhiên hơn, kẻ thêm hàng chân mày, thoa chút son môi, miễn cưỡng có thể ra ngoài gặp mọi người.
Vốn dĩ định sẽ hào phóng khoe cho mọi người xem, nhưng kết quả đến lúc gặp mặt vẫn không kiềm được sự ngại ngùng.
Bước tới khu vực nghỉ ngơi, cô thấy Dương Tri Phi và Tạ Trác Ninh đang ngồi cạnh nhau trên ghế sofa trò chuyện. Ánh mắt cô chạm phải anh trong giây lát, rồi hệt như bị bỏng mà vội vàng dời đi.
Dương Tri Phi gác một tay lên lưng ghế sofa, nheo mắt phả ra một làn khói mỏng. Làn khói trắng lướt qua hàng chân mày, ánh mắt anh xuyên qua làn khói ấy quét nhẹ dọc từ dưới lên trên người cô. Dừng lại vài giây ở hai vị trí rốn và rãnh ngực. Sắc mắt bỗng chốc tối sầm lại.
"Lần sau đừng mặc kiểu này nữa, không hợp với em đâu."
Tạ Trác Ninh tay xoay xoay chiếc bật lửa, cất giọng thong thả.
Tiết Hiểu Kinh liếc xéo anh ta, nhướng mày hỏi vặn lại: "Không hợp chỗ nào?"
Cô thấy khá hợp mà.
"Bộ đồ này phải người có 'điện nước đầy đủ' mới chống đỡ nổi, còn em thì..."
Anh ta liếc cô một cái, khóe miệng nhếch lên cười như không cười.
"Cốt cách thanh kỳ, thôi thì đừng cố gượng ép làm gì."
Tiết Hiểu Kinh thầm chửi thề trong bụng.
"Tiếc ghê cơ, đây là do Tuế Tuế tặng đấy, Tuế Tuế đặc biệt gửi từ Mỹ về cho em đó! Tuế Tuế còn nói, mặc gì là tự do của con gái chúng ta, bản thân thấy vui là quan trọng nhất~ Tuế Tuế còn bảo nữ sinh trong trường đại học ở Mỹ toàn mặc thế này, chính Tuế Tuế ngày nào cũng mặc như vậy đấy!"
Tuế Tuế nọ Tuế Tuế kia, cái miệng nhỏ còn bén hơn cả máy chém. Nói xong liền ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa đối diện, nhẩn nha nhấp một ngụm ca cao nóng.
Mặt Tạ Trác Ninh lập tức biến thành màu xám ngoét như gan lợn.
"Hahaha Trác huynh! Không có chuyện gì tự dưng trêu chọc cậu ấy làm cái quái gì cơ chứ?"
Hoắc Nhiên bám vào lan can cười đến mức không đứng thẳng lưng lên nổi.
Dương Tri Phi nãy giờ không nói lời nào vẫn giữ dáng vẻ biếng nhác tựa vào ghế sofa, lúc này khóe môi khẽ cong lên, cúi đầu bấm điện thoại.
Một lát sau, màn hình điện thoại của Tiết Hiểu Kinh sáng lên, nhận được một tin nhắn từ anh:
…
Trượt băng cái rắm gì nữa? Cả buổi tối tâm viên ý mã hết cả.
Chịu đựng thêm một lúc, cả hai đều không kìm nén nổi nữa. Tiết Hiểu Kinh tiên phong tìm cớ chuồn trước, không lâu sau Dương Tri Phi cũng lái xe vòng từ cửa chính sân trượt băng ra con đường vắng vẻ phía sau, đón cô lên xe.
Tiết Hiểu Kinh nhảy tót lên xe, vứt cái balo phồng to xuống dưới chân, vừa kéo dây an toàn vừa liếc nhìn:
"Anh té sớm thế này, bọn họ không thấy lạ sao?"
"Lạ gì chứ, anh bảo là đi 'đánh pháo' (đi ịch). Em tưởng họ không làm chuyện đó chắc?"
"Hả? Anh nói ai cơ?" Tiết Hiểu Kinh ngẫm nghĩ một chút, cả kinh kêu lên, "Không thể nào đâu!"
"Nhìn phía trước đi."
Dương Tri Phi hất cằm ra ngoài cửa sổ. Tiết Hiểu Kinh đưa mắt nhìn theo hướng anh chỉ, vừa vặn nhìn thấy Hoắc Nhiên đang khoác vai một cô gái khí chất thanh thuần trong sáng, khom người ngồi vào ghế phụ chiếc siêu xe McLaren màu cam rực rỡ và phô trương của cậu ta.
"Đậu má, cái thằng ngu này..." Tiết Hiểu Kinh không nhịn được chửi thề một câu.
"Em phải báo cho Tuế Tuế biết! Sau này về nước cũng phải tránh xa cái thằng ngu này ra!"
Ai mà chẳng biết từ nhỏ Hoắc Nhiên đã thích bám đuôi Hứa Tuế Miên, theo đuổi dằn vặt công khai lẫn âm thầm cả bao nhiêu năm.
Sau khi Tuế Tuế ra nước ngoài, thỉnh thoảng cậu ta vẫn còn đăng mấy bài sướt mướt thương xuân bi thu lên vòng bạn bè (moments), bày ra cái dáng vẻ thâm tình không đổi. Trác ca có lúc còn muốn bóp chết luôn cậu ta cho rồi.
"Người ta làm sao mà là thằng ngu? Dù gì cũng chẳng phải là người của Hứa Tuế Miên, cùng lắm chỉ là một cái lốp dự phòng tự cảm động chính mình thôi. Tạ Trác Ninh đêm nay có lên giường với mấy em, anh cũng thấy chẳng có vấn đề gì, tiếc thay cậu ta mới là một thằng ngu."
Chiếc Pagani của Dương Tri Phi mượt mà hòa vào làn đường chính, chạy song song với chiếc McLaren vừa khởi động một thoáng, hai chiếc xe ăn ý bấm còi chào nhau một tiếng. Tiết Hiểu Kinh rụt đầu xuống thật thấp, sợ tái mặt không dám hé răng lời nào.
Hừ.
Nói chuyện với đám đàn ông thối tha các người đúng là chẳng đi đến đâu.
Chiếc xe phóng bạt mạng dọc đường cao tốc với tốc độ 120km/h, phi thẳng một mạch từ Bắc Kinh đến Thiên Tân. Bọn họ có thuê dài hạn một căn hộ cao cấp (suite) trên tầng thượng ở Thiên Tân, thông thường chỉ khi nào muốn có một dịp cuối tuần hoàn toàn không bị ai quấy rầy thì mới đến đây.
Ngày thường đều ở Bắc Kinh. Việc lặn lội xuống Thiên Tân đồng nghĩa với việc chuẩn bị cho một “trận chiến” khốc liệt.
Tiết Hiểu Kinh nắm chặt dây an toàn. Đột nhiên cảm thấy có chút căng thẳng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

