Hoa Chước: “...”
Đúng là giả vờ.
Nếu không phải đã đọc nguyên tác, nàng suýt nữa bị Lương Thiện Uyên lừa mất rồi.
Hai nhân vật chính rõ ràng đã gặp rất nhiều kẻ như Lương Thiện Uyên, vậy mà vẫn không thấy có gì bất thường.
Bốn người lần lượt hành lễ trước bức tranh. Đến lượt Hoa Chước, bên ngoài bỗng vang lên tiếng chuông bạc lanh canh. Âm thanh từ xa đến gần, nặng nề đè xuống màn đêm.
Tiếng chuông ngân vang trong linh đường tĩnh lặng, cực kỳ rõ ràng. Hoa Chước khựng lại, cùng mọi người quay đầu nhìn ra.
Cờ trắng phất phơ. Không biết từ lúc nào, bên ngoài ngưỡng cửa đã đứng một nữ nhân mặc áo cũ. Mái tóc dài hơi rối, buông xuống hai bên tai. Nàng cắn một chiếc khăn tay, đôi mắt đờ đẫn nhìn người trước mặt.
Chiếc chuông bạc treo bên hông nàng, tua đỏ rủ xuống, trông như món đồ chơi của trẻ con.
“Thất di nương, sao lại tới đây?” Lương Thiện Uyên hỏi.
Thất di nương không đáp. Nàng ta chỉ cắn khăn tay, nhìn người này rồi lại nhìn người kia. Ánh mắt lướt qua Hoa Chước thì khựng lại, sau đó lập tức dời đi, tiếp tục nhìn những người khác.
Lương Thiện Uyên quay người, chỉ vào đầu mình rồi lắc đầu. Nàng vẫy tay, đứng dưới chiếc đèn lồng trắng như một bóng ma:
“Đi thôi. Đêm đã khuya, ta đưa các vị về phòng nghỉ.”
Bốn người nối đuôi nhau rời khỏi linh đường. Sắp bước qua ngưỡng cửa, Hứa Như Ý hỏi:
“Đúng rồi, ngũ cô nương, thứ đặt trên bàn thờ là đầu của con gì vậy?”
Lương Thiện Uyên còn chưa kịp trả lời, Thất di nương đã khẽ cười.
Giọng nàng run rẩy, như thể đã rất lâu rồi không nói chuyện, mỗi chữ đều phải cố sức kéo ra:
“Là... là khỉ. Đầu khỉ. Ăn vào thì trẻ con sẽ thông minh, được Văn Khúc Tinh phù hộ, thi đỗ làm quan. Văn Khúc Tinh hạ phàm, nhập vào thân xác...”
Mọi người nhìn sang. Thất di nương run bắn người, rụt rè cúi đầu, chỉ để lộ phần gáy, rồi nép vào khung cửa.
Lương Thiện Uyên gật đầu với Hứa Như Ý, xác nhận lời Thất di nương là thật.
Trong 《Đâm Quỷ》, Lương Thiện Uyên dường như trời sinh đã mang theo một loại ma lực. Hai nhân vật chính có đạo hạnh tuy cũng thừa nhận nàng là đại mỹ nhân, nhưng sẽ không vì nàng mà si mê. Đáng sợ là người phàm, bất kể nam nữ, đều có thể vì nàng mà tranh giành đến mức đầu rơi máu chảy.
Nếu thứ ma lực đó thật ra là quỷ khí do Lương Thiện Uyên cố tình phát ra thì sao?
Hoa Chước bỗng tặc lưỡi một tiếng.
Thính Lan sửng sốt. Ánh mắt vốn tràn đầy kinh diễm khó khăn lắm mới rời khỏi gương mặt xinh đẹp âm u của Lương Thiện Uyên.
“Tam tiểu thư, người làm sao vậy?”
“Nhìn bộ dạng mê muội của ngươi kìa, thật phiền phức!”
Thiếu nữ mặc váy vàng khoanh tay trước ngực. Dải lụa xanh biếc buộc trên búi tóc phi tiên lay động trong gió đêm. Lương Thiện Uyên đứng trong bóng tối, đôi mắt đen nhánh phản chiếu màu xanh biếc nổi bật giữa trời đêm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
