“Từ đầu năm nay, trong nhà liên tục xảy ra những chuyện phiền lòng. Đầu tiên là một tiểu bối trượt chân rơi xuống nước vào đêm giao thừa. Việc làm ăn trong nhà cũng không thuận lợi, cả năm vất vả mà chẳng thu được gì. Sau đó, mấy vị gia huynh và các ca nhi đi thi khoa cử đều trượt. Các vị cũng biết, Lương gia tuy có nhị gia làm buôn bán, nhưng dù sao vẫn là gia đình có truyền thống học hành. Những năm trước chưa từng xảy ra chuyện như vậy.”
Nàng cau mày như đang lo lắng, dáng vẻ yếu ớt của mỹ nhân càng thêm rõ rệt.
“Đến tháng bảy năm nay, những tiểu bối chưa đủ mười lăm tuổi trong nhà đều lần lượt mắc bệnh. Đêm rằm tháng bảy, vốn dặn bọn chúng không được ra ngoài lúc khuya, vậy mà Cửu ca nhi nửa đêm hình như sốt đến mê man, mơ mơ màng màng đi ra ngoài, cuối cùng không cẩn thận rơi xuống hồ chết đuối.”
Giọng nàng đều đều, bình thản như tiếng bước chân. Khi câu nói vừa dứt, mọi người đều nhìn về phía trước.
“Đằng kia là linh đường của Cửu ca nhi.”
Nàng cầm đèn lồng, ngón tay trắng bệch đưa về phía trước.
Hoa Chước đi sau cùng. Hàng mi run lên, nàng bước theo mọi người. Vừa trông thấy luồng khí âm u và màu trắng lạnh lẽo phía trước, sắc mặt nàng lập tức trở nên khó coi.
Bất kể trước kia hay hiện giờ, Hoa Chước đều chỉ là một cô nương bình thường. Điểm mạnh duy nhất của nàng có lẽ là xem khá nhiều phim kinh dị, nên cũng chịu được phần nào.
Vì vậy, nàng không hoảng loạn, chỉ đi theo mọi người vào linh đường.
Trước cửa treo cờ trắng. Trong phòng thắp mấy cây nến sáp ong dài, soi lên những con ngựa giấy, nam đồng và nữ đồng bằng giấy đứng sát tường. Hai đôi mắt đen nhánh của chúng nhìn chằm chằm vào người sống.
Hoa Chước lập tức dời mắt đi.
Trên bàn thờ phía trước bày đầy đồ chơi trẻ con, cùng vô số món thịt. Ở giữa có một cái đầu động vật mà nàng không nhận ra là loài gì. Vì đã được nấu chín nên hai hốc mắt bị khoét rỗng, chỉ còn đôi tròng đen sì đặt trong đĩa.
Trên bàn còn dán một bức tranh đen trắng của đứa trẻ. Cậu bé mũm mĩm, gương mặt vô cảm nhìn ra ngoài.
“Cửu ca nhi từ nhỏ đã thích ăn thịt,” thấy ánh mắt Hứa Như Ý, Lương Thiện Uyên dịu dàng giải thích, “Đồ chơi cũng vậy. Người lớn trong nhà sợ nó ở dưới đó không được sống yên ổn nên mới đốt cho nó.”
“Thì ra là thế...” Mạnh Thu Từ gật đầu.
Lương Thiện Uyên khẽ cười. Nụ cười của nàng không hợp với nơi này, khiến Mạnh Thu Từ tò mò nhìn sang.
“Chỉ là không biết Cửu ca nhi còn ăn được nữa không. Chuyện người sống bận rộn lo liệu cho người chết vốn đã hoang đường. Cửu ca nhi có nhìn thấy hay không còn chưa biết, nhưng thịt đặt ở đây vài ngày, chỉ tổ gọi ruồi nhặng tới.”
“Ngươi không tin trên đời có quỷ sao?” Hứa Như Ý hỏi.
Lương Thiện Uyên nhìn bọn họ, mỉm cười. Tất cả đều không cần nói cũng hiểu.
“Ngự Quỷ Sư đương nhiên tin trên đời có quỷ. Ta chỉ tò mò, vị cô nương này có tin hay không thôi.”
Nàng hỏi Hoa Chước.
Trước mặt chẳng phải đang có một con quỷ sao?
“Vậy xem ra ta và cô nương không cùng một đường rồi.” Lương Thiện Uyên cong môi. “Ta không tin. Ta ghét nhất những thứ đầu trâu mặt ngựa. Đáng tiếc, ban đầu ta còn định kết bạn với cô nương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
