Trong lòng Hoa Chước khóc không ra nước mắt. Ngay sau đó, nàng nghe tiếng hệ thống vang lên:
—— Leng keng! Chước Chước đã hoàn thành nhiệm vụ hôm nay! Biểu hiện xuất sắc, công đức cộng mười!
Bao nhiêu?
Cộng mười?
Hoa Chước ngẩn người. Ngày thường chỉ được cộng một, vậy mà mắng Lương Thiện Uyên một lần lại được cộng mười!
“Ngươi ăn nói kiểu gì vậy?” Gã sai vặt trong phủ bất mãn bước ra.
“Chước Nhi...” Hứa Như Ý cũng không tán thành, đang định lên tiếng.
Thính Lan đã sợ đến toát mồ hôi đầy đầu, vội vàng giải thích: “Là, là thế này. Tam tiểu thư nhà chúng ta muốn tặng vị ngũ cô nương này ít quần áo trang sức nên, nên mới cố ý nói như vậy. Ha ha... Tam tiểu thư nhà chúng ta hơi, hơi ngại ngùng, chỉ thích nói vòng vo thôi...”
Hoa Chước không ngờ còn có thể giải thích như thế.
Trong lòng nàng hận không thể nắm tay Thính Lan nói cả trăm câu cảm ơn. Nhưng ngoài mặt, nàng vẫn ra vẻ kiêu căng khó hầu hạ:
“Hừ, ta thấy trên người nàng cũng chẳng có thứ gì tốt. Quả thật có thể cho nàng vài món.”
Lương Thiện Uyên gật đầu, hành lễ nói: “Vậy đa tạ cô nương.”
Chỉ nghe vài tiếng chó rên rỉ, sau đó không dám sủa tiếp.
“Con súc sinh này to gan thật. Không dọa các vị chứ?”
“Bọn ta đi khắp giang hồ, qua lại giữa hai cõi, chút chuyện này không đáng gì.”
Hứa Như Ý đáp.
Mỹ nhân khẽ cười, nhưng Hoa Chước cảm thấy không được tự nhiên.
Nàng luôn có cảm giác ánh mắt Lương Thiện Uyên thường xuyên rơi trên người mình.
“Tiểu nữ nghe nói, Ngự Quỷ Sư có hai vị, một người tên Hứa Như Ý, một người tên Mạnh Thu Từ?”
“Đúng vậy.” Mạnh Thu Từ lấy thẻ gỗ đỏ sẫm bên hông ra. “Ta tên Mạnh Thu Từ, cùng sư huynh đều là Ngự Quỷ Sư. Hoa Chước cô nương là muội muội của sư huynh, còn Thính Lan cô nương là thị nữ hầu hạ nàng.”
“Thì ra là vậy. Thật khiến tiểu nữ hâm mộ.”
Lương Thiện Uyên đi phía trước, dẫn mọi người qua hành lang có mái che. Hai bên hành lang treo những chiếc đèn lồng trắng. Gió âm u thổi qua, khiến chúng đung đưa không ngừng. Cỏ dại hai bên mọc um tùm. Giọng nàng yếu ớt, bình thản:
“Tiểu nữ sức khỏe không tốt, ngày thường chẳng mấy khi ra ngoài. Vẫn luôn rất hâm mộ những Ngự Quỷ Sư có thể lang bạt khắp nơi như các vị.”
“Nào có...” Mạnh Thu Từ khiêm tốn đáp.
Lương Thiện Uyên chợt nhớ ra điều gì, xoay người lại. Chiếc đèn lồng trắng trong tay nàng khẽ đung đưa.
“Quên mất chưa tự giới thiệu với các vị. Tiểu nữ tên Thiện Uyên, đứng hàng thứ năm trong nhà.”
“Thiện Uyên... lấy từ câu ‘thiện tâm như vực sâu’ trong Đạo Đức Kinh sao?”
Thấy Lương Thiện Uyên gật đầu, Hứa Như Ý khẽ cười.
Lương Thiện Uyên nói: “Ban ngày gia mẫu có nói với tiểu nữ, vì khi gửi thư cho các vị giấy mực có hạn nên chưa thể nói rõ mọi chuyện. Người bảo tiểu nữ chờ các vị đến rồi giải thích cặn kẽ tình hình trong nhà.”
“Được.” Hứa Như Ý đáp.
Nữ tử ho nhẹ vài tiếng, rõ ràng thân thể không được khỏe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
