Chỉ vài bước, nàng đã phô bày trọn vẹn vẻ đẹp mong manh, yếu ớt của một mỹ nhân bệnh tật.
Đến gần, vẻ đẹp ấy càng thêm âm u. Nàng hơi cong đôi mắt phượng, dịu dàng hành lễ với mọi người.
Không ai cử động.
Những người khác đều kinh diễm.
Còn Hoa Chước thì sợ hãi.
Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng gặp quỷ thật sự.
Trán nàng rịn mồ hôi, bàn tay vô thức siết chặt.
Đúng vậy. Trong cuốn tiểu thuyết kinh dị 《Đâm Quỷ》, Lương Thiện Uyên ở quyển 《Chuyện Ma Ở Lương Phủ》, người về sau vẫn ở bên cạnh hai nhân vật chính, vốn là một con quỷ đã chết từ lâu.
Dung mạo nàng cực kỳ xinh đẹp, đạo hạnh lại cao thâm. Nàng làm việc hoàn toàn tùy theo hứng thú, khiến hai nhân vật chính đều là Ngự Quỷ Sư cũng không phát hiện ra bất cứ điểm kỳ lạ nào. Hơn nữa, Lương Thiện Uyên còn có tình cảm với Hứa Như Ý. Một mỹ nhân như vậy, ai có thể thật sự nhẫn tâm từ chối? Ngay cả Hứa Như Ý vốn lạnh lùng cũng hết lần này đến lần khác bị sắc đẹp của nàng mê hoặc, khiến hai nhân vật chính trên đường đi liên tục hợp rồi tan.
Cho đến cuối cùng, Lương Thiện Uyên moi tim Hứa Như Ý.
“Ta à...”
Nữ tử tuyệt mỹ mặc áo trắng đã bị máu tươi nhuộm đỏ ngẩng đầu lên. Mái tóc đen dính đầy máu, từng lọn bết vào gương mặt trắng nõn loang lổ vết đỏ. Nàng đứng giữa dòng máu, bàn tay nhuốm đỏ nắm lấy trái tim vẫn còn khẽ đập. Bên chân là thi thể Hứa Như Ý bị moi rỗng lồng ngực.
“Ta thích ăn nhất là tim người! Đặc biệt là... tim của hoàng tử!”
Tiếng cười vang lên giữa biển máu.
Đó là ác quỷ ăn tim, một con lệ quỷ hung ác tội lỗi tày trời trên thế gian.
Sau đó, chính nghĩa đương nhiên đánh bại tà ác. Nhưng nỗi kinh hoàng mà Lương Thiện Uyên để lại vẫn khiến người ta sởn gai ốc.
Điểm đáng sợ nhất ở nàng là ác ý trời sinh đối với con người. Nàng đứng trên cao, dùng gương mặt Quan Âm để xoay người sống như chong chóng, rồi nuốt chửng bọn họ đến mức chỉ còn xương cốt.
Hoa Chước nuốt khan. Đúng lúc ấy, nàng cảm nhận được một ánh mắt mang theo vẻ dò xét.
Nàng lập tức chạm phải đôi mắt đen như mực của Lương Thiện Uyên.
Hoa Chước theo bản năng nắm chặt cánh tay Thính Lan. Thính Lan vẫn còn đang thầm cảm thán, nơi hẻo lánh nhỏ bé này vậy mà lại có một mỹ nhân tuyệt thế. Nếu Ngự Quỷ Sư không ở ngay bên cạnh, nàng ta hẳn đã tưởng mình lạc vào rừng sâu, gõ nhầm cửa một tòa nhà ma.
“Điện... Tam tiểu thư, người làm sao vậy?”
Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn sang.
Hoa Chước chỉ cảm thấy trong lòng lạnh buốt. Đối diện với ánh mắt khiến nàng không thể làm ngơ kia, nàng run rẩy giơ ngón tay trỏ lên, khẽ hừ một tiếng.
Không hiểu vì sao, tiếng hừ ấy lại yếu ớt đến mức chẳng có chút uy lực nào.
“Các ngươi nhìn nàng chằm chằm làm gì? Các ngươi thấy nàng đẹp lắm à?”
Gương mặt Hoa Chước cố làm ra vẻ hung dữ. Kết hợp với bộ váy vàng sáng và búi tóc phi tiên, trong mắt Lương Thiện Uyên, nàng chẳng khác nào một chú chim nhỏ mang theo đóa cúc bay vào phủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
