“Ngươi không cần?”
“Ta... ta cần.”
Thiếu nữ ngang ngược lúc này mới khoanh tay hừ lạnh rồi xoay người bỏ đi, để mặc Mạnh Thu Từ ôm viên dạ minh châu, ngơ ngác nhìn sư huynh.
Vị công chúa điện hạ này quả thật kiêu căng bá đạo.
Nhưng chẳng hiểu sao... lại khiến người ta không thể thật sự ghét nổi.
Hoa Chước trở về khoang thuyền.
Suy nghĩ của nàng rất đơn giản.
Nếu đã phải làm theo những gì nguyên thân từng làm, nàng sẽ thấy áy náy. Vậy thì cứ tặng thêm nhiều quà một chút. Như thế, trong lòng nàng sẽ dễ chịu hơn.
Thấy Thính Lan quả nhiên đã nhả ra mười hạt anh đào, Hoa Chước hài lòng gật đầu, sai nàng ta dùng túi Càn Khôn thu dọn đồ đạc. Thính Lan vừa được ăn ngon nên làm việc cũng hăng hái hơn, miệng liên tục gọi Tam công chúa. Đến khi xuống thuyền, nàng ta mới yên ổn gọi nàng là Tam tiểu thư.
Nếu không có Hoa Chước, sư huynh muội Hứa Như Ý vốn luôn đi bộ. Nhưng có Hoa Chước, vị quý nữ được nuông chiều từ nhỏ chỉ cần phất tay đã thuê hai chiếc xe ngựa sang trọng.
Suốt dọc đường, Hoa Chước được Thính Lan hầu hạ, lại ép nàng ta ăn không ít đồ ngon. Đến khi xuống xe, Thính Lan vui đến mức nhe răng, ôm lấy đôi tay mềm mại của quý nữ, che chở cho nàng bước xuống.
Đôi giày thêu màu trắng đơn giản của Hoa Chước giẫm lên nền đá sỏi. Nàng chỉ cảm thấy một luồng gió lạnh âm u vụt qua. Ngẩng đầu nhìn lên, nàng thấy trong màn đêm tĩnh lặng, một tòa phủ đệ lặng lẽ đứng sừng sững trước mắt.
Cánh cửa đỏ son đỏ sẫm như được quét bằng máu. Hai chiếc đèn lồng trắng treo hai bên giống như đôi giọt lệ sáng ngời, soi lên tấm biển gỗ màu đen với hàng chữ ngay ngắn.
—— Lương phủ.
Hoa Chước khẽ mím môi, trong lòng dâng lên chút bất an. May mà Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ vừa lúc đi tới. Bốn người cùng bước lên bậc thềm, Hứa Như Ý gõ vòng cửa.
Bên trong nhanh chóng có người nhẹ chân nhẹ tay mở cửa.
“Ai đấy?”
Gã sai vặt ngáp dài, dụi mắt nhìn ra. Dưới ánh trăng rải đầy mặt đất, hắn ta thấy bốn người có dung mạo xuất chúng đứng trước cửa, ngẩn ra một lúc rồi mới vỗ trán, lúng túng nói:
“Các vị chờ một lát, ta đi gọi chủ tử trước!”
“Được.”
Hứa Như Ý đáp. Chẳng bao lâu sau, gã sai vặt đã chạy trở lại. Lúc này hắn ta tỉnh táo hơn nhiều, trên mặt còn vương vẻ vui mừng:
—— Nhiệm vụ bốn mở ra: Mỗi ngày đều phải mắng nữ nhân tên Lương Thiện Uyên kia, không thể để nàng sống yên ổn!
Quả nhiên.
Nhưng mỗi ngày là sao?
Hôm nay... cũng tính chứ?
Trong cánh cửa, tiếng bước chân vững vàng, đều đặn vang lên. Gã sai vặt quay đầu nhìn, lập tức cung kính lùi sang một bên. Nhưng ánh mắt hắn ta vẫn không nhịn được liếc về người đang đi tới.
Có lẽ vì trời tối, mọi người đều chuẩn bị đi ngủ, Lương Thiện Uyên chỉ mặc một bộ áo dài màu nhạt. Mái tóc đen như mực xõa sau lưng. Dáng người nàng mảnh mai, lại cao hơn người thường nên trông chẳng khác nào một tờ giấy mỏng manh. Làn da trắng bệch, khiến nàng càng giống một bệnh mỹ nhân. Trên người nàng chỉ có ba màu: mái tóc và đôi mắt đen nhánh, đôi môi đỏ thắm. Bên tai đeo đôi hoa tai bạch ngọc. Nàng xách một chiếc đèn lồng trắng, cả người trắng đến lạnh lẽo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
