Bên tai nàng là giọng nói trong trẻo như chim hoàng oanh của Hoa Chước:
“Ngươi mà còn không làm tròn bổn phận thì cút về nơi nào đến đi! Ta không cần một thị nữ suốt ngày chỉ biết khen nàng ta đẹp!”
Thiếu nữ tức giận hừ hừ. Nàng vóc người nhỏ nhắn, mỗi khi nổi giận, gương mặt trắng ngọc phồng lên, càng giống một chú chim nhỏ mang hoa cúc.
Thính Lan vừa bị quỷ khí vô thức tỏa ra mê hoặc lập tức tỉnh lại. Nàng ta vội vàng quấn lấy chủ tử, nghĩ đủ cách dỗ dành, không còn liếc Lương Thiện Uyên lấy một lần.
Ừm?
Đi qua bãi cỏ mọc um tùm, giữa bóng tối, đôi mắt đen nhánh của Lương Thiện Uyên gần như hòa vào màn đêm, tựa hai cái giếng sâu nuốt người.
Bản tính vốn thế?
Hay là... nàng cố ý?
“Ta không tha thứ cho ngươi!” Hoa Chước nói. “Nàng ta đẹp hơn ta sao? Người thì cao lớn, sắc mặt nhạt nhẽo, chỗ nào sánh được với ta? Ngươi cứ khen nàng mãi, vậy ta là gì? Nếu thích nàng ta như thế, chi bằng đi hầu hạ nàng đi!”
Nghe hệ thống báo công đức cộng mười, Hoa Chước ngẩng cằm.
“Ta không thích! Tam tiểu thư mới là nữ tử xinh đẹp nhất trên đời!”
“Hừ, nói câu này mười lần.”
Thính Lan phải lặp đi lặp lại câu “Tam tiểu thư mới là nữ tử xinh đẹp nhất trên đời”. Lương Thiện Uyên nghe đến mức đau cả tai, trong lòng thầm nghĩ mình quả thật đã điên rồi mới cho rằng có thể nhìn thấu bí mật của hắn từ một vị tiểu thư quý tộc ngu ngốc, kiêu căng được nuông chiều như vậy.
Vừa ra khỏi hành lang, Lương Thiện Uyên chỉ tay về phía trước, dịu dàng nói:
“Bên kia là Hoài Quang Các. Đêm đã khuya, Thiện Uyên xin cáo từ trước.”
Nàng hành lễ, xách đèn lồng trắng biến mất trong hành lang tối đen.
Thính Lan vừa nói đủ mười lần vẫn không nhịn được quay đầu nhìn theo. Đổi lại là ánh mắt sắc như dao của chủ tử, nàng ta lập tức ấm ức ngậm miệng:
“Nô tỳ đi thu dọn hành lý cho tiểu thư.”
Thính Lan bước vào viện trước. Hoa Chước đứng yên tại chỗ, cơ thể căng cứng lúc này mới thả lỏng.
Vừa rồi, hệ thống đã cảm nhận được sát ý của Lương Thiện Uyên đối với nàng.
Ác quỷ ăn tim giết người vô hình vô dạng. Nếu không phải nàng nhanh trí, chỉ sợ đêm nay nàng và Thính Lan đã gặp chuyện.
Hoa Chước thở ra một hơi, đưa tay lau mồ hôi lạnh sau cổ rồi bước lên bậc thềm.
Hoa Chước đang trò chuyện với hệ thống.
“Chước Chước, muốn mở khóa tình tiết về cái chết của nguyên thân Hoa Chước cần một trăm năm mươi điểm âm đức. Muốn mở khóa những tình tiết quan trọng trong quyển này, cần chú ý đến các từ khóa. Mỗi từ khóa cần mười điểm âm đức.”
Hoa Chước nhìn những đốm sáng li ti như ánh đom đóm trước mắt trong tâm trí:
“Hiện giờ ta có bao nhiêu âm đức?”
“Trước mắt Chước Chước có tổng cộng bảy mươi điểm âm đức.”
Hoa Chước sờ môi, suy nghĩ một lát. Muốn mở khóa tình tiết về cái chết, xem ra phải chăm chỉ mắng Lương Thiện Uyên hơn nữa. Hơn nữa, theo lời hệ thống, còn phải mắng thật đa dạng.
Đúng là phải vét sạch vốn liếng cả đời của nàng.
“Mở khóa một từ khóa.”
“Óc khỉ.”
“Óc khỉ?”
“Dùng mười điểm âm đức để mở khóa phần giải thích từ khóa này. Chước Chước có muốn mở khóa không?”
Hoa Chước do dự một lát. Nhìn năm ngôi sao bên dưới từ khóa “óc khỉ”, nàng biết mình đã nhận được manh mối cấp cao nhờ phúc lợi dành cho người mới. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn đau lòng gật đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
