“Ngươi vào trong đi.”
Thính Lan tuy không muốn, vẫn phải bước vào gian trong.
Lương Thiện Uyên đi vào ngay sau đó.
Nàng vẫn mặc áo trắng như đêm qua, trên tóc không cài bất cứ món trang sức nào. Chỉ là...
“Ngươi không khỏe à?”
Nhìn thấy sắc mặt xanh xao của nàng, Hoa Chước ngẩn ra.
Trong sách, tất cả mọi người đều mù hết sao? Lương Thiện Uyên đẹp đến mức âm u như vậy, mặt trắng bệch còn ánh xanh, chẳng lẽ không ai nhìn ra nàng có vấn đề?
“Không khỏe?”
Lương Thiện Uyên hỏi lại: “Cô nương nói vậy là sao?”
“Sắc mặt ngươi tệ lắm.” Hoa Chước vốn định hôm nay tiếp tục mắng nàng để kiếm âm đức, nhưng bây giờ lại không biết phải mắng thế nào.
“Nếu đã không khỏe... sao còn tới đây?” nàng lẩm bẩm, hoàn toàn không để ý ánh mắt Lương Thiện Uyên khi nhìn mình đã thay đổi.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng dần ngả về chiều. Bóng cây lay động, đổ vào phòng.
Hoa Chước cắn một miếng bánh bao thịt. Đúng lúc đó, trong đầu nàng vang lên tiếng cảnh báo chói tai.
Đầu ngón tay nàng khựng lại, da đầu lập tức tê rần.
“Rất tệ sao?”
Giọng Lương Thiện Uyên dịu dàng vang lên. “Tệ như thế nào?”
Đúng là nàng tự chuốc họa vào thân.
Nhưng tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ chỉ mình nàng nhìn ra Lương Thiện Uyên không bình thường?
Hoa Chước cúi đầu. Nàng cảm thấy bóng người trước mặt đang tiến lại gần. Trên người Lương Thiện Uyên vương mùi thuốc chua chua. Bóng nàng dần phủ xuống. Vậy mà Lương Thiện Uyên còn ngồi xổm trước mặt nàng, đôi mắt đen như giếng cạn nhìn thẳng vào nàng.
“Cô nương?”
“Tệ như thế nào? Nói ta nghe đi.”
Giống quỷ quá đi mất!
Lương Thiện Uyên cong môi, đang định nói thì thiếu nữ nhỏ nhắn trước mặt đã trừng đôi mắt hạnh lên.
“Ngươi áp sát ta như vậy làm gì?”
Hoa Chước cố nén cảm giác lạnh lẽo trong lòng, nghiêng người nhìn thẳng vào nàng.
Nàng chỉ cảm thấy Lương Thiện Uyên như không hề thở. Gương mặt kia không có lấy một chút lỗ chân lông, chẳng khác nào hình nhân giấy tỏa đầy âm khí. Làn da trắng như tờ giấy phủ màu xanh nhàn nhạt, đôi mắt phượng đen nhánh, môi đỏ tươi. Đêm qua trời tối nên nàng chưa nhìn rõ, đến ban ngày mới thấy mọi thứ không đúng đến mức nào.
“... Đều tại Lương phủ các ngươi, giường cứng quá khiến bản tiểu thư không ngủ ngon.” Hoa Chước nắm chặt chiếc bánh bao trong tay, giọng nói kiêu căng. “Nhưng giờ nhìn ngươi cũng khá khỏe mạnh, tinh thần tốt lắm.”
“Khá khỏe mạnh, tinh thần tốt?”
Lương Thiện Uyên nhìn nàng, bỗng thấy có chút buồn cười.
Chỉ có nàng là khác.
Bề ngoài nàng kiêu căng, nhưng bên trong lại giống như đang... sợ hãi mình?
Vì sao?
Ngoài việc phát hiện ra điểm bất thường của mình, nàng còn có nguyên nhân nào khác sao?
“Ngươi đừng ngồi trước mặt ta nữa, phiền chết đi được! Ta ghét nhất những người cao lớn như ngươi! Nhìn thấy đã khiến lòng ta khó chịu!”
Hoa Chước nhéo chiếc bánh bao thịt, nghe thấy tiếng hệ thống báo công đức cộng năm. Lúc này nàng mới nhận ra nước thịt đã chảy đầy tay, vội vàng định tìm khăn lau. Nhưng một luồng lạnh lẽo đã chạm lên mu bàn tay dính nước thịt của nàng.
Da thịt chạm nhau, cả hai đều khựng lại.
Hoa Chước hoảng sợ rụt tay. Nước thịt lập tức đổ lên người nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
