Hoa Chước: “...”
Lần này, Lương Thiện Uyên cũng không để ý đến nàng. Nàng chỉ đặt chiếc khăn lên bàn rồi nói:
“Vậy ta về trước. Cô nương nhớ lau tay.”
Kỳ lạ.
Bên cạnh có một con kiến đang tha mẩu thức ăn. Lương Thiện Uyên cúi người, dùng đầu ngón tay nghiền chết nó. Cơn đau quả nhiên từ đầu ngón tay lan ra khắp người.
Nàng là một cô hồn dã quỷ lang thang giữa nhân thế. Khi trước, nàng chỉ có thể tránh ánh mặt trời, miễn cưỡng sống qua ngày trong bóng đêm. Nay có được một thân thể, nàng vẫn phải chịu đựng đau đớn mà tồn tại. Ban đêm tuy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng cơn đau vẫn không ngừng nghỉ.
Dù sao nhân thế vốn không phải nơi nàng nên lưu lại, nhưng nàng quả thật không thể đầu thai.
Những năm qua, nàng phát hiện việc giúp người làm việc thiện có thể giảm bớt cơn đau. Vì vậy, nàng học theo bát tiểu thư Bồ Tát kia, làm nghề chữa bệnh, làm những việc thiện mà nàng không sao hiểu nổi. Nhiều năm trôi qua, hiệu quả tuy có, nhưng vô cùng ít ỏi.
Nhưng vừa rồi...
Lương Thiện Uyên vuốt ve đầu ngón tay mình.
Khi chạm vào tay đại tiểu thư kia, nàng không cảm thấy đau.
Lương Thiện Uyên nhìn đầu ngón tay, gương mặt trắng bệch như giấy không chút biểu cảm. Một lúc lâu sau, đôi môi đỏ tươi tựa nhuốm máu mới chậm rãi cong lên.
Thú vị thật.
Đến chiều, Hứa Như Ý và Mạnh Thu Từ tới Hoài Quang Các, mang theo một tin tức kỳ lạ.
“Khỉ?”
“Ừm.” Mạnh Thu Từ nói. “Đêm qua ta đã nghe thấy tiếng động lạ. Sáng nay cùng sư huynh qua hậu viện xem thử, mới phát hiện ở đó có một chiếc lồng sắt, bên trong nhốt rất nhiều khỉ.”
Lại là khỉ.
Khỉ, óc khỉ...
“Xem ra Lương phủ có thói quen ăn óc khỉ?” Hoa Chước hỏi.
“Ở Trường An cũng có vài nhà quan lại tin rằng khỉ rất thông minh, ăn óc khỉ có thể bổ não.” Thính Lan đáp.
Hoa Chước suy nghĩ một lát. Thiếu nữ ngồi giữa buổi chiều buông xuống, đã thay bộ váy màu thu, dải lụa đỏ buộc trên búi tóc phi tiên rủ xuống hai bên. Nàng giống như ngọc nữ ngồi dưới tòa tiên nhân.
“Ca ca, Thính Lan, còn có ngươi...”
Nàng nói với Mạnh Thu Từ bằng giọng hơi hung dữ, nhưng tay lại rót cho nàng một chén trà.
Mạnh Thu Từ chẳng hiểu gì, ngơ ngác nhận lấy chén trà. Đến cả giọng điệu không mấy thiện cảm của Hoa Chước cũng không để ý.
Đêm qua, nàng đã ngẫm lại một hồi. Nàng luôn cảm thấy Hoa Chước không khó gần như mình từng nghĩ.
“Có chuyện gì?” Hứa Như Ý hỏi.
“Nếu lát nữa Lương phủ dọn óc khỉ lên cho chúng ta, ta cứ thấy không nên ăn thì hơn.”
Óc khỉ rõ ràng có vấn đề. Hoa Chước đã xem không dưới một trăm tám mươi bộ phim kinh dị, nàng hiểu rất rõ: tự tìm đường chết thì không thể sống nổi.
“Ừm.”
Ba người đều đồng ý.
Đến tối, người hầu Lương phủ tới gọi họ sang chính đường dùng bữa.
Lương phủ tọa lạc tại một vùng hẻo lánh của Ninh Châu, nhưng vẫn là gia đình giàu có có tiếng trong vùng. Ba vị lão gia đã sớm chia nhà, song vẫn sống gần nhau.
Đại lão gia Lương Trường Quân hơn ba mươi tuổi đã thi đỗ cử nhân, sau đó được bổ nhiệm làm huyện lệnh huyện Lê Dương. Nhị lão gia Lương Thứ Cung làm nghề buôn vải, phần lớn vải vóc ở Ninh Châu đều xuất phát từ Lương gia. Tam lão gia Lương Mạt không có tài cán gì, ngày thường chỉ biết nịnh nọt hai người huynh trưởng, nhưng cuộc sống cũng xem như dễ chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
