“Ngươi không tin trên đời có quỷ sao?”
Dược đồng chạm phải đôi mắt đen nhánh, đuôi mắt hơi cong của Lương Thiện Uyên.
Người đẹp đến mức tận cùng đôi khi lại khiến người ta thấy âm u đáng sợ.
Dược đồng thường xuyên có cảm giác ấy khi đứng trước mặt nàng.
“Ta không tin thứ đó. Ngũ cô nương thì sao?”
Hắn ta cười đùa.
“Ta tin.”
Lương Thiện Uyên nhìn gương mặt ngẩn ra của hắn, mỉm cười rồi bước ra ngoài.
Mặt trời dần lên cao. Trong khoảnh khắc, ánh nắng chiếu lên gương mặt quá mức xinh đẹp của nàng, soi ra một sắc xanh âm u.
Lương Nam Âm đang cùng người hầu thay đổi cách sắp xếp trong phòng, thấy nàng đi tới thì gọi:
“Ngũ tỷ tỷ.”
“Ừm.” Lương Thiện Uyên mỉm cười. “Sao bỗng nhiên lại sắp xếp lại đồ đạc? Trước đó chẳng phải đã mời đại sư xem phong thủy rồi sao? Không phải nói tốt nhất là không nên động vào bất cứ thứ gì à?”
“Là thế này.”
Lương Nam Âm gật đầu. Nàng mới thật sự có gương mặt từ bi. Mái tóc đen dùng trâm ngọc búi gọn, trước cổ đeo chuỗi Phật châu. Giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng.
Hai người đứng cạnh nhau, những người hầu đang bận rộn cũng không nhịn được mà liếc nhìn. Bát cô nương từ nhỏ đã luôn dịu dàng, từ bi. Còn ngũ cô nương vài năm trước, khi vừa được nhận nuôi vào Lương phủ, vốn không phải như vậy. Về sau chẳng hiểu vì sao, nàng giống như đột nhiên giác ngộ, tính tình ngày càng giống bát cô nương.
“Ngự Quỷ Sư nói phong thủy trong nhà không tốt, hình như gọi là... phản cung sát. Cần phải thay đổi cách bố trí.”
“Thì ra là vậy.”
Thấy Lương Thiện Uyên định về phòng, Lương Nam Âm vội nói: “Ngũ tỷ tỷ, có một vị Ngự Quỷ Sư đại nhân muốn tỷ qua Hoài Quang Các một chuyến.”
Nàng hơi lo lắng: “Không xảy ra chuyện gì chứ?”
“Không có.” Lương Thiện Uyên cười nhưng không hề chạm đến đáy mắt. “Trong đó có một vị quý tiểu thư. Đêm qua nàng nói muốn tặng ta quần áo và trang sức, có lẽ là vì chuyện này.”
Người hầu đang chuyển bình hoa nghe vậy liền lên tiếng bênh vực Lương Thiện Uyên:
“Bát cô nương không biết đâu. Vị tiểu thư kia chắc là người Trường An tới, ăn nói vênh váo, nửa phần cũng không dễ gần. Vừa gặp đã nói Lương gia chúng ta là nơi thâm sơn cùng cốc, gia đình bình dân, không đáng để mắt. Nàng ta còn mắng ngũ cô nương xấu xí, chẳng ra gì. Hôm nay gọi ngũ cô nương qua đó, e là lại muốn sỉ nhục một phen!”
Lương Nam Âm mở to đôi mắt hiền từ: “Sao có thể như vậy? Ngũ tỷ, để ta đi cùng tỷ.”
“Không cần.” Lương Thiện Uyên lắc đầu. “Chẳng phải chuyện lớn, muội cứ làm việc của mình đi.”
Nói xong, nàng bước đi. Đến nơi vắng người, gương mặt nàng lập tức lộ ra vẻ âm u không thể che giấu. Nghe tiếng khói hương bay ra từ linh đường của Cửu ca nhi, nàng chậm rãi điều chỉnh sắc mặt rồi tiếp tục đi về phía trước.
*
Khi Lương Thiện Uyên đến nơi, Hoa Chước đang dùng bữa.
Thính Lan đã thuê người làm một gian bếp nhỏ riêng cho nàng. Nghe có người tới, Hoa Chước kiêu căng nâng cằm, sai Thính Lan:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
