Lương Yến Châu nghe giọng cô, không nhịn được cười: "Công chúa à, mấy giờ rồi? Vẫn còn ngủ sao?"
Ý thức Tần Sương vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, uể oải hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"
Lương Yến Châu bảo: "Sắp mười hai giờ rồi, dậy ăn trưa đi, đừng để bụng đói mà ngủ."
Tần Sương lúc này mới từ từ mở mắt, cô cầm điện thoại lên nhìn màn hình, phát hiện quả thực đã gần mười hai giờ.
Lương Yến Châu nói: "Trưa nay anh có buổi tiếp khách bên ngoài nên không qua ăn cùng em được. Bên anh chắc khoảng ba giờ là xong, xong việc anh sẽ qua đón em. Em thu dọn đồ đạc đi nhé, tối nay nhiều khả năng chúng ta sẽ ngủ lại trên núi, nhớ mang theo áo ấm, trên núi lạnh lắm."
Tần Sương gật đầu, đáp: "Em biết rồi ạ."
"Ừ," Lương Yến Châu nói tiếp, "Vậy anh cúp máy trước đây, bên anh đang có cuộc gọi tới."
"Vâng vâng," Tần Sương vội bảo, "Anh đi làm việc đi, em cúp đây."
Nói xong, cô dập máy trước.
Cúp điện thoại xong, cô ngồi dậy trên giường, thấy có người gửi cho cô vài tin nhắn WeChat.
Cô nhấn vào xem, là tin nhắn của Lâm Trạch.
Lâm Trạch: [Sương Sương, cậu đang ở trường à? Hôm nay là sinh nhật cậu mà, mình qua đón cậu đi ăn nhé?]
Chắc thấy cô mãi không trả lời, Lâm Trạch lại gửi thêm một tin: [Vậy bây giờ mình qua đó luôn nhé?]
Nửa tiếng trước, Lâm Trạch lại nhắn: [Sương Sương, mình đến cổng ký túc xá cậu rồi, cậu đã dậy chưa?]
Đọc xong tin nhắn, Tần Sương cảm thấy hơi đau đầu.
Cô suy nghĩ một chút rồi gọi lại cho Lâm Trạch.
Điện thoại vừa đổ chuông đã nhanh chóng được kết nối, giọng nói mang theo ý cười của Lâm Trạch truyền đến: "Sương Sương, cậu tỉnh rồi à? Mình nhắn tin mãi không thấy cậu trả lời, đoán là cậu vẫn đang ngủ nên không gọi điện gọi cậu dậy. Mình đang đợi ở cổng ký túc xá này, cậu thay đồ xong thì ra nhé, mình đặt nhà hàng rồi, chúng ta đi ăn trưa trước đã."
Lâm Trạch nói một hơi hết sạch những gì cần nói, rõ ràng là không muốn để lại cho Tần Sương cơ hội từ chối.
Tần Sương rất khó xử, nhưng vẫn nói: "Không cần đâu, tôi vẫn chưa đói lắm. Hơn nữa sinh nhật hay không, thực ra tôi cũng không quan tâm lắm, cậu—"
"Sương Sương, cậu vẫn còn hận mình sao? Vì chuyện năm xưa?"
"Không có." Tần Sương nói thật lòng, cô đã sớm cạn tình cảm với Lâm Trạch rồi, không có yêu thì đào đâu ra hận.
Lâm Trạch nói: "Vậy tại sao mình muốn mời cậu một bữa cơm mà cậu cũng từ chối?"
Nhưng cô chợt nhớ đợt trước mình nằm viện, Lâm Trạch đã đến chăm sóc, thế là bảo: "Vậy bữa nay để tôi mời, đợt trước cậu tới bệnh viện chăm tôi, tôi còn chưa kịp cảm ơn cậu."
Lâm Trạch nghe vậy, cười khổ một cái rồi nói: "Được thôi, dù sao cậu cứ ra đây đã."
Lâm Trạch đặt chỗ ăn trưa ở Bát Trân Lâu. Quán đó trước đây Tần Sương chỉ mới nghe tên chứ chưa từng đặt chân tới, từng nghe Viên Viên phổ cập kiến thức, bảo rằng nơi đó chuyên tiếp đón giới quyền quý, người bình thường căn bản không có cửa bước vào.
Để đặt được nhà hàng này, Lâm Trạch đã phải nhờ mấy người bạn giúp đỡ, đặt trước ròng rã nửa tháng mới giành được một bàn hai người ở sảnh ngoài.
Vị trí hơi khuất, nằm ở một góc cạnh cửa sổ trong sảnh lớn.
Nhưng dù chỉ là một vị trí như vậy, Lâm Trạch cũng đã phải tốn một số tiền lớn mới có được.
Cậu ta đưa Tần Sương đi tới, sau khi ngồi xuống liền mỉm cười đưa thực đơn cho cô: "Cậu xem thích ăn gì nào, hôm nay là sinh nhật cậu, đừng khách sáo với mình."
Tần Sương gật đầu, vươn tay nhận lấy thực đơn.
Nhưng khi lật mở ra, nhìn thấy giá cả các món ăn bên trong, đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại.
Cô lật từ đầu đến cuối, thực sự không nỡ gọi món nào. Gấp thực đơn lại, cô ngẩng đầu nhìn Lâm Trạch: "Hay là chúng ta đổi quán khác đi, nhà hàng này đắt quá. Chỉ là một bữa sinh nhật thôi, không cần thiết phải phô trương lãng phí như vậy."
Lâm Trạch đáp: "Đã bảo là đừng khách sáo với mình mà, một bữa cơm mình vẫn lo được."
Thấy Tần Sương không chịu gọi món, cậu ta dứt khoát gọi phục vụ tới, trực tiếp gọi vài món đặc trưng của quán.
Đợi phục vụ đi khỏi, Tần Sương nhìn Lâm Trạch, nói: "Nếu dì mà biết cậu tiêu nhiều sẵn tiện này để mời tôi ăn cơm, dì sẽ mắng cậu đấy."
Lâm Trạch nghe thế thì nở nụ cười chua chát. Cậu ta nhìn cô, hỏi: "Tần Sương, có phải cậu thấy mình vô dụng lắm không? Rõ ràng là thích cậu, nhưng lại không dám cãi lời bố mẹ. Cậu biết không, bố mẹ ép mình liên hôn, mình căn bản không hề muốn, nhưng họ cứ ép mình phải đính hôn bằng được."
Tần Sương bình thản nhìn Lâm Trạch: "Lâm Trạch, đây là chuyện của cậu, không cần nói với tôi."
Lâm Trạch đột nhiên nắm chặt lấy tay cô, cảm xúc có phần kích động: "Sương Sương, chúng ta bỏ trốn đi! Chỉ cần cậu lên tiếng, mình sẽ lập tức vứt bỏ tất cả để đi theo cậu."
Tần Sương rút tay mình ra khỏi tay Lâm Trạch. Cô nhìn cậu ta thẳng thắn đáp: "Lâm Trạch, có lẽ cậu nhầm rồi. Tôi là người không bao giờ cho người khác cơ hội lần thứ hai. Ngay từ khoảnh khắc cậu nghi ngờ tôi ăn cắp sợi dây chuyền của mẹ cậu, tình bạn của chúng ta đã đi đến hồi kết rồi."
"Những năm qua sở dĩ tôi vẫn duy trì quan hệ bề mặt với gia đình cậu, cũng chỉ là vì không muốn bà ngoại biết chuyện rồi buồn lòng mà thôi."
"Thêm nữa, đừng nói là tôi không thích cậu, cho dù tôi có thực sự thích cậu đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không mở miệng yêu cầu cậu làm bất cứ điều gì. Bởi vì người yêu tôi sẽ tự khắc làm mà chẳng cần tôi phải mở miệng, còn nếu không đủ yêu thì tự nhiên sẽ tính toán thiệt hơn. Lâm Trạch, cậu nói cậu không có cách nào cãi lời bố mẹ, suy cho cùng, cũng chỉ vì cậu không thích tôi đến thế mà thôi. Đối với cậu, tôi không hề quan trọng như cậu tưởng tượng đâu."
"Hơn nữa, còn một chuyện tôi phải nói cho cậu biết. Tôi đã có bạn trai rồi, tôi rất thích anh ấy. Hy vọng sau này cậu đừng nhắc lại những chuyện thế này nữa, tôi không muốn bạn trai mình không vui."
Nói xong, cô muốn cho Lâm Trạch chút thời gian để tiêu hóa những lời này, bèn đứng dậy khỏi ghế: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Cô quay người lại, chẳng ngờ lại bắt gặp ngay ánh mắt của Lương Yến Châu.
Anh đang ở phòng bao trên tầng hai, lúc này đang biếng nhác tựa vào bệ cửa sổ nhìn cô.
Lúc cô nhìn sang, ánh mắt anh nhìn cô mang theo nụ cười như có như không, cô thực sự không đoán ra được vị "tổ tông" này đang nghĩ gì trong đầu.
Cũng không biết anh đã nghe được bao nhiêu rồi? Đứng ở cửa sổ nghe trộm từ bao giờ thế?
Với mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, cô đi vào nhà vệ sinh. Lúc giải quyết xong xuôi quay lại sảnh lớn, khi đi ngang qua hành lang nối, cô bỗng bị ai đó kéo tuột vào một căn phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



