Nhưng yêu đương dù sao cũng là lần đầu tiên trong suốt hai mươi hai năm cuộc đời, nụ hôn này lại càng là lần đầu tiên.
Cho dù kiến thức lý thuyết của cô có phong phú đến đâu, thì khi Lương Yến Châu thực sự ôm lấy eo cô và cúi đầu hôn xuống, cô vẫn căng thẳng đến mức tim đập liên hồi, đại não trống rỗng chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Lương Yến Châu có lẽ cũng cảm nhận được sự căng thẳng của cô, nụ hôn ấm áp không kéo dài, anh nhanh chóng buông cô ra.
Lúc buông tay ra, anh nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười trêu chọc: "Căng thẳng thế sao Tần Sương?"
Vừa nãy Tần Sương đúng là rất căng thẳng, nhưng cô không muốn thừa nhận, bèn nhìn anh, giả vờ trấn tĩnh đáp: "Em căng thẳng lúc nào chứ?"
Lương Yến Châu nhếch môi cười, đưa tay xoa xoa đầu cô: "Được rồi, không thừa nhận thì thôi vậy."
Mùa đông ở Bắc Kinh rất lạnh, đặc biệt là lúc này đã một giờ sáng, gió rét càng thêm thấu xương.
Lương Yến Châu không để Tần Sương phải nán lại bên ngoài lâu, xoa đầu cô xong liền giục cô vào trong: "Về ký túc xá đi, trời lạnh lắm, lúc ngủ nhớ đừng có đạp chăn ra đấy."
Tần Sương gật đầu, nhìn Lương Yến Châu: "Vậy anh cũng về nghỉ ngơi sớm đi, lái xe chậm thôi, về đến nhà thì báo cho em một tiếng nhé."
Lương Yến Châu ừ một tiếng, đáp: "Được."
Tạm biệt anh xong, Tần Sương mới quay người đi vào ký túc xá.
Lương Yến Châu một tay đút túi quần, tay kia móc chìa khóa xe, biếng nhác tựa vào cửa xe. Anh cứ đứng chờ cho đến khi Tần Sương khuất bóng sau cánh cửa ký túc xá mới xoay người, kéo cửa lên xe rồi lái đi.
Gặp Tần Sương xong, Lương Yến Châu lái xe về nhà cũ một chuyến. Tài liệu anh cần cho cuộc họp ngày mai vẫn đang để trong thư phòng ở nhà cũ, nên tối nay anh phải về đó lấy.
nhà cũ nằm cách xa khu trung tâm, lúc về đến nhà đã là ba giờ sáng. Mọi người trong nhà đều đã ngủ, dì Mạnh đang trực đêm, thấy Lương Yến Châu về bèn nhỏ giọng chào: "Cậu đã về."
Lương Yến Châu ừ một tiếng, vắt áo khoác trên tay bước lên lầu: "Pha giúp tôi tách trà rồi mang lên thư phòng nhé."
Anh vẫn còn chút công chuyện cần giải quyết, dù sao cũng mới xuống máy bay, chênh lệch múi giờ chưa điều chỉnh kịp, lúc này chẳng có chút buồn ngủ nào, chi bằng giải quyết xong xuôi công việc sớm cho xong.
Dì Mạnh vội vã đáp lời, quay người đi pha trà cho anh.
Lên lầu, Lương Yến Châu về phòng ngủ tắm rửa trước.
Mặc dù đoán giờ này chắc Tần Sương đã ngủ rồi, nhưng khi bước vào phòng, anh vẫn gửi cho cô một tin nhắn báo bình an: [Anh về đến nhà rồi, yên tâm nhé.]
Gửi xong tin nhắn, anh khóa màn hình, ném điện thoại lên tủ đầu giường rồi giơ tay cởi cúc áo sơ mi, chuẩn bị vào phòng tắm.
Mới tháo được hai chiếc cúc, màn hình điện thoại chợt sáng lên.
Anh vươn tay cầm điện thoại lên, thấy tin nhắn phản hồi từ Tần Sương.
Tần Sương: [Vậy thì tốt rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi nhé, ngủ ngon.]
Đọc xong tin nhắn, Lương Yến Châu liền gọi điện thoại thẳng cho Tần Sương.
Điện thoại mới đổ chuông một tiếng đã được nhấc máy, Lương Yến Châu cất lời: "Vẫn chưa ngủ à? Định thức đêm tu tiên sao?"
Đầu dây bên kia, Tần Sương nắm chặt điện thoại, vô thức mím môi.
Im lặng một lát, cô vẫn không nhịn được mà nói: "Chẳng phải em đang đợi tin nhắn của anh sao, bảo là về đến nhà thì nhắn tin cho em, mà mãi chẳng thấy anh nhắn."
Lương Yến Châu cầm điện thoại ngồi xuống sofa, lấy một điếu thuốc từ bao thuốc trên bàn trà ngậm vào miệng, giọng điệu mang theo ý cười: "Trách anh à?"
Tần Sương đáp: "Không có, chắc là anh bận quá nên quên thôi."
Lương Yến Châu nghe thế thì bật cười thành tiếng, bảo: "Còn bảo không trách anh, thế sao giọng điệu lại sặc mùi chua loét thế này?"
Tần Sương bất giác mím môi, chẳng buồn tranh cãi với anh: "Dù sao anh về đến nhà bình an là tốt rồi, em ngủ đây, anh cũng nghỉ sớm đi."
Cô vừa nói xong, đang định cúp máy thì giọng Lương Yến Châu lại vang lên: "Tối nay anh về nhà cũ lấy chút tài liệu, nhà cũ nằm xa trung tâm thành phố, anh vừa mới về đến nhà."
Anh lại cười, dỗ dành: "Không hề quên việc báo bình an cho em đâu, đừng có suy nghĩ lung tung."
Tần Sương nghe vậy không khỏi ngẩn ra, ngay sau đó vành tai đã nóng bừng lên không kiểm soát được, cô lí nhí đáp: "Em không có suy nghĩ lung tung."
Lương Yến Châu nhếch mép cười: "Không suy nghĩ lung tung là tốt, ngủ sớm đi, ngày mai xong việc anh sẽ qua đón em."
Tần Sương gật đầu, vừa định lên tiếng thì nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng bật lửa vang lên lách cách.
Cô không kìm được hỏi: "Anh đang hút thuốc đấy à?"
Tần Sương vội đáp: "Em trù ẻo anh lúc nào, rõ ràng là đang nhắc nhở anh mà!"
Lương Yến Châu cười cười, rít thêm một hơi cuối cùng rồi ngoan ngoãn dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn: "Được thôi, nếu em đã quản anh, vậy sau này anh sẽ hút ít lại."
Tần Sương chợt phát hiện, Lương Yến Châu thả thính cũng giỏi thật đấy.
Cái gì mà gọi là cô quản anh? Cứ làm như bởi vì cô nói nên anh mới nghe lời vậy.
Cô nghĩ vậy, không nhịn được liền bật thốt ra miệng.
Lương Yến Châu trầm giọng: "Chứ còn sao nữa? Đổi lại là người khác, em nghĩ anh sẽ nghe lời chắc?"
Tần Sương bị anh trêu chọc đến mức mặt đỏ bừng bừng. Cô có dự cảm nếu còn tiếp tục "nấu cháo" điện thoại với Lương Yến Châu, tối nay cô chắc chắn sẽ mất ngủ mất, bèn vội vã cất lời: "Em phải ngủ rồi."
Lương Yến Châu ừ một tiếng, nói: "Ngủ đi, ngày mai anh gọi lại cho em."
"Vâng, anh cũng ngủ sớm đi nhé."
Đêm đó, Tần Sương trằn trọc đến tận bốn giờ sáng mới ngủ được. Vừa nhắm mắt lại, trong đầu toàn là nụ hôn tối qua. Đó chẳng phải nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt gì, nhưng lại dịu dàng, triền miên đến mức khiến cả người cô như nhũn ra.
Khóe môi Tần Sương cong lên, ôm theo ký ức về nụ hôn đầu tươi đẹp mà Lương Yến Châu dành cho mình, cô từ từ chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.
Vì đêm qua ngủ quá muộn nên hôm sau Tần Sương ngủ một mạch đến gần trưa, thậm chí phải nhờ cuộc gọi của Lương Yến Châu mới đánh thức cô dậy.
Cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, mơ màng bắt máy, giọng lúng búng: "Alo—"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

