Cô sợ hãi suýt nữa thì hét lên, nhưng giây tiếp theo, một đôi môi ấm áp đã phủ lên môi cô.
Ngửi thấy mùi hương gỗ thanh khiết quen thuộc, cơ thể cô lập tức thả lỏng.
Căn phòng trông giống như một phòng chứa đồ, không bật đèn. Tần Sương mở mắt, nương theo ánh sáng hắt vào từ hành lang bên ngoài để ngắm nhìn Lương Yến Châu.
Vòng tay Lương Yến Châu ôm eo cô siết chặt hơn, anh khẽ cắn lên môi cô như một sự trừng phạt: "Tập trung vào."
Tần Sương: "..."
Người tử tế nào lại đi hôn nhau trong phòng chứa đồ của người ta cơ chứ, lại còn bắt cô phải tập trung nữa!
Bên ngoài người qua kẻ lại tấp nập, cô sợ nhỡ có ai đẩy cửa bước vào, làm sao mà tập trung cho nổi?
Nhưng Lương Yến Châu rõ ràng không định dễ dàng buông tha cho cô. Nụ hôn lần này so với sự dịu dàng, triền miên đêm qua thì bá đạo và mạnh mẽ hơn nhiều. Tần Sương rất nhanh đã bị hôn đến mức sắp thiếu oxy, lúc cô hé miệng định hít thở, lại vừa vặn tạo cơ hội cho Lương Yến Châu tiến tới công thành đoạt đất.
Nụ hôn lần này kéo dài rất lâu. Lúc rời nhau ra, cả khuôn mặt Tần Sương nóng bừng, hơi thở cũng vô cùng gấp gáp. Cũng may trong phòng tối mờ, chắc Lương Yến Châu sẽ không nhìn thấy khuôn mặt cô lúc này đang đỏ đến mức luộc chín được cả trứng gà.
Cô cố trấn tĩnh lại, nói: "Em ra ngoài đây, bạn em còn đang đợi."
Cô vừa nói vừa định quay ra, Lương Yến Châu liền vươn tay vớt lấy eo cô, kéo cô trở lại: "Thế này mà đã đi rồi sao?"
Lương Yến Châu biếng nhác tựa vào mép bàn. Tần Sương bị anh kéo lại, vòng tay anh ôm chặt eo cô, ép cô ngồi hẳn lên đùi phải của mình.
Tần Sương ban đầu còn hơi ngại ngùng, nhưng thấy dáng vẻ thản nhiên của Lương Yến Châu, cô dứt khoát mượn luôn đùi anh làm ghế ngồi một cách hào phóng.
Cô nhìn anh: "Vậy anh còn muốn thế nào nữa?"
Lương Yến Châu cười như không cười nhìn cô: "Vội vàng quay lại thế, sao nào? Định đi bỏ trốn cùng người ta thật à?"
Tần Sương liếc anh một cái, nói: "Anh đã nghe thấy hai chữ bỏ trốn rồi, thế những lời đằng sau không nghe thấy sao?"
Lương Yến Châu đương nhiên là nghe thấy rồi.
Thế nên tâm trạng anh lúc này mới rất tốt, nhưng anh vẫn cố tình trêu: "Lời đằng sau là gì? Anh không nghe thấy, nói lại lần nữa xem nào."
Tần Sương bướng bỉnh: "Không nói, không nghe thấy thì thôi, lời hay ý đẹp không nói lại lần thứ hai đâu."
Lương Yến Châu nhếch môi cười, cũng không ép cô nói nữa.
Một tay anh ôm eo để giữ cô ngồi vững trên đùi mình tránh bị ngã, tay kia nâng lên bóp nhẹ cằm cô, nhìn cô hỏi: "Hôm nay là sinh nhật em à?"
Tần Sương "vâng" một tiếng, nhìn anh: "Sao anh biết?"
Lương Yến Châu đáp: "Thấy chiếc bánh kem trên bàn."
Tần Sương gật đầu, nói: "Là Lâm Trạch mua đấy."
Lương Yến Châu ừ một tiếng, phán: "Thấy rồi, xấu muốn chết."
Tần Sương: "..."
Lương Yến Châu khẽ véo má Tần Sương, nhìn cô dặn dò: "Không được ăn, nghe rõ chưa?"
Tần Sương: "Tại sao chứ?"
Lương Yến Châu: "Bởi vì cái bánh cậu ta mua quá xấu. Tối nay anh sẽ mua cho em chiếc bánh thật đẹp, ăn bánh của anh mua."
Tần Sương nghe vậy không khỏi ngẩn người.
Cô nhìn Lương Yến Châu, vài giây sau không nhịn được mà bật cười "phụt" một tiếng.
Cô đưa tay véo lại má anh, vừa buồn cười vừa nói: "Lương Yến Châu, sao anh trẻ con thế, chuyện này mà cũng phải so đo à?"
Lương Yến Châu nhìn Tần Sương, hoàn toàn không cảm thấy việc mình phân đua cao thấp có gì là sai, rất thản nhiên đáp: "Sao? Không được à?"
Tần Sương cười bảo: "Được chứ, nhưng em còn tưởng anh định tự tay làm bánh sinh nhật cho em cơ, hóa ra cũng là đi mua bên ngoài."
Lương Yến Châu chậc lưỡi, nói: "Em làm khó anh rồi, hai mươi mấy năm qua anh chưa từng bước vào bếp, anh sợ anh làm ra em lại chẳng dám ăn."
Tần Sương vươn tay ôm lấy cổ anh, cười nhìn anh: "Không sao, chỉ cần anh làm ra thì em sẽ ăn."
Lương Yến Châu nhếch môi cười: "Được thôi, trúng độc chết thì đừng có ăn vạ anh đấy."
Tần Sương cười tươi: "Yên tâm đi, không ăn vạ anh đâu."
"Có phải tao vừa nghe thấy giọng Lương Yến Châu phát ra từ phòng này không?" Bên ngoài có người đi ngang qua.
Mạnh Tắc đáp: "Làm gì có, chẳng phải cậu ấy bảo ra ngoài hút thuốc sao."
Tần Uẩn lầm bầm: "Cậu ấy hút điếu thuốc này lâu quá rồi đấy, nửa ngày chẳng thấy bóng dáng đâu."
Lương Yến Châu cười cô: "Đến mức ấy sao? Em căng thẳng thế này, làm anh cứ tưởng chúng ta vừa làm chuyện gì mờ ám trong phòng ấy chứ."
Tần Sương biện bạch: "Em sợ họ phát hiện ra chuyện hai đứa mình đang ở cùng nhau thôi, chẳng phải đã thống nhất là tạm thời chưa công khai sao?"
Lương Yến Châu hùa theo: "Vâng, công chúa nói gì là thánh chỉ cái đó."
Tần Sương bước đến trước mặt anh, thò tay vào túi quần anh mò lấy bao thuốc lá và chiếc bật lửa.
Lương Yến Châu hơi sững người.
Tần Sương quơ quơ "chiến lợi phẩm" trong tay, nhìn anh cười tủm tỉm: "Tịch thu nhé, em đi đây."
Nói xong, cô xoay người đi ra khỏi phòng trước.
Bị Tần Sương tịch thu cả thuốc lá lẫn bật lửa, Lương Yến Châu không những không hề tức giận mà ngược lại tâm trạng còn rất tốt, khóe môi nhếch lên một nụ cười.
Đợi Tần Sương đi khỏi, anh mới ung dung bước ra ngoài, hai tay đút túi quần, tâm trạng vô cùng vui vẻ quay trở lại phòng bao trên tầng hai.
Lúc Tần Sương quay lại sảnh chính, Lâm Trạch đã điều chỉnh xong cảm xúc của mình.
Thấy Tần Sương ngồi xuống, cậu ta nở nụ cười ôn hòa, nói: "Sương Sương, vừa nãy là do mình quá đường đột, cậu đừng giận mình nhé."
Tần Sương lắc đầu.
Cô nhìn Lâm Trạch, muốn nói gì đó nhưng dường như lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)