Ngồi đối diện Tạ Phỉ là một nam Alpha, ngoại hình cũng khá khẩm, lúc cười rộ lên còn lộ ra má lúm đồng tiền trông cực kỳ đáng yêu, đúng chuẩn kiểu "cún con".
Cố Phương Yến nhớ lại việc Tạ Phỉ rất thích gọi mình là "em trai nhỏ", chân mày hắn không nhịn được mà nhướng lên. Cùng lúc đó, điện thoại của Tạ Phỉ vang lên tiếng "tít tít", báo hiệu quét mã QR thành công.
"Anh trai nhỏ ơi, anh tên là gì vậy? Em tên là..." Cậu chàng "cún con" kia hớn hở hỏi, nụ cười càng rạng rỡ hơn, cái đầu còn dịch lại gần Tạ Phỉ thêm một chút.
Tạ Phỉ hạ điện thoại xuống, ngón tay chọc chọc màn hình định trả lời thì bất thình lình một bàn tay vươn tới, lấy đi điện thoại của cậu. Ngay sau đó, một giọng nói lạnh băng vang lên từ đỉnh đầu: "Đi thôi."
Tạ Phỉ hơi ngẩng lên. Dưới ánh đèn vàng của tiệm thịt nướng, đôi mắt đào hoa của cậu long lanh ánh nước, đen bóng và trong suốt. Cậu nhìn chằm chằm Cố Phương Yến một lát rồi ngoan ngoãn đáp: "Ừm."
Mọi động tác của cậu bây giờ đều như bị chỉnh về tốc độ 0.5x, thong thả đứng dậy, cũng không quên vác theo cặp sách. Chỉ là vừa đi theo Cố Phương Yến được hai bước, cậu lại dừng phắt lại, quay đầu nói với cậu chàng cún con kia một câu "tạm biệt" đầy lịch sự.
Cố Phương Yến: "..." Hắn không nhịn được mà hỏi: "Cậu còn thấy mình lễ phép lắm cơ à?" Tạ Phỉ gật đầu cái rụp.
Cố Phương Yến mặt không cảm xúc vòng ra phía sau để Tạ Phỉ đi trước. Tạ Phỉ lúc này cực kỳ nghe lời, cứ thế lẳng lặng tiến về phía trước. Thế nhưng vấn đề nảy sinh ngay lập tức: Con ma men này cứ đâm đầu thẳng tiến, gặp tường cũng không biết né. Cậu thử lách qua hai lần không được, có vẻ bắt đầu tức giận, định "đánh nhau" luôn với bức tường.
Cố Phương Yến thở dài, phải vươn tay điều chỉnh phương hướng cho cậu. Cứ thế vòng vèo vài bận, cuối cùng cũng thoát được ra khỏi tiệm.
Nhóc con này bắt đầu đi dọc theo vỉa hè, Cố Phương Yến đi phía sau hỏi: "Nhà cậu ở đâu?" Nửa giây sau, bước chân Tạ Phỉ khựng lại. Cậu xoay người, ngồi xổm xuống ven đường nghịch mấy cọng cỏ mọc lên từ khe gạch. Nhìn hành vi này, Cố Phương Yến thừa hiểu cậu không muốn về nhà.
Hơn mười năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Cố đại thiếu gia phải đi hầu hạ một người say, hắn hoàn toàn không hiểu nổi mạch não của Tạ Phỉ lúc này. "Cậu định chơi tiếp à?" Cố Phương Yến bước tới.
Tạ Phỉ lại trả lời kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia: "Cậu muốn nghe hát không?" Nhạc nền phát ra từ cửa hàng bên đường là bài Flamingo của Kenshi Yonezu. Chẳng đợi đối phương trả lời, Tạ Phỉ đã bắt đầu ngâm nga theo giai điệu. Cậu hát rất nghiêm túc, giọng hát trong trẻo, tay cầm cỏ đung đưa theo nhịp.
Cố Phương Yến đứng bên cạnh, vừa nghe hát vừa nhắn tin hỏi Vưu Sâm địa chỉ nhà Tạ Phỉ. Vưu Sâm bảo chỉ biết tiểu khu chứ không biết số nhà cụ thể. Hắn nhấp môi, quyết định chọn phương án B: Gọi cho người nhà cậu.
"Đưa tay đây, mở khóa máy." Cố Phương Yến cúi người, giọng trầm thấp. Tạ Phỉ đưa tay phải ra. Cố Phương Yến cầm lấy ngón cái của cậu ấn vào, nhưng màn hình báo: "Thử lại lần sau".
Thử hết các ngón tay phải vẫn không được. "Sao cậu ngốc thế hả?" Tạ Phỉ cười khúc khích, rút tay về rồi đặt ngón áp út tay trái lên. Tách – Màn hình mở khóa thành công.
"Chắc chỉ mỗi cậu dùng ngón áp út mở khóa." Giọng Cố Phương Yến lạnh tanh. Tạ Phỉ quơ quơ cọng cỏ: "Thế mới tốt chứ, người thường không đoán ra được. Sau này có bồ cũng không lo lúc ngủ bị người ta lén lấy ngón cái ấn mở khóa kiểm tra điện thoại."
Cố Phương Yến: "..." Hóa ra con ma men này còn có tính phòng bị cao gớm.
Hắn lướt danh bạ, nhưng lạ là không thấy ai họ Tạ, cũng không có ghi chú "Ba" hay "Mẹ". Hắn hỏi: "Ba mẹ cậu tên gì?" Tạ Phỉ không thèm trả lời, ném nắm cỏ xuống cống rồi đứng phắt dậy đi về phía đường cái đối diện. Cố Phương Yến nhanh tay giữ cậu lại: "Lại định làm gì?"
Tạ Phỉ chỉ tay về phía cửa hàng bánh kem. "Muốn ăn bánh kem?" Cậu gật đầu: "Ừ." "Đi sang đường như thế xe đụng thì sao?" "Xa quá, phiền phức." Tạ Phỉ càu nhàu. "Vậy khỏi ăn." "Hừ." Tạ Phỉ cười lạnh một cái, nhưng giây sau xụ mặt xuống: "Được rồi."
Cậu lầm lũi đi tới vạch kẻ đường, bước chân chậm rì rì như thể đang đi lên pháp trường chứ không phải đi mua bánh. Cố Phương Yến vừa cạn lời vừa thấy buồn cười. Lúc chờ đèn xanh, sợ cậu mất kiên nhẫn chạy lung tung, hắn liền nắm chặt cổ tay cậu.
Tạ Phỉ hất ra không được, đành cúi đầu thở dài. "Thở ngắn than dài cái gì?" Tạ Phỉ cau mày, nhìn Cố Phương Yến từ đầu đến chân với vẻ khinh bỉ: "Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà sang đường cũng không biết tự đi, phải nắm tay tớ mới dám đi à?" Cố Phương Yến: "..."
Tên nhóc này dán mắt vào tủ kính, đặc biệt là cái bánh kem hình... nồi lẩu. Cố Phương Yến tranh thủ lúc đó hỏi lại Vưu Sâm về gia cảnh của Tạ Phỉ. Vưu Sâm nhắn lại: "Mẹ cậu ấy mất sớm, ba thì cậu ấy không bao giờ nhắc tên. Cậu ấy say rồi à? Chăm sóc giúp tớ chút nhé, tan tiết tự học tớ qua đón cậu ấy về nhà tớ."
Cố Phương Yến nhìn Tạ Phỉ đang ngẩn ngơ, rồi lạnh lùng nhắn lại cho Vưu Sâm: "Cứ lo học đi, để tôi chăm sóc cậu ấy." Hắn không thể để một Omega đang say như thế này cho một người khác giới chăm sóc được. Hắn quay sang bảo nhân viên: "Lấy hết cho tôi."
Một phút sau, Tạ Phỉ xách hộp bánh kem nồi lẩu đi ra, bị Cố Phương Yến dắt về nhà hắn – một căn hộ tối giản với tông màu đen-trắng-xám lạnh lẽo.
"Về nhà cắt bánh cho cậu." Cố Phương Yến ấn Tạ Phỉ ngồi xuống sofa: "Ngồi đợi, tôi đi pha nước mật ong cho." Tạ Phỉ ôm bánh kem lẽo đẽo đi theo vào bếp "trông đồ". Cậu nhìn cái bánh kem nồi lẩu, lẩm bẩm: "Tớ có thể nấu nó lên không?" "Không thể."
Tạ Phỉ hậm hực: "Tớ sẽ nấu một nồi thịt bò cay xé lưỡi với đậu phụ thật to, không cho cậu ăn miếng nào hết!" "Không có thịt bò, chỉ có nước mật ong thôi. Uống đi."
Sau khi bị ép uống nước và ăn vài miếng bánh mousse, Tạ Phỉ tuyên bố: "Phải tắm rửa đã." "Tự tắm được không?" Tạ Phỉ lườm hắn: "Tớ 18 tuổi rồi nhé!"
Cậu nhét điện thoại vào tay hắn: "Quà tặng cậu đấy. Cậu là người tốt." Điện thoại báo pin yếu. Cố Phương Yến cạn lời đem đi sạc.
Lát sau, Tạ Phỉ bước ra trong bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Cố Phương Yến. Tay áo dài quá bàn tay, ống quần lết dưới đất. Cậu vung vẩy tay áo, mặt lạnh tanh: "Rộng."
"Ngồi xuống đây." Cố Phương Yến giúp cậu xắn tay áo. Tạ Phỉ lập tức "nhập vai", gật đầu: "Hầu hạ tốt lắm, sẽ có thưởng." "Bệ hạ à, ngài còn muốn gì nữa?" Cố Phương Yến trêu. Tạ Phỉ tự giác nhấc chân lên, còn gác hẳn lên đùi hắn để hắn xắn ống quần cho. Cổ chân trắng nõn, ấm áp chạm vào tay Cố Phương Yến khiến hắn bỗng thấy khô nóng trong người.
Giữa một rừng tin nhắn chúc mừng, có một thông báo hiện lên từ người được lưu tên là "Anh". "Anh": "Sinh nhật vui vẻ nhé A Phỉ. Đêm mai 8h anh qua đón, có bất ngờ cho em đấy~"
Cố Phương Yến nhìn chằm chằm vào chữ "Anh" đó. Trong danh bạ không có ai họ Tạ, cũng không có ghi chú người thân. Vậy "Anh" này là anh nào? Cơn giấm chua bắt đầu bốc lên, Cố Phương Yến mặt không cảm xúc, vặn cửa bước vào phòng Tạ Phỉ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



