Ánh đèn sáng choang, tiếng gào thét chói tai vang lên khắp nhà thi đấu. Cả khán đài sục sôi, tiếng hoan hô dồn dập hết đợt này đến đợt khác, tưởng như muốn hất tung cả nóc nhà.
Quả bóng rổ nảy lên rồi rơi xuống đất. Cố Phương Yến giơ tay lau vệt mồ hôi chảy dài dưới cằm, ánh mắt rũ thấp rồi xoay người rời đi. Hạ Lộ lao tới như một cơn gió, vèo một cái đã khoác vai Cố Phương Yến, cười lớn rồi đấm nhẹ vào tay hắn: "Anh Cố, cậu được lắm nha!"
"Cậu ta cũng rất ra gì và này nọ đấy!"
Cùng lúc đó trên khán đài, Khương Thụ túm chặt hai vai Tạ Phỉ lắc điên cuồng: "Cuối cùng tớ cũng hiểu vì sao một đám người cứ khóc lóc đòi gả cho Hotboy trường rồi! Thật mẹ nó đẹp trai quá đi mất aaaaa!"
Tạ Phỉ dở khóc dở cười: "Cảm giác cậu còn kích động hơn cả lúc mình giành chiến thắng ấy."
"Trận này điểm số cứ lên xuống như đồ thị hàm số ấy, giây trước vừa lên giây sau đã tụt. Tim tớ cũng nhảy lô tô theo luôn. Giờ thắng rồi sao mà không phấn khích cho được?" Khương Thụ buông tay ra, nhưng một lát sau lại nắm chặt nắm đấm đầy quyết tâm.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Phỉ, nửa giây sau mới nhận ra điểm bất thường, ngạc nhiên hỏi: "Ủa, sao trông cậu chẳng có vẻ gì là kích động thế?"
"Con người tớ ấy mà... lúc càng kích động thì vẻ ngoài lại càng bình tĩnh." Tạ Phỉ trả lời rất chi là lý lẽ, "Hơn nữa, tớ vốn đã cảm nhận được bọn họ nhất định sẽ thắng rồi."
Tạ Phỉ nói thì vậy, nhưng trong mắt lại lấp lánh ý cười. Đôi mắt đào hoa cong cong như lá liễu, con ngươi đen nhánh ánh lên những vụn sáng long lanh. Sự vui sướng hiện rõ mồn một từ trong ra ngoài.
Dưới sân, cầu thủ hai bên đang làm thủ tục chào hỏi theo lễ nghi rồi giải tán để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho lễ trao giải. Tạ Phỉ lôi điện thoại ra, tựa vào ghế gửi WeChat cho "Cố chấm câu".
Tạ Phỉ: "Tớ bắt đầu gọi món đây." Tạ Phỉ: "Tớ muốn ăn lẩu."
Nhưng vừa nhấn gửi xong, cậu sực nhớ ra điều gì đó nên bổ sung thêm: Tạ Phỉ: "Mà chắc tối nay đội cậu sẽ tổ chức tiệc mừng nhỉ? Vậy thôi khỏi nha."
Gửi xong, Tạ Phỉ định khóa máy thì không ngờ Cố Phương Yến đã trả lời ngay lập tức. Anh đại không phải đang chuẩn bị lên đài nhận thưởng sao? Sao lại có thời gian rảnh xem điện thoại thế này?
Tạ Phỉ ngước mắt nhìn xuống giữa sân. Lễ trao giải đã tiến hành đến phần của Á quân, mà người đang đứng chờ ở bục cao nhất kia là... Hạ Lộ.
Đúng là phong cách Cố Phương Yến, "thần tiên" căn bản khinh thường việc đứng lên bục nhận thưởng của người phàm.
Tạ Phỉ cúi đầu nhìn màn hình. Cố chấm câu: "Mai thứ Hai phải đi học, bọn họ dời tiệc mừng sang cuối tuần rồi."
Tạ Phỉ khẽ "Ồ" một tiếng trong lòng. Thực ra lúc đầu cậu chỉ nói đùa thôi, chẳng trông mong gì Cố Phương Yến sẽ đồng ý. Cậu nhắn tin thuần túy là muốn trêu chọc cậu em "nhỏ" này, để hắn bớt trưng cái bộ mặt cá chết ra. Không ngờ Cố Phương Yến lại nghiêm túc thế.
Nếu đối phương đã hào phóng, Tạ Phỉ đương nhiên không khách khí: "Vậy ăn lẩu nha."
Nhưng nghĩ lại, chỉ có hai người đi ăn riêng thì hơi kỳ. Sau vụ "tỏ tình" chấn động ngày đầu chuyển trường, nếu giờ bị bắt gặp đi riêng, chắc chắn sẽ bị tế lên đầu diễn đàn trường mất. Tạ Phỉ thì bất cần đời thật, nhưng cũng phải nghĩ cho "thanh danh" của Cố Phương Yến một chút.
Tạ Phỉ: "Hay gọi cả đám Hạ Lộ đi cùng đi?" Giao diện hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập...". Một lúc sau: Cố chấm câu: "Ừ."
Tạ Phỉ định tắt máy thì thấy tin nhắn nhảy lên: Cố chấm câu: "Không ăn lẩu." Cố chấm câu: "Không ăn cay."
Tiệc mừng mà không ăn lẩu? Cái đồ em trai nhỏ này bị sao thế? Cậu định phản bác, nhưng giây tiếp theo nhớ ra đây là "Ba ba" mời khách, là kim chủ chi tiền nên đành miễn cưỡng sửa miệng: Tạ Phỉ: "Vậy ăn lẩu uyên ương đi? Cậu ăn bên không cay, bọn tớ ăn bên cay." Cố chấm câu: "Không."
"..." Này em trai, cậu hơi bị bướng rồi đấy nhé, kỳ thị lẩu à? Tạ Phỉ: "Thịt nướng?" (Tự mình nêm gia vị, cay hay không là do mình quyết, xem cậu cấm kiểu gì) – Tạ Phỉ thầm rủa trong lòng.
Lần này, "Phương ba ba" trả lời rất dứt khoát: "Được."
Tạ Phỉ lập tức vào nhóm báo tin ông chủ Cố mời khách. Cả đám chốt địa điểm là một quán cũ nổi tiếng gần trường, hẹn nhau tập hợp ở cửa sân bóng rồi cùng đi.
Nhóm năm người cần phải ghép bàn. Lúc ghép một bàn đôi và một bàn bốn lại với nhau, Hạ Lộ cứ than vãn không thôi: "Tớ cũng muốn thoát ế, để sau này không phải ngồi đối diện với cái ghế trống hay nhìn bức tường nữa." Nhưng vừa nói xong, cậu ta lại tặc lưỡi: "Mà nếu tớ có bồ rồi, tớ thèm vào đi ăn với mấy cậu!"
"Thì đi cho nó náo nhiệt." Tạ Phỉ nhận giấy bạc từ tay Cố Phương Yến trải lên bàn, hừ cười nói. "Có bồ rồi ai cần náo nhiệt với mấy ông." Hạ Lộ cực kỳ khinh bỉ.
Đoạn Nhất Minh lườm cậu ta một cái cháy mắt rồi đứng dậy đi lấy đồ ăn và gia vị. Hạ Lộ và Vưu Sâm cũng lục tục đi theo. Tại bàn chỉ còn lại Tạ Phỉ và Cố Phương Yến. Cần một người ở lại trông đồ, Tạ Phỉ định xung phong thì Cố Phương Yến đã mở lời trước: "Cậu đi đi."
Tạ Phỉ "Ôi chao" một tiếng rồi đứng dậy. Đi được vài bước, cậu đột ngột quay đầu lại cười bảo: "Ông chủ Cố, hôm nay cậu đặc biệt đẹp trai ó."
Quán thịt nướng này nổi tiếng không chỉ vì đồ tươi mà còn vì các loại đồ uống rất phong phú. Vưu Sâm mang về một đống thứ, nhiệt tình giới thiệu với Tạ Phỉ: "Rượu mơ này độ cồn thấp lắm, chua chua ngọt ngọt, đậm đà hơn nước mơ một tí, chắc chắn cậu sẽ thích."
Cái ly của quán khá nhỏ, chỉ bằng 1/3 chai bia. Nếu pha nửa kem nửa rượu thì lượng rượu vào người chẳng đáng là bao. Tạ Phỉ tính toán một hồi rồi thấy "kèo này thơm", liền đi lấy nửa ly kem rồi rót rượu mơ vào. Mùi rượu mơ thơm phức, chua ngọt hài hòa khiến cậu rất vừa ý.
Khi Tạ Phỉ mang chén gia vị về bàn, thấy đồ ăn đã chất đầy như núi, cậu bèn bảo Cố Phương Yến đi lấy đồ của hắn. Một lúc sau Cố Phương Yến quay lại, chỉ lấy mỗi chén gia vị nhưng lại đưa cho Tạ Phỉ một cái muỗng.
"Gì đây? Lát nữa có canh hả?" Tạ Phỉ ngơ ngác. Ánh mắt Cố Phương Yến vẫn bình lặng như nước: "Cậu bỏ kem vào ly rượu, không dùng muỗng thì định húp kiểu gì?"
"..." Tạ Phỉ nhìn cái ly, cảm thấy mình vừa có một pha xử lý đi vào lòng đất như người thiếu năng trí tuệ. Cậu nhận lấy cái muỗng, chân thành nói: "Cảm ơn ông chủ Cố. Ông chủ Cố hạ phàm phổ độ chúng sinh vất vả rồi." Cố Phương Yến: "..."
Bọn họ nướng thịt trên giấy bạc nên cũng chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu. Thế nhưng, Tạ Phỉ vẫn có khả năng tạo ra những "thảm họa bóng đêm": Cánh gà dính chặt vào giấy bạc đến mức rách da nát thịt, thịt bò nướng dai như quai dép, còn mực thì có màu sắc kỳ dị vô cùng.
Cố Phương Yến ngồi bên cạnh không nhịn được mà thở dài, cướp lấy cái kẹp trong tay cậu: "Cậu lo ăn đi." "Tớ nghe thấy chút sự cáu kỉnh trong giọng nói của cậu đấy nhé." Tạ Phỉ lầm bầm. "Cậu không nghe lầm đâu." Cố Phương Yến thừa nhận cực kỳ thản nhiên.
"Thì thôi, ai mà chẳng muốn được 'ngồi mát ăn bát vàng' chứ?" Tạ Phỉ húp một ngụm kem rượu mơ, ung dung tận hưởng sự phục vụ của Cố lão đại, mặt mày đắc ý thấy rõ.
Cậu nhâm nhi rất chậm, nửa tiếng trôi qua mới hết 1/3 ly. Lúc này kem đã tan hết, cậu bỏ muỗng ra và uống trực tiếp. Vị ngọt của kem át đi vị nồng của rượu, uống cùng thịt nướng cực kỳ hợp, lại chẳng thấy choáng váng gì cả. Tạ Phỉ thầm chấm 10 điểm cho sự giới thiệu của Vưu Sâm.
"Hôm nay vui, anh em mình làm một ly chúc mừng cái nhỉ!" Hạ Lộ hào hứng đi lấy bia. Cậu ta chia cho mỗi người một cốc đá, nhưng khi định đưa cho Tạ Phỉ thì Vưu Sâm ngăn lại: "Thôi ông ạ, cậu ấy một ly là gục, say rồi anh em mình lại phải khiêng về thì khổ."
"Tớ uống cái này là được rồi." Tạ Phỉ rất biết thân biết phận, giơ ly rượu mơ ra lắc lắc. "Cậu uống rượu mơ quán này á?" Đoạn Nhất Minh ngạc nhiên, "Đến bia còn không uống nổi mà dám động vào thứ này?" "Nó chẳng khác gì nước trái cây cả mà?" Tạ Phỉ nhướng mày. Hạ Lộ bồi thêm: "Nước trái cây cái gì, loại này ngấm mới sợ đấy."
Tạ Phỉ quay sang nhìn Vưu Sâm nghi hoặc: "... Thật à?" "Làm gì có." Vưu Sâm xua tay, "Tớ ăn suốt, uống vài chén vẫn đi học bình thường."
Tạ Phỉ dù bán tín bán nghi nhưng vì lỡ uống nửa ly rồi nên quyết định: "Tớ tin cậu lần này đấy."
Nhưng hóa ra, "tác dụng chậm" là có thật. Đến cuối bữa, Tạ Phỉ mới nhận ra mình đã tin lầm người. Đầu óc cậu bắt đầu quay cuồng, tư duy dần tan rã. Đôi đũa trên tay rơi xuống đất cái "lạch cạch", cậu ngồi đờ người ra, lưng thẳng tắp, tư thế cực kỳ nghiêm chỉnh nhưng tâm hồn đã bay đi đâu mất. Mặt cậu không đỏ lắm, chỉ có đôi mắt là ngập nước, long lanh như vừa trải qua một trận mưa đầu mùa.
Đoạn Nhất Minh ngồi đối diện thấy vậy liền "đậu má" một tiếng. "Say rồi?" Hạ Lộ cũng hết hồn.
Tạ Phỉ không phản ứng gì, mí mắt cũng chẳng thèm nhấc. Cố Phương Yến nhíu mày, đưa tay quơ quơ trước mặt cậu. Vẫn bất động.
Thôi xong, say thật rồi. Mà "thủ phạm" Vưu Sâm đã chuồn đi học từ tám đời nào. Trên bàn giờ chỉ còn bốn người. Hạ Lộ nhìn Tạ Phỉ rồi nhìn Cố Phương Yến, trịnh trọng bảo: "Tớ đã nói rồi mà, rượu này tác dụng chậm kinh khủng lắm." "Đúng đấy, ai không uống được bia mà đụng vào rượu trái cây là dính chưởng ngay." Đoạn Nhất Minh phụ họa.
Ngay sau đó, hai tên phản phúc này đồng thanh đứng lên nói với Cố Phương Yến: "Bọn tớ đi trước nha!" Nói xong liền chạy mất dạng, để lại Cố Phương Yến và một "con ma men" đang ngồi đoan chính. Tạ Phỉ lúc say lại rất ngoan, không quậy phá, không la lối, cứ im lặng như một pho tượng.
Cố Phương Yến bất đắc dĩ phải đi thanh toán. Ngặt nỗi quán này chỉ nhận tiền mặt, hắn không mang theo nên phải lấy tiền từ Tạ Phỉ. Hắn nhìn chằm chằm Tạ Phỉ, khẽ bảo: "Cậu ngồi đây đợi một lát nhé, được không?" Tạ Phỉ ngẩng đầu nhìn hắn, gật đầu cái rụp, trông ngoan không chịu nổi.
Dù thấy đối phương vẫn nghe hiểu lời mình, nhưng Cố Phương Yến vẫn thấy mí mắt giật giật. Hắn dặn đi dặn lại rồi mới ra quầy thu ngân. Khốn nỗi quầy lại hết tiền lẻ, chủ quán và nhân viên phải chạy đôn chạy đáo mới đổi được tiền thừa trả lại cho hắn.
Lúc Cố Phương Yến quay lại, vị trí của bọn họ đã bị bao vây. Một tên Alpha đang giơ điện thoại, màn hình hiện mã QR WeChat, cười hớn hở nói với Tạ Phỉ: "Anh trai nhỏ ơi, cho mình xin WeChat làm quen được không?"
Tạ Phỉ ngẩng đầu nhìn tên kia vài giây, rồi chậm chạp lôi điện thoại ra, mở WeChat lên định quét mã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)