2 giờ 40 phút chiều, Tạ Phỉ thong thả cọ tới cọ lui bước vào sân bóng rổ.
Mấy ngày nay được nghỉ để thi đấu, nhưng giáo viên các bộ môn chẳng chút nương tay, phát về hơn mười tờ đề thi. Hai ngày trước Tạ Phỉ chẳng thèm động một chữ, mãi đến vừa rồi mới cuống cuồng làm bù một lượt trên lớp. Vì không ngủ trưa nên hiện tại cậu đang ở trong trạng thái vô cùng buồn ngủ.
Trận này là chung kết, Hotboy trường đối đầu với Đại ca trường.
Sân bóng rổ đã chật ních người, Tạ Phỉ phải tốn bao công sức mới chen được từ cửa vào đến hàng đầu tiên của khán đài, ngồi xuống cạnh Khương Thụ. Hệ thống làm lạnh trong nhà thi đấu hoạt động như cho có, cộng thêm hơi người ngột ngạt càng khiến Tạ Phỉ mơ màng muốn gục. Cậu rút một gói khô bò từ tay Khương Thụ, chưa kịp xé vỏ đã không nhịn được mà rũ mắt, chậm rãi ngáp một cái dài.
Khương Thụ huých vai Tạ Phỉ: “Cậu định mang cái bộ dạng uể oải này đi xem trận chung kết của lớp mình đấy hả?”
“Tớ có ra sân thi đấu đâu, cần gì giữ hình tượng.” Tạ Phỉ uể oải đáp.
Khương Thụ lại nói: “Thế lát nữa Cố Phương Yến vào sân, cậu không định truyền vận may cho cậu ta nữa à?”
Tạ Phỉ: “Tự cậu ấy cũng thắng được mà.”
“Con trai à, cậu không thể thế được…” Khương Thụ đau lòng lay lay Tạ Phỉ vài cái, thấy không ăn thua bèn quay đầu hỏi lớn: “Có ai mang kẹo bạc hà không? Loại nào mà vừa bỏ vào miệng là mát lạnh sảng khoái tới tận óc ấy!”
Một bạn nữ đáp lại: “Dùng để tỉnh táo hả? Tớ có cà phê vị sầu riêng này, làm một hộp không? Bảo đảm kích thích cực kỳ!”
“Được đấy, được đấy!” Khương Thụ lập tức gật đầu.
Cà phê vị sầu riêng…
Sự kết hợp quỷ dị này khiến sống lưng Tạ Phỉ lạnh toát, cậu vội vàng xua tay với bạn nữ kia: “Thôi, không cần đâu, thật sự không cần đâu.”
Bị chuyện nhỏ này làm ồn ào, Tạ Phỉ cũng tỉnh táo lại đôi chút, ít nhất là có sức để mở gói đồ ăn ra. Cậu dựa lưng vào ghế, gác chéo chân vừa nhấm nháp khô bò vừa nghe đám Khương Thụ bàn tán về kết quả trận đấu.
Chẳng mấy chốc, đội hình hai bên tiến vào sân. Lần này, đội tiến vào từ phía khán đài của Tạ Phỉ là đội của Lâm Húc Quân.
Cả đội mặc đồng phục màu xanh dương, thành viên khá đa dạng từ khối 10 đến khối 12. Da Đen và Khỉ Ốm bước vào đầu tiên, đưa mắt tìm kiếm quanh khán đài chỗ Tạ Phỉ vài lần rồi quay lại nói nhỏ với người đi sau.
Tạ Phỉ cảm giác người bọn họ đang nói chuyện cùng chính là Lâm Húc Quân, thế là cậu lập tức móc điện thoại ra, cúi đầu lướt Weibo giả vờ bận rộn.
Nhưng cái gì đến cũng phải đến.
Lâm Húc Quân dừng lại ngay dưới khán đài chỗ cậu, đứng ở vị trí mà chỉ cần Tạ Phỉ ngẩng đầu là chắc chắn sẽ thấy, rồi gọi một tiếng không to không nhỏ:
“Tạ Phỉ.”
Giây phút đó, gần như tất cả mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía Tạ Phỉ.
Khóe mắt Tạ Phỉ giật giật, cậu buông điện thoại, ngẩng đầu hỏi lại: “Có việc gì?”
Lâm Húc Quân đứng phía dưới, nhìn cậu chăm chú một hồi lâu rồi cười hỏi: “Có phải... em nghĩ tôi sẽ thua không?”
“Tôi có phải nhà tiên tri đâu.” Tạ Phỉ nhẹ giọng đáp.
“Nhưng chắc vẫn đoán được chút đỉnh chứ.” Lâm Húc Quân nói, rồi tiến thêm hai bước về phía Tạ Phỉ. Ở khoảng cách gần hơn, cậu ta hỏi: “Nếu tôi thắng, có thể mời em ăn một bữa cơm được không?”
Tạ Phỉ chẳng cần suy nghĩ đã dứt khoát từ chối: “Chắc là không được đâu, thắng hay không là chuyện của cậu mà.”
“Em không muốn đi ăn cùng tôi đến thế sao?” Gương mặt Lâm Húc Quân thoáng hiện nét u sầu.
Tạ Phỉ không muốn dây dưa thêm, mím môi lảng sang chuyện khác: “Cậu thi đấu cố lên nhé.”
Lâm Húc Quân sửng sốt, không ngờ Tạ Phỉ lại trực tiếp đuổi khéo mình như vậy: “Tôi có nên nói một tiếng... ‘cảm ơn’ không?”
“Đúng vậy, đừng khách khí.” Tạ Phỉ nở một nụ cười lễ phép.
Nói xong, cậu xoay người ngồi lại vào ghế, tiếp tục xử lý gói khô bò dở dang. Lâm Húc Quân đứng lặng tại chỗ một lúc, khẽ cười một tiếng rồi mới rời đi.
Khương Thụ cảm khái: “Tớ không ngờ Lâm Húc Quân lại có thiết lập thâm tình thế này luôn đấy.”
“Tớ cũng chẳng ngờ nổi.” Tạ Phỉ nhún vai đầy bất đắc dĩ, “Lúc đầu tớ còn tưởng cậu ta trêu tớ cho vui, tớ không đồng ý là xong cơ.”
Khương Thụ: “Chậc.” Tạ Phỉ: “Chậc.”
Trên Weibo cũng chẳng có gì hay ho, Tạ Phỉ lướt một lúc thì chán hẳn.
Chưa đến 3 giờ, cầu thủ hai bên đang khởi động trên sân. Cố Phương Yến đang ném rổ tìm cảm giác, dáng vẻ lạnh nhạt nhưng vẫn khiến cả nhà thi đấu thét chói tai.
Cơn buồn ngủ lúc nãy bị dập tắt giờ lại trỗi dậy, Tạ Phỉ nhắm mắt gục xuống, tự vò mẻ mấy ngón tay một hồi rồi nghiêng đầu ngủ thiếp đi ngay trên thành ghế. Cậu mơ thấy mình biến thành quả bóng rổ, lăn lông lốc trên mặt đất, không sao dừng lại được.
Bỗng nhiên, một đôi tay thon dài, xương gầy hoàn mỹ chặn đứng cậu lại.
Tạ Phỉ còn đang mải ngắm nhìn đôi tay đẹp không tì vết ấy thì đột nhiên "bản thân quả bóng" bị nhấc bổng lên cao rồi ném mạnh về phía trước. Cậu sợ hãi nhìn xuống, thấy Cố Phương Yến đang đứng phía dưới, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
Đây không phải là định đập trúng mình sao?
Cậu giật mình tỉnh giấc, bật dậy trợn tròn mắt.
Trên sân đang trống không nhưng khán giả vẫn chưa ai rời đi. Tạ Phỉ nhìn đồng hồ, hóa ra hiệp một đã kết thúc rồi.
“Hòa á?” Tạ Phỉ kinh ngạc nhìn bảng tỉ số.
Khương Thụ vừa hút rột rột hộp đồ uống vừa đáp: “Ừ, từ lúc khai cuộc hai bên đều ép nhau rất sát, cách biệt chưa bao giờ quá 5 điểm.”
Ép sát như vậy chứng tỏ trận đấu cực kỳ gay cấn, Tạ Phỉ hối hận vì mình đã ngủ quên. Cậu thở dài: “Sao cậu không gọi tớ dậy?”
“Phẫn nộ? Sao tớ không thấy thế nhỉ?” Khương Thụ nghi hoặc.
Hắn đáp: “Trực giác của Alpha đấy.”
Khương Thụ lườm một cái: “… Đồ kỳ thị giới tính.”
Tạ Phỉ nghĩ trực giác của tên kia sai rồi. Dù đối thủ mạnh đến đâu, Cố Phương Yến cũng không đến mức phẫn nộ, cùng lắm là trông "đóng băng" hơn thường ngày chút thôi.
Vài phút sau, thời gian nghỉ giữa hiệp kết thúc. Hai bên đổi sân, lần này đội lớp 1 ở gần khán đài của Tạ Phỉ hơn.
Cố Phương Yến đứng đối diện Tạ Phỉ, hắn đổi băng cổ tay từ tay trái sang tay phải, cúi đầu hoạt động các ngón tay, đường nét sườn mặt sắc bén và lạnh lùng. Không khí cả đội rất căng thẳng, ngoại trừ gương mặt liệt của Cố Phương Yến thì ai nấy đều trông như sắp ra trận thật sự.
Tạ Phỉ đứng dậy, đi đến sát lan can kêu lớn: “Em trai à… Anh Cố… Cố Phương Yến!”
Nghe thấy tiếng gọi, Cố Phương Yến chậm rãi nâng mắt nhìn về phía khán đài, từ khoang mũi phát ra một tiếng: “Hửm?”
Âm cuối hơi cao, nghe vừa lạnh lùng vừa có chút bất mãn.
Tạ Phỉ nhìn hắn, khẽ cười: “Cố tổng, thắng phải mời cơm đấy nhé.”
“Nếu tôi không thắng thì sao?” Cố Phương Yến hỏi lại, giọng không đổi.
Tạ Phỉ nhoài người ra ngoài lan can, nhướng mày nói nhỏ: “Vậy thì tớ mời cậu?”
“Được.” Cố Phương Yến nhàn nhạt đồng ý.
“Vậy cậu nhất định phải thắng đấy nha.” Tạ Phỉ cong mắt cười.
Tạ Phỉ vốn đã đẹp, lúc cười đôi mắt thon dài sáng lấp lánh như chứa cả ngàn vụn sao. Cố Phương Yến nhìn cậu một cái, "ừ" một tiếng rồi xoay người vào sân.
Tiếng còi vang lên, hiệp hai bắt đầu.
Đúng như lời Khương Thụ, hai bên bám đuổi nhau từng điểm một. Cố Phương Yến và Lâm Húc Quân thực sự giống như hai con dã thú đang tranh đoạt lãnh thổ, không ai nhường ai.
Tạ Phỉ thầm nghĩ, đây chắc là lòng tự tôn của Alpha. Một kẻ luôn đứng trên đỉnh kim tự tháp như Cố Phương Yến chắc chắn sẽ không để ai cướp mất vinh quang của mình.
Thời gian trôi qua trong trạng thái căng thẳng tột độ. Khương Thụ phấn khích nắm chặt tay: “Tớ thấy Cố Phương Yến trâu bò hơn hẳn, cậu ấy không qua trường lớp chuyên nghiệp nào mà đã đấu ngang ngửa với Lâm Húc Quân, đúng là siêu sao bóng rổ tương lai!”
Khi đồng hồ đếm ngược chỉ còn 1 phút cuối cùng: 00:59.
Lớp 11/1 đang bị dẫn trước 1 điểm. Bóng đang trong tay Cố Phương Yến ở phần sân nhà. Lâm Húc Quân và đồng đội vây chặt lấy hắn, không cho bất kỳ kẽ hở nào để chuyền bóng.
Cố Phương Yến nhồi bóng, đảo người liên tục rồi bất ngờ lùi lại, chuyền bóng cho Đoạn Nhất Minh!
Lâm Húc Quân lao ra chặn bóng, nhưng Đoạn Nhất Minh đã đoán được ý đồ của Cố Phương Yến, cậu ta mặc kệ quả bóng, chạy lên cản đường Lâm Húc Quân.
Ầm!
Quả bóng rơi xuống đất nảy cao, định văng ra khỏi sân thì Cố Phương Yến bật nhảy giữa không trung, vững vàng bắt gọn bóng. Cả khán đài lại thét chói tai.
Cố Phương Yến mang bóng lao về sân đối phương, nhưng Lâm Húc Quân đã phá vây và chặn đứng đường đi của hắn. Hai Alpha đối đầu, khí thế mạnh mẽ không ai chịu kém cạnh. Lâm Húc Quân đột ngột cười:
“Cậu rất mạnh, nhưng thời gian không còn nhiều đâu.”
Cố Phương Yến chuyền bóng rồi đoạt lại, khi đến gần giữa sân thì thời gian chỉ còn chưa đầy 30 giây.
“Dù Tạ Phỉ có thích cậu, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc đâu.” Lâm Húc Quân nhìn trừng trừng Cố Phương Yến, thì thầm.
Cố Phương Yến mặt không cảm xúc, giây tiếp theo, hắn đột ngột dậm chân bứt phá! Lâm Húc Quân phản ứng cực nhanh, lập tức bám sát. Cố Phương Yến thử vài lần nhưng vẫn không thể vượt qua sự truy cản gắt gao.
“Không hổ là dân chuyên nghiệp.” Cố Phương Yến nhìn Lâm Húc Quân, ánh mắt lạnh lẽo.
Đồng hồ đếm ngược chuyển sang hàng đơn vị. 3 giây cuối cùng.
Cố Phương Yến bất ngờ lùi sâu về phía sau vạch trung tâm. Hắn hạ thấp trọng tâm, bật nhảy cao. Xương cổ tay chuyển động linh hoạt, ngón tay tung bóng nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.
2 giây. Quả bóng vẽ một đường cong hoàn mỹ trên không trung.
1 giây. Quả bóng lao thẳng xuống, chui lọt rào rổ.
Ầm ——
Đồng hồ về số 0. Tiếng còi kết thúc vang lên. Cú ném ba điểm thành công!
Cả sân vận động im lặng trong vài giây rồi bùng nổ trong tiếng hoan hô rúng động trời đất.
Cố Phương Yến tiếp đất, nhìn về phía Lâm Húc Quân vừa nhảy lên chậm hơn mình nửa nhịp, lạnh lùng nói:
“Nhưng người thắng cuối cùng vẫn là tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
