Tạ Phỉ ngẩng mặt lên, tia sáng le lói rơi vào đáy mắt cậu, vỡ tan thành từng gợn sóng nhỏ lan tỏa, tựa như dòng sông dài chảy xuôi dưới bóng đêm tĩnh mịch. Cậu nhìn Cố Phương Yến một lát, chợt nở nụ cười tinh quái: “Em trai à, cậu cố ý đến đây để an ủi tớ đấy ư?”
“Coi là vậy đi.” Hiếm khi Cố Phương Yến không thèm so đo cách xưng hô của cậu mà gật đầu thừa nhận.
Ý cười trên mặt Tạ Phỉ càng sâu, cậu đảo mắt một vòng rồi kéo dài giọng: “Cái lời thoại kia nói thế nào nhỉ —— ‘Thật là, đoàn trưởng, muốn hợp thành một thể với tớ thì cần phải nỗ lực hơn nha’.”
“…” Cố Phương Yến lại trưng ra vẻ mặt liệt, trừng mắt nhìn Tạ Phỉ hồi lâu, cạn lời đáp: “Đó là lời thoại trước khi chết mới nói.”
“Dùng ở đây cũng chẳng có gì sai, cậu đừng nghĩ đến ngữ cảnh gốc là được chứ gì.” Tạ Phỉ đặt lon Coca sang bên cạnh, gác hai tay sau đầu rồi nằm dài ra đất.
Đám mèo mà Tạ Phỉ gọi đến vẫn chưa đi.
Chú mèo mướp vàng vừa chén no nê thấy dáng vẻ này của cậu, cứ tưởng là tấm đệm hình người trải sẵn cho mình, thế là hai chân sau nhún một cái, nhảy tót lên bụng Tạ Phỉ. Con mèo này tuy không béo như mèo nhà nhưng so với lúc mới gặp đã đầy đặn hơn hẳn.
Tạ Phỉ bị mèo nhảy bổ vào người không kịp đề phòng, thét lên một tiếng rồi quay sang bảo Cố Phương Yến: “Tớ bị trọng thương tử vong rồi.”
Cố Phương Yến lộ vẻ ghét bỏ nhìn Tạ Phỉ đang giả chết cùng chú mèo đang thong thả liếm móng. Hắn bước qua, khom lưng xách cổ con mèo ném sang một bên.
Tạ Phỉ ôm bụng ngồi dậy, đỉnh đầu dính vài phiến lá khô, cậu lắc đầu nguầy nguậy mới hất chúng xuống được. Ngước mắt nhìn Cố Phương Yến, thấy hắn đang mím môi, đáy mắt lấp lánh như ánh sao, Tạ Phỉ lườm một cái: “Cậu đang nhịn cười đúng không?”
Nửa giây sau, cậu lại nhún vai: “Muốn cười thì cười đi.”
Nói xong, chính cậu cũng bật cười theo, cần cổ cong thành một đường xinh đẹp, bả vai run rẩy nhè nhẹ như gió lướt qua kẽ lá.
Con mèo vàng bị bỏ rơi lại tiến sát gần Tạ Phỉ, dụi đầu vào tay cậu. Tạ Phỉ nghiêng đầu nhìn nó rồi đột nhiên nhào tới. Thân thủ con mèo cực kỳ nhanh nhẹn, ngay lập tức co chân nhảy phắt ra ngoài. Một người một mèo cứ thế đuổi bắt nhau ở góc sân thể dục, cuối cùng kết thúc khi con mèo trèo tót lên cây, leo ra phía sau bức tường rào.
Gió thổi ngược về, quét những chiếc lá rụng trên mặt đất bay nghiêng ngả. Cố Phương Yến đứng ngay vị trí Tạ Phỉ vừa ngồi, ánh nắng xuyên qua tán lá để lại những vệt sáng lung linh trên người hắn. Hắn mặc sơ mi trắng, quần thể thao có sọc bên hông, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt nhìn Tạ Phỉ vô cùng trầm tĩnh.
Còn Tạ Phỉ thì ——
Cái tên nhóc này đang đứng dưới chân tường, ngửa cổ "meo meo" trò chuyện với con mèo trên cao. Sau vài hồi "ông nói gà bà nói vịt", Tạ Phỉ đành bỏ cuộc, phủi phủi mông đi về phía Cố Phương Yến.
Lon Coca màu đỏ vẫn nằm trên đất, thành lon bám đầy những giọt nước lạnh. Tạ Phỉ cầm lên uống một hớp lớn, khí gas sộc thẳng vào cổ họng cùng vị ngọt tràn ngập khoang miệng khiến tâm trạng cậu tốt lên hẳn.
“Lát nữa là bảng D thi đấu, cậu có đi xem không?” Cố Phương Yến nhẹ giọng hỏi.
Tạ Phỉ suy nghĩ: “Bảng D là đội nào với đội nào?”
“Lâm Húc Quân.”
“Đối thủ là ai?”
“Không để ý.” Cố Phương Yến đáp.
“……” Tạ Phỉ nheo mắt nhìn Cố Phương Yến vài giây, rồi tiến sát lại gần, lấy tay che bên má, thì thầm: “Thật ra trong mắt cậu chỉ có cậu ta thôi đúng không?”
“Nếu là người bình thường sẽ nói là ‘đội của Đại ca trường’, còn cậu thì sao, gọi thẳng tên ‘Lâm Húc Quân’. Hơn nữa, tuy đội cậu ta thắng chắc nhưng không gì là không thể. Đối thủ của bọn họ rất có thể sẽ là đối thủ của các cậu sau này, vậy mà cậu chẳng thèm quan tâm, chứng tỏ trong lòng cậu tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của Lâm Húc Quân.”
Tạ Phỉ phân tích một tràng rồi kết luận: “Bởi vậy, tớ cảm thấy là……”
Cố Phương Yến: “……”
Cố Phương Yến giơ tay tặng cho Tạ Phỉ một cú "cốc đầu" trời giáng, khiến cậu không thể ‘cảm thấy’ thêm được nữa.
Tất nhiên Tạ Phỉ sẽ không đi xem Lâm Húc Quân thi đấu. Một người chơi bóng chuyên nghiệp đi đối đầu với đám nghiệp dư thì khác gì đơn phương bắt nạt, chẳng có gì thú vị. Hội bạn ăn uống cố định của bọn họ kéo nhau ra ngoài trường đánh chén.
Tối đó không có trận nào, sáng hôm sau là bán kết, chiều là chung kết.
Trận đầu là bảng A đấu với bảng C, tức là lớp 11/1 của Cố Phương Yến đấu với đội tự do lớp 12 — cái đội đã thắng lớp 11/10 của Tạ Phỉ hôm qua.
Từ sớm, Tạ Phỉ đã có mặt tại hàng ghế đầu của khán đài, đồ ăn vặt lần này là snack hành và đậu phộng rang.
Cứ có Cố Phương Yến thi đấu là sân bóng không còn chỗ trống, ngay cả lối đi cũng chen chúc người. Trường không cấm người ngoài vào nên có cả học sinh trường khác trốn học sang xem. Tạ Phỉ chưa bao giờ đuổi theo thần tượng, nhưng cậu cảm thấy cái cảnh tượng Cố Phương Yến tạo ra lúc này cũng chẳng khác là bao.
Khi đội lớp 1 tiến vào sân, cả khán phòng bùng nổ. Tạ Phỉ đang gác chân cũng phải ngồi dậy, bám vào lan can hét lớn: “Em trai à ——”
Cố Phương Yến vẫn đi thẳng, có vẻ như không nghe thấy, hoặc nghe thấy nhưng cố tình lờ đi.
Tạ Phỉ gọi lại: “Anh Cố!”
Cố Phương Yến dừng bước, quay đầu liếc cậu một cái. Rõ ràng là hắn ghét cay ghét đắng cái từ "em trai" kia.
“Tớ nói này, cậu chỉ nghe được những gì mình muốn nghe thôi hả?” Tạ Phỉ trêu chọc.
Cố Phương Yến không đáp, vừa chỉnh lại băng cổ tay vừa hỏi: “Lại gì nữa?”
Tạ Phỉ cười hi hi, xòe bàn tay phải ra rồi nắm lại, làm động tác đẩy về phía hắn: “Truyền cho cậu chút may mắn này.”
Cố Phương Yến nhìn tay cậu, trầm mặc hai giây rồi từ chối: “Thôi khỏi đi.”
“……” Tạ Phỉ nheo mắt, “Cậu đang ‘nghi ngờ’ tớ đấy à?”
“Dùng từ sai rồi.” Cố Phương Yến phản bác.
Gương mặt hắn vẫn không một chút cảm xúc. Tạ Phỉ nhìn chằm chằm vài giây vẫn không đọc được gì, đành hạ mình thỉnh giáo: “Thế phải đổi thành từ gì?”
Cố Phương Yến: “Kỳ thị.”
“……”
Cái tên bốc thăm trúng số 1 bảng A, khiến cả lớp phải đi thi đấu từ lúc 8 rưỡi sáng như cậu mà cũng có tư cách kỳ thị người khác à?
Tạ Phỉ tặng hắn một cái lườm cháy máy rồi ngồi phịch xuống ghế. Cố Phương Yến nhướng mày nhìn cậu một cái rồi mới quay lưng ra sân.
Khương Thụ ngồi bên cạnh vừa nhai khoai tây chiên vừa chứng kiến toàn bộ, huých tay Tạ Phỉ: “Tiến triển ghê nhỉ?”
“Thế này mà gọi là tiến triển á?” Tạ Phỉ ngạc nhiên.
Khương Thụ nhìn Cố Phương Yến trên sân, rồi lại nhìn Tạ Phỉ, lặp lại ba lần như thế mới xoa cằm hỏi nhỏ: “Thế hiện tại hai người là quan hệ gì?”
“Chắc là... bạn bè?” Tạ Phỉ nghĩ ngợi rồi đáp.
Cậu thấy dạo này ngày nào cũng ăn cơm chung, có kết bạn WeChat, lại còn cùng trong một nhóm chat, thỉnh thoảng nói nhảm vài câu, chắc chắn là bạn bè rồi.
Hàng ghế sau có người thò đầu lên, rung đùi bảo: “Nghe nói Hotboy trường nhà mình từ hồi mẫu giáo đã được tỏ tình mỗi ngày, nhưng chưa bao giờ rung động. Loại người này ấy mà, không chừng là vô tính cũng nên.”
Đó là một Alpha cùng lớp, quan hệ khá tốt với Tạ Phỉ. Cậu đẩy đầu hắn ra, hỏi: “Ý cậu là sao?”
“Từ bỏ cậu ta đi, nhào vào lòng tớ này.” Tên Alpha kia cười hì hì, dang rộng hai tay.
“Mơ đi.” Tạ Phỉ dứt khoát từ chối.
“Tại sao?”
Tạ Phỉ hừ một tiếng: “Vì cậu ấy đẹp trai hơn cậu.”
“Đúng là lũ nhan khống nông cạn!” Tên kia đau khổ chỉ trích, “Tuy tớ không đẹp bằng nhưng tớ có một tâm hồn cao đẹp nhé!”
“Không có vẻ ngoài thì ai rảnh mà đi tìm hiểu tâm hồn cậu.” Khương Thụ bồi thêm một nhát dao, “Chấp nhận thực tế đi, đây là thế giới nhìn mặt mà bắt hình dong.”
Tạ Phỉ nhìn về phía sân bóng. Hai đội đang khởi động.
Thói quen của Cố Phương Yến và Tạ Phỉ khá giống nhau, trước khi đấu thường ném rổ để tìm cảm giác. Hắn đứng dưới rổ, nhồi bóng vài cái rồi bật nhảy. Bóng vào rổ chuẩn xác không sai một li.
Tạ Phỉ luôn thấy tay Cố Phương Yến cực kỳ đẹp, tỷ lệ xương khớp vừa vặn, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Cậu thầm nghĩ, đôi tay này mà đặt trên phím đàn chắc chắn sẽ đẹp đến mê hồn.
Suy nghĩ miên man bị cắt ngang bởi tiếng bàn tán xung quanh. Đám người bên cạnh đang nói về đội tự do kia, Khương Thụ cười lạnh: “Gặp lớp 1 là đời tụi nó tàn rồi.”
“Năm ngoái đội này hạng mấy?” Tạ Phỉ tò mò.
“Hạng 3, thua đội Lâm Húc Quân ở bán kết.” Một người chen vào, “Lâm Húc Quân chơi dũng mãnh lắm, mấy chiêu trò bẩn thỉu của bọn kia không có cửa. Không biết lần này Cố Phương Yến đấu với bọn họ thì sao.”
“Sẽ thắng.” Tạ Phỉ khẳng định.
“Cậu biết trước luôn à?”
Khương Thụ đáp hộ, giọng đương nhiên: “Ai mà chẳng biết cậu ấy thích Cố Phương Yến, đương nhiên phải tin người mình thích sẽ thắng rồi. Đây gọi là sức mạnh tình yêu đấy.”
Tạ Phỉ chớp mắt, không phản bác. Trực giác của cậu mách bảo Cố Phương Yến sẽ thắng. Dựa trên logic: Lâm Húc Quân thắng đội này, mà Cố Phương Yến thắng Lâm Húc Quân, vậy suy ra Cố Phương Yến thắng.
Tất nhiên cũng có thể có biến số, nhưng Tạ Phỉ vẫn đặt cược vào Cố Phương Yến. Dù sao thì cái tên này cũng là loại người làm gì cũng phải giành hạng nhất mà.
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Trình độ của Cố Phương Yến vượt xa các thành viên khác, là linh hồn của cả đội. Nghe đâu gia thế hắn khủng đến mức từng có người đắc tội với hắn mà phải cuốn gói khỏi thành phố. Vì thế, số 7 và số 13 bên kia khá e dè, không dám chơi xấu hắn mà chỉ nhắm vào Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh.
Bọn chúng toàn nhắm vào những chỗ hiểm như mắt cá chân, đầu gối, cổ tay để va chạm. Thậm chí còn mượn đà đoạt bóng để dùng đầu húc vào cằm hoặc dùng vai đâm vào ngực đối phương.
Chưa hết, tin tức tố cũng được đem ra làm vũ khí. Số 7 và số 13 thả xích cho tin tức tố tấn công dồn dập, các Alpha khác cũng không chịu kém cạnh, dùng tin tức tố đáp trả. Cục diện trên sân trở nên hỗn loạn, vài Alpha yếu hơn bắt đầu bị áp chế.
Ngay cả khán đài cũng bị ảnh hưởng. Không ít Omega đang chụp ảnh phải tái mặt, chật vật lùi lại.
“Mẹ kiếp!” Khương Thụ chửi thề, “Đây mà là đánh bóng à? Ngu ngốc! Thật muốn vác súng phun nước bắn nát sọ hai cái tên bại hoại kia.”
Chửi xong, cậu ta quay sang hỏi Tạ Phỉ: “Cậu ổn không?”
“Ổn.” Tạ Phỉ mặt không đổi sắc.
Sau cổ cậu có dán một miếng thuốc dán chuyên dụng cho Omega, giúp giảm bớt áp lực từ tin tức tố Alpha. Miếng dán này làm từ đông y nên mùi hơi nồng. Cậu giơ túi đồ ra hỏi Khương Thụ: “Tớ còn nhiều lắm, lấy không?”
Dự cảm được trận đấu sẽ bốc mùi thế này nên Tạ Phỉ đã sớm mua sẵn một đống trên mạng.
“… Thôi, tớ là Beta mà, tin tức tố không xi nhê gì.” Khương Thụ xua tay, nhưng khi mùi thuốc tỏa ra, cậu ta trợn mắt: “Nhưng cái mùi này của cậu lực sát thương cũng kinh hoàng quá đấy!”
“Hết cách rồi.” Tạ Phỉ đứng dậy, mang túi thuốc đi phát cho các Omega trong lớp và xung quanh.
Trong phút chốc, cả khán đài nồng nặc mùi thuốc đông y cay xè. Đám Beta và Alpha gần đó đều trưng ra vẻ mặt "say thuốc".
“Ngửi quen là được, ráng chịu chút đi.” Tạ Phỉ mỉm cười cổ vũ.
Lúc này trên sân, điểm số đang thay đổi chậm chạp. Đoạn Nhất Minh và số 7 đang ở thế giằng co về tin tức tố. Nhưng Hạ Lộ thì thê thảm, cậu ta dân nghệ thuật, tin tức tố vốn không mạnh, giờ vừa phải chạy nhảy vừa phải chống lại áp lực tin tức tố, cảm giác như sắp "ngỏm" đến nơi.
Sau khi Hạ Lộ bị cướp bóng một lần nữa, Cố Phương Yến tiến đến vỗ vai cậu ta: “Đổi đi.”
“Cảm ơn ba ba!” Hạ Lộ suýt thì khóc ra tiếng mướn.
“Ồ, Cố thiếu gia.” Số 13 cười nham hiểm, “Tôi lại chẳng muốn đối đầu với ngài tí nào.”
Cố Phương Yến không thèm nhìn. Trên sân bóng này, hắn không cần phóng tin tức tố cũng chẳng hề bị ảnh hưởng bởi ai. Hắn đứng đó, cao ngạo và lạnh lùng, tựa như không có gì có thể chạm đến.
Số 13 định nói gì đó, nhưng Cố Phương Yến đột ngột di chuyển —— nhanh đến mức biến mất khỏi tầm mắt hắn!
Khi số 13 còn đang ngơ ngác, bóng đã nằm gọn trong tay Cố Phương Yến. Hắn nhồi bóng nhịp nhàng, vững vàng. Đến giữa sân, ba tên đối phương lao ra chặn, Cố Phương Yến chẳng cần đồng đội yểm trợ, hắn bật nhảy, ném bóng.
Ba điểm!
Cố Phương Yến uống ngụm nước, bình tĩnh đáp: “Lát nữa bọn chúng sẽ hội đồng tớ.”
“Bọn chúng dám sao?” Hạ Lộ kinh hãi.
“Kẻ cùng đường thì chuyện gì chẳng dám.” Cố Phương Yến lạnh lùng, “Bọn chúng thích chơi tin tức tố đúng không? Vậy thì chơi cùng bọn chúng.”
Trận đấu tiếp tục. Quả nhiên số 7 và số 13 cùng lao vào vây bắt Cố Phương Yến với vẻ mặt như sắp đi đánh lộn. Cố Phương Yến nhướng mày, nhận bóng rồi chuyền ngay cho Đoạn Nhất Minh.
Ngay sau đó, hắn phóng thích tin tức tố.
Tin tức tố của hắn có mùi rừng thông tuyết lạnh, thanh khiết nhưng đầy áp lực. Nếu thế giới này phân cấp theo gen, Cố Phương Yến chắc chắn là kẻ đứng trên đỉnh kim tự tháp. Cảm giác áp bách mạnh đến mức cả đồng đội cũng phải lùi lại.
Số 7 và số 13 cảm thấy như có ngọn núi đè nặng trên lưng, khó thở vô cùng. Cố Phương Yến tiến lên một bước, áp lực lại tăng thêm một tầng. Số 13 rùng mình, còn số 7 thì lảo đảo, tự vấp chân mình quỳ rạp xuống đất.
Cả khán đài sững sờ. Ép được người ta quỳ xuống bằng tin tức tố? Đây đúng là đẳng cấp quá rồi!
Trên sân, Cố Phương Yến nhìn xuống hai tên kia, hỏi lạnh lùng: “Muốn tiếp tục không?”
“Xin lỗi...” Bọn chúng run rẩy.
“Người các người cần xin lỗi không phải tôi.” Cố Phương Yến quay lưng đi.
Số 7 bị thương ở đầu gối nên phải rời sân, số 13 cố đánh hết trận nhưng không dám ho he gì thêm. Kết quả, lớp 1 thắng đậm với tỉ số cách biệt.
Sau trận đấu, Tạ Phỉ đến phòng nghỉ tìm Cố Phương Yến, mang theo mấy chai nước. Cậu đứng ngoài chờ, nghe thấy tiếng Hạ Lộ oang oang bên trong: “Nếu là Omega đưa nước thì miễn, còn Alpha đưa nước thì đáng sợ quá!”
Tạ Phỉ phì cười, bước vào cửa, lấy một chai nước đưa cho tên Alpha vừa bước ra: “Này, cầm lấy, đừng khách khí.”
Hạ Lộ thấy thế thì gào lên: “Đỗ cẩu, trả nước cho tao! Đó là nước người ta đưa cho tao mà!” Nhưng tên kia đã chạy mất dạng.
Tạ Phỉ đưa nước cho Đoạn Nhất Minh và Cố Phương Yến, rồi xòe tay không với Hạ Lộ.
“Tạ tiểu chủ, cậu tàn nhẫn quá.” Hạ Lộ ôm ngực đau đớn.
“Vốn dĩ của cậu chỉ là nhân tiện thôi.” Tạ Phỉ cười khì khì.
Đoạn Nhất Minh hỏi: “Cậu không có gì muốn nói với anh Cố à?”
Tạ Phỉ lập tức "nhập vai", nhìn Cố Phương Yến đầy ngưỡng mộ: “Anh Cố ơi! Hôm nay cậu ngầu bá cháy luôn! Cái đoạn ép hai tên kia quỳ xuống ấy, đỉnh của chóp! Từ nay về sau, cậu chính là anh trai ruột của tớ!”
“… Nghe cứ sai sai thế nào ấy.” Hạ Lộ lầm bầm.
Tạ Phỉ nắm lấy tay Cố Phương Yến, lắc lấy lắc để: “Đồng chí Cố, vì biểu hiện xuất sắc, tổ chức quyết định trao tặng cậu một lá cờ thi đua!”
Cố Phương Yến mặt liệt, lạnh lùng rút tay ra.
“Bệ hạ thật là tuyệt tình quá đi.” Tạ Phỉ giả vờ đau khổ.
Cố Phương Yến đã quá quen với cái tính diễn sâu của cậu nên chẳng buồn phản ứng. Cả hội quyết định đi ăn súp cay thập cẩm. Khi chuẩn bị đi, Cố Phương Yến chợt hỏi: “Sau cổ cậu dán cái gì thế?”
“À, thuốc dán phòng tin tức tố.” Tạ Phỉ định xé ra nhưng miếng dán dính quá chặt, cậu đau đến mức "suýt" một tiếng.
Cố Phương Yến giữ tay cậu lại: “Đừng làm bậy, để tôi giúp.”
Hắn đứng sau lưng Tạ Phỉ, rũ mắt nhìn vùng da quanh tuyến thể. Tạ Phỉ cảm thấy không tự nhiên, định né ra thì bị hắn túm cổ áo kéo lại.
Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh "biết điều" đi ra ngoài đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn hai người. Cố Phương Yến ghé sát vào, hơi thở nóng hổi phả lên cổ Tạ Phỉ khiến cậu cứng đờ người.
“Đừng căng thẳng.” Cố Phương Yến trấn an.
“Cậu sờ vào ‘vùng tử huyệt’ của tớ, sao tớ không căng thẳng cho được?” Tạ Phỉ lầm bầm.
Cố Phương Yến nhẹ nhàng bóc từng chút một. Động tác của hắn cực kỳ cẩn thận, như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá.
“Nhẹ thôi... Đau quá!” Tạ Phỉ rên rỉ, người cứ hướng về phía trước.
“Tôi đang rất chậm rồi.”
“Hay là cậu làm nhanh một phát cho xong luôn đi!” Tạ Phỉ quay lại, mắt đỏ hoe vì đau.
Bên ngoài cửa, Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh nghe thấy những âm thanh này mà mặt mày phức tạp.
“Hai người này đối thoại nghe kích thích thật đấy.” Đoạn Nhất Minh cảm thán.
Hạ Lộ cười nham hiểm, giơ điện thoại ra: “Tớ ghi âm lại rồi, để tí gửi cho anh Cố làm kỷ niệm.”
Bên trong, Cố Phương Yến cuối cùng cũng gỡ được miếng dán ra mà không làm trầy da cậu. Nhìn vùng da trắng ngần sau cổ Tạ Phỉ đỏ ửng lên, hắn dời mắt, ném miếng dán vào thùng rác: “Sau này đừng có dùng mấy cái đồ ba không này nữa.”
Tạ Phỉ gật đầu như bổ củi, lập tức mở điện thoại chặn luôn cửa hàng kia.
Cả hội tụ tập cùng Vưu Sâm ở quán súp cay. Tạ Phỉ vốn ăn nhiều đồ vặt nên không đói, nhưng thấy Cố Phương Yến ngồi đối diện, cậu lại thấy mình nên đi xem trận chung kết buổi chiều để cổ vũ cho "bạn bè".
“Trận chung kết đương nhiên là phải xem rồi!” Tạ Phỉ dõng dạc tuyên bố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
