Cố Phương Yến vẫn mặc bộ đồ bóng rổ, tay xách một chiếc túi, nhìn qua là biết đựng quần áo để thay. Trên người hắn đầm đìa mồ hôi, y hệt Hạ Lộ mà Tạ Phỉ mới gặp lúc nãy. Khác với cơ thể đang nóng hầm hập, khuôn mặt tuấn tú kia lại có phần căng cứng hơn bình thường một chút.
Tạ Phỉ lững thững đi phía sau, vặn nắp chai nước còn lại trên tay uống một ngụm, bắt đầu dùng logic để phân tích:
Chắc là lúc Cố Phương Yến đang định thay đồ thì nữ sinh kia xông vào phòng nghỉ của bọn họ. Hắn đã trưng ra bộ mặt lạnh lùng mấy lần mà cô nàng vẫn không chịu "biết khó mà lui", ngược lại còn săn sóc nhiệt tình hơn. Cộng thêm việc cả người đầy mồ hôi khó chịu nên hắn mới bực mình như vậy.
Nhưng Tạ Phỉ lại cảm thấy, Cố Phương Yến hoàn toàn đủ trình để độc lập xử lý mấy chuyện này. Hạ Lộ lừa cậu tới đây rõ ràng là muốn kéo cậu xuống nước chung cho vui. Không chừng giờ này nữ sinh kia đã âm thầm "ghim" cậu một lần trong lòng rồi cũng nên.
Chỉ là… chuyện đó đến nước này cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Ánh mắt Tạ Phỉ một lần nữa đặt trên người Cố Phương Yến, thấy lưng áo bóng rổ màu đen đã ướt đẫm hoàn toàn. Suy nghĩ một chút, cậu hỏi: "Phòng nghỉ lớp tớ ở phía trước, hay là cậu vào đó mà thay đồ đi?"
Cố Phương Yến dừng bước, hơi nghiêng đầu liếc nhìn cậu.
"Đương nhiên nếu cậu phải về phòng nghỉ lớp mình..." Tạ Phỉ còn tưởng hắn không muốn, nhưng lời chưa dứt đã nghe thấy một âm thanh vang lên từ phía phòng nghỉ Lớp 1, ngay sau đó là tiếng khóc oà đầy "áp lực".
Cậu quay đầu nhìn lại, vừa vặn thấy chai nước lúc nãy nữ sinh kia cầm trên tay đang lăn lóc từ phía cửa. Cô nàng vẫn chưa chịu rời đi nữa, xem ra Liên Minh Thất Tình chuẩn bị kết nạp thêm thành viên mới rồi.
Tạ Phỉ lập tức rút lại lời vừa nói, đổi giọng: "... Thôi, vẫn là nên sang phòng nghỉ lớp tớ đi."
Phòng nghỉ Lớp 10 ngay phía trước, bên trong vắng tanh không có ai. Sau khi Cố Phương Yến bước vào, Tạ Phỉ đứng bên ngoài đóng cửa lại. Giữa chừng như nhớ ra gì đó, cậu khựng lại hỏi Cố Phương Yến: "Cậu có mang khăn lông không?"
Nếu không mang khăn thì thay đồ hay không cũng chẳng khác gì nhau, mặc vào là lại ướt tiếp.
"Không có." Cố Phương Yến hơi mím môi.
Quả nhiên.
Tạ Phỉ hé cửa ra một chút, hỏi hắn: "Vậy tớ lấy khăn của tớ cho cậu nhé? Chưa dùng đâu."
"Còn cậu thì sao?" Cố Phương Yến hỏi lại.
"Ở chỗ cán bộ sinh hoạt còn đầy." Tạ Phỉ đi vào, mở ngăn tủ đồ của mình lấy một chiếc khăn lông mới tinh còn nguyên bao bì đưa cho Cố Phương Yến. Trở lại cạnh cửa, cậu mỉm cười với hắn một chút: "Tớ ra ngoài trông chừng cho cậu." (Con gái mới cần trông chừng chứ nhỉ?)
"..." Khuôn mặt lạnh tanh của Cố Phương Yến nhìn về phía cậu.
Tạ Phỉ sửa miệng: "Canh gác cho cậu."
"Người lớp các cậu đều thay đồ ở chỗ này?" Ngay lúc cửa sắp đóng lại, Tạ Phỉ nghe thấy Cố Phương Yến hỏi.
"Chứ không thì sao?" Tạ Phỉ thò đầu vào dò xét.
Cố Phương Yến nhìn cậu, giữa mày khẽ nhíu lại không quá rõ ràng: "Cậu là một Omega."
Tạ Phỉ thầm nghĩ trong lòng: (Hóa ra tư tưởng của cậu em trai nhỏ này còn bảo thủ dữ nhen), rồi lại nhướng mày nhìn hắn, đáp một cách hiển nhiên: "Không phải cũng giống như lúc đi bơi sao? Lúc dưới nước đủ mọi lứa tuổi giới tính, cũng có cởi sạch sành sanh đâu mà phải kiêng dè quá mức?"
Nói xong, cậu giúp Cố Phương Yến đóng cửa lại, dựa lưng vào bức tường bên ngoài móc điện thoại ra lướt Weibo.
Rất nhanh đã tới buổi chiều, trận đấu giữa Lớp 11/10 và Lớp 11/13 bắt đầu.
Vừa vào sân, thành viên Lớp 10 đã giơ cao biểu ngữ hò hét vang trời. Đầu tiên là "Lớp 10 vô địch!", "Lớp 10 chiến thắng!", rồi sau đó lại là:
"Phỉ Phỉ cố lên nha ——!" "Đập cú ba điểm vào mặt họ đi!" "Con trai à mama yêu cậu!" "Chuẩn bị sẵn một thùng sữa bò Vượng Tử cho cậu rồi đây!"
Các lớp khác cũng bắt chước gào theo. Dù đã trải qua bao nhiêu lần, Tạ Phỉ vẫn thấy có chút dở khóc dở cười. Cậu chạy nhanh tới, chắp tay cảm ơn các anh chị em đã cổ vũ.
Trang phục Tạ Phỉ mặc mang số 8, màu đỏ sậm phối chữ đen. Tông màu này cực kỳ tôn da, làm nước da của cậu trắng nõn lạ thường.
Cậu cầm quả bóng tập tìm cảm giác ném rổ. Có người đột nhiên cảm thán: "Tớ nghe mẹ tớ bảo màu này kén người mặc lắm. Nhìn xem, ngoại trừ Tạ Phỉ vẫn trắng như sữa bò, cả đám mình đều biến thành than đen hết rồi." "Cậu không nói tớ cũng không để ý luôn á!" "Oa Tạ Phỉ, không phải đám lớp trưởng cố tình dựa vào cậu mà chọn màu đồng phục đội đấy chứ?"
"Không thể nói thế được." Tạ Phỉ nghiêm túc phản bác. Cậu bật nhảy, ném bóng, một cú vào rổ gọn lẹ.
Cậu quay sang cười với bạn học ngay khi tiếng bóng chạm đất vang lên: "Tớ có mặc màu gì thì vẫn trắng thế thôi."
Mọi người nghe xong đều đồng loạt trợn trắng mắt. Khương Thụ trực tiếp ra tay, kẹp cổ Tạ Phỉ.
Kết thúc khởi động, đội Tạ Phỉ bắt đầu thi đấu với "đội giải trí" Lớp 13. Đội giải trí sở dĩ gọi như vậy vì chơi rất thong dong, lên sân chỉ vì muốn nhận giải tham dự. Hơn nữa đây là lớp khối xã hội nên Alpha cực ít. Cả đội chỉ có duy nhất một Alpha hệ văn nhã, đeo kính đen, sức bật thậm chí còn thua cả một Beta như Khương Thụ.
Chiến thắng của Lớp 10 không có chút hồi hộp nào.
Kế tiếp là hai đội khác của bảng C thi đấu, đội thắng sẽ trở thành đối thủ vòng Tứ kết ngày mai của bọn họ.
"Lớp 4 muốn vào vòng trong thì phải thắng đội… Lại là một đội tự do (tán đội) à?" Sau khi thay đồ xong đi ra, Tạ Phỉ nhìn tờ lịch thi đấu, thấp giọng hỏi.
Khương Thụ gật đầu: "Ừ, đội đó tập hợp một đám lớp 12." "Trước đây chưa từng nghe tên bao giờ nhỉ?" Tạ Phỉ nghi hoặc. "Bởi vì bọn họ chẳng thèm tập luyện với bất cứ ai, cũng chẳng ai thèm hẹn đấu thử với bọn họ." Giọng người vừa lên tiếng tràn đầy vẻ khinh miệt cùng chán ghét.
"Có vẻ trận này đội tự do kia sẽ thắng." Khương Thụ cau mày dặn dò cậu: "Tiểu Tạ, ngày mai nếu phải đối đầu với bọn họ, ngàn vạn lần phải cẩn thận số 7 và số 13 nha, bọn chúng rất thích ngầm giở trò, thủ đoạn cực kỳ ghê tởm." "Giải bóng rổ năm ngoái, khối chúng ta có người bị bọn chúng chơi cho gãy xương rồi đấy." Người bên cạnh bổ sung.
"Loại người đó à." Tạ Phỉ gật đầu, "Tớ hiểu rồi."
Kết cục quả nhiên đúng như dự đoán. Hai tên số 7 và số 13 bên kia có trình độ, nhưng độ âm hiểm thì cực kỳ âm hiểm. Bọn chúng lợi dụng góc chết của trọng tài để ra tay, hơn nữa kỹ thuật diễn còn rất cao siêu, chơi xấu chủ lực Lớp 4 kết quả là giành chiến thắng.
"Ảnh đế là đây." Tạ Phỉ cảm thán, "Chơi kiểu đó có ý nghĩa gì sao?" Khương Thụ cười lạnh: "Có thể là bình thường không được ai chú ý nên chỉ có thể thông qua phương thức này tìm cảm giác tồn tại."
Thi đấu vừa kết thúc, Vưu Sâm đã gửi tin nhắn WeChat bảo cậu ngày mai phải hết sức cẩn thận. Vì có vết xe đổ năm ngoái nên cậu bạn còn khuyên thật lòng là nếu không đối phó được thì cũng đừng miễn cưỡng cậy mạnh.
Trong nhóm "Bạn Cơm", Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh cũng tỏ ra vô cùng lo lắng. Tạ Phỉ không thích không khí u ám này, bắt đầu bài "đổ thừa": "Đen đủ đường, nhất định là vì tớ bị anh Cố lây vận đen sang rồi."
"Anh Cố" của cậu gửi qua đúng một dấu chấm.
Tạ Phỉ nhìn chằm chằm dấu chấm đó một lát, thản nhiên thoát ra đổi biệt danh cho hắn thành: "Cố Chấm Câu".
Giây tiếp theo, Cố Chấm Câu gửi tin nhắn riêng cho cậu.
Cố Chấm Câu: "Bọn họ nhất định sẽ nhắm vào cậu làm cú đột phá." Cố Chấm Câu: "Lúc phải đối mặt cố gắng hết sức đừng để xảy ra tranh chấp." Cố Chấm Câu: "Còn có, khả năng bọn chúng sẽ dùng tin tức tố để đè ép cậu."
Nhưng sự thật đã diễn ra đúng như lời Cố Phương Yến cảnh báo. Trong trận đấu chiều hôm sau, hai gã Alpha số 7 và số 13 kia trực tiếp dùng tin tức tố để đối phó với Tạ Phỉ.
Các Alpha trong lớp thấy vậy liền vây lại bảo vệ cho cậu, dẫn đến việc tuyến phòng thủ bị bỏ trống, cục diện trận đấu vốn dĩ đang ngang hàng lập tức bị đảo ngược.
Cảnh tượng này ai cũng thấy rõ, tiếng chửi bới vang khắp sân bóng nhưng vì luật không cấm Alpha phóng tin tức tố nên trọng tài chẳng thể phạt thẻ được.
Lớp 10 xin tạm dừng để hội ý, Tạ Phỉ chủ động đề nghị thay người. Sắc mặt cậu trắng bệch, giọng nói nhỏ lại vì mệt: "Chỉ cần tớ còn ở trên sân, bọn chúng vẫn sẽ làm như vậy với tớ. Các cậu lại không thể nào trơ mắt đứng nhìn, nên đây là biện pháp tốt nhất rồi."
Cậu lo lắng dặn thêm: "Nhưng tớ xuống rồi, bọn chúng vẫn sẽ nghĩ cách khác đối phó các cậu… Đối phó loại người này, chỉ còn cách cố làm cho bọn chúng phạm quy thôi, đừng để trúng chiêu."
Khương Thụ nặng nề đáp lời, mọi người giải tán trở lại sân. Kết quả vẫn không như ý muốn. Đám Khương Thụ xưa nay chơi bóng tử tế, muốn gài bẫy cho hai kẻ cáo già kia phạm quy thật khó như lên trời. Vừa phải bảo vệ bản thân không bị thương, vừa phải gồng mình giữ tỉ số, đến cuối trận ai nấy đều kiệt sức.
Họ chính thức vô duyên với vòng Bán kết.
Trong lòng Tạ Phỉ hụt hẫng vô cùng. Cậu theo dòng người rời đi khi trận đấu kết thúc, trở về phòng học lấy túi thức ăn cho mèo trong hộc bàn.
Hôm nay trời nhiều mây, âm u như sắp có mưa to. Tạ Phỉ thong thả đi tới góc Tây Nam sân vận động, quét sạch lá rụng trên phiến đá xanh rồi ngồi xuống, lắc lắc túi thức ăn cho mèo. Tiếng sột soạt vang lên, đám mèo hoang từ tứ phía nhảy ra trước mặt Tạ Phỉ, kêu "meo meo" thân thiết.
Tạ Phỉ rắc thức ăn xuống đất, rũ mắt nhìn chúng ăn ngon lành. Ăn chán chê, chúng nằm bò ra, đuôi vẫy qua vẫy lại vẻ hài lòng. Ánh sáng le lói qua kẽ lá chiếu lên trán Tạ Phỉ, khiến đôi môi cậu khẽ nhếch lên, tâm trạng dần thả lỏng.
Vài phút sau, có tiếng bước chân sột soạt tiến lại gần. Tạ Phỉ không thèm ngẩng đầu, tay vẫn xoa đầu chú mèo mướp, nhàn nhạt hỏi: "Cậu tới đưa đồ cho bọn chúng à?"
"Đưa đồ hộp."
Giọng nói vừa dứt, một lon Coca xuất hiện trước mặt Tạ Phỉ. Bàn tay cầm lon nước có khớp xương rõ ràng, thon dài và đẹp mắt.
"Nhưng mèo đâu có uống cái này." Tạ Phỉ cười thành tiếng, nhận lấy lon Coca.
Cố Phương Yến đứng cạnh cậu, rũ mắt, giọng nói trầm ổn: "Không cần phải tức giận vì bọn chúng."
"Tớ không có thèm chấp." Tạ Phỉ hừ nhẹ một tiếng, ngón tay móc vào nắp lon bật mở cái "rắc".
Xì ——
Bọt khí trào ra miệng lon, Cố Phương Yến nhìn chăm chăm vào Tạ Phỉ, thấp giọng bảo: "Ngày mai, báo thù cho cậu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
