Hành lang tối om như hũ nút, chỉ có chiếc đèn báo ở bảng công tắc tỏa ra ánh sáng lập lòe nhạt nhẽo. Cố Phương Yến bước đi trong khoảng không u tối ấy hướng về phía phòng khách. Cho đến khi chạm phải tay nắm cửa bằng thép lạnh như băng, hắn mới đột nhiên khựng lại, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Đêm đã khuya thế này, tùy tiện đẩy cửa phòng của một Omega thật chẳng thích hợp chút nào, huống hồ đối phương chắc đã ngủ say từ tám đời rồi.
Chỉ là một cái tên ghi chú trên WeChat thôi mà. Tạ Phỉ muốn đặt biệt danh cho ai là quyền tự do của cậu ta. Hơn nữa, dù có là ghi chú riêng biệt thì cũng chẳng phải xưng hô đặc thù gì, không chứng minh được điều gì cả.
Nghĩ vậy, Cố Phương Yến buông tay khỏi nắm cửa, lùi lại phía hành lang. Hắn đứng lặng trong bóng tối, nhìn màn hình chiếc điện thoại của Tạ Phỉ đang cầm trong tay tối dần rồi tắt ngấm, vài phút sau mới quay về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, đúng 6 giờ 55 phút, đồng hồ báo thức trên máy Tạ Phỉ bắt đầu réo vang. Tiếng chuông là —— một tràng tiếng gà gáy chói tai nhức óc.
Cố Phương Yến bị dọa cho tỉnh cả ngủ. Còn chưa kịp hoàn hồn xem chuyện gì đang xảy ra, hắn đã nghe thấy từ phòng khách cách vách truyền đến một tiếng "rầm" vang dội. Có thứ gì đó vừa tiếp đất cực mạnh, mà chắc chẳng còn ai khác ngoài Tạ Phỉ.
Cố Phương Yến vội vàng bật dậy, chẳng kịp xỏ dép đã lao thẳng sang phòng bên. Vừa đẩy cửa ra, quả nhiên thấy Tạ Phỉ đang ngồi bệt dưới đất. Cậu ngồi ngay lối đi hẹp giữa giường và cửa sổ, nửa cái chăn vẫn quấn trên người, nửa còn lại vắt vẻo trên giường. Tay cậu ôm khư khư cái gối, ánh mắt đầy vẻ mờ mịt, gương mặt viết rõ hai chữ: "Không - thể - tin - nổi".
"Cái giường này... sao lại không kê sát tường thế?" Tạ Phỉ ngước mắt nhìn Cố Phương Yến, rồi lại nhìn cái giường, cuối cùng chỉ tay vào bức tường phía sau, giọng điệu vô cùng kinh ngạc.
Nhưng ngay giây tiếp theo, khi nhận ra người đứng ở cửa là Cố Phương Yến, cậu lại càng hốt hoảng hơn. Đôi mắt trừng lớn, ngón tay đổi hướng chỉ thẳng về phía hắn: "Sao cậu lại ở đây?!"
Cố Phương Yến đứng dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, một tay đẩy cửa, một tay tựa lên khung. Hắn mặc bộ đồ ngủ màu xám nhạt, mái tóc đen hơi rối, đáy mắt vẫn còn vương chút lo lắng. Khuôn mặt lúc mới ngủ dậy trông bình dị và dễ gần hơn ngày thường rất nhiều. Hắn rủ mắt nhìn chằm chằm Tạ Phỉ, nghe câu hỏi của cậu thì thong thả nhướng mày đáp:
"Đây là nhà tôi, tôi không ở đây thì ở đâu? Chuyện tối qua, cậu quên sạch rồi à?"
Hả? Tạ Phỉ đơ người. Câu này nghe sao mà thấy vi diệu thế nhỉ?
Cậu nhíu mày, ánh mắt lia từ giường sang cửa sổ, rồi lại nhìn xuống quần áo trên người mình... Từ từ, quần áo?
Bộ đồ ngủ đang mặc rộng thùng thình, rõ ràng là cùng một kiểu nhưng khác màu với bộ trên người Cố Phương Yến!
Đậu! Khó trách hắn lại hỏi kiểu mập mờ như thế! Tay Tạ Phỉ nắm chặt mép chăn bắt đầu run rẩy: "Tối qua... tối qua hình như tớ uống say? Chẳng lẽ tớ đã làm loạn gì rồi? Tớ không làm gì cậu đấy chứ!"
"Không phải hình như, mà chính xác là cậu đã say khướt." Giọng Cố Phương Yến nhàn nhạt, chẳng rõ là đang vui hay đang giận.
Tim Tạ Phỉ đánh thót một cái, cậu trợn tròn mắt không dám nhìn thẳng vào hắn, trong đầu nhảy số liên tục: Không thể nào, không thể nào, không thể nào!
Cậu thậm chí còn muốn bịt tai lại vì không dám nghe câu tiếp theo từ miệng Cố Phương Yến.
Thế rồi, hắn mới chậm rãi buông một câu: "Cậu chẳng làm gì cả, chỉ tự đi tắm rồi tự thay đồ ngủ thôi."
"..." Tạ Phỉ nín thở, tức đến nghẹn lời.
Nói chuyện kiểu gì mà làm người ta muốn đứng tim thế hả! Nếu không có chuyện gì thì hỏi cái câu gây hiểu lầm đó làm gì! Mới sáng ra đã định dọa chết người ta hay gì!
Cậu nghiến răng, cầm cái gối định phi qua, nhưng trong chớp mắt lại sực nhớ ra: Tối qua may mà có Cố Phương Yến không chê mình phiền phức mà chứa chấp —— dù sao người ta cũng có lòng tốt, mình nên cảm ơn chứ không phải lấy gối đập người.
Được rồi, nể tình cậu làm việc thiện, tôi đại nhân đại lượng tha cho cậu lần này.
Tạ Phỉ buông xuôi đôi vai, ôm gối vào lòng, rầm rì: "Cảm ơn ông chủ Cố đã tốt bụng cho tớ tá túc nha."
Cố Phương Yến dựa vào khung cửa, chứng kiến màn thay đổi sắc mặt xoạch xoạch của Tạ Phỉ thì thấp giọng cười một tiếng. Giọng hắn trầm hơn ngày thường, lại còn hơi khàn, nghe cứ thấy ngứa ngáy mang tai. Tạ Phỉ cảm thấy lỗ tai như bị ai gãi nhẹ, cậu chớp mắt, túm chặt chăn gối rồi kéo dài giọng: "Cậu cố ý trêu tớ."
"Tôi chỉ định thử chút thôi, không ngờ lại thành công." Trong giọng nói của Cố Phương Yến vẫn còn vương ý cười.
"Nhưng mà, cậu dẫn tớ về nhà thế này, ba mẹ cậu không nói gì sao?" Tạ Phỉ chợt nhận ra một vấn đề nghiêm trọng, trái tim vừa mới đặt xuống lại treo ngược lên.
"Không." Cố Phương Yến đáp, "Chỗ này chỉ có mình tôi ở thôi."
Thì ra là thế, Tạ Phỉ thở phào nhẹ nhõm.
"Quần áo của cậu trong máy sấy ấy." Cố Phương Yến bồi thêm một câu.
"Cảm ơn nhé." Tạ Phỉ gật đầu, vứt gối và chăn sang một bên định đứng dậy. Ai dè mới đi được hai bước, cậu đã bị ống quần quá dài vướng vào chân.
Thấy Tạ Phỉ sắp vấp ngã sấp mặt, Cố Phương Yến nhanh tay lẹ mắt tiến tới một bước, kéo cậu thẳng vào lòng ngực. Lực quán tính khiến hắn bị đẩy lùi về sau mấy bước, mãi đến khi lưng đụng trúng tường mới đứng vững lại được.
Cố Phương Yến cúi đầu nhìn người trong lòng, đúng lúc Tạ Phỉ cũng ngẩng lên. Hai người đối mắt, Cố Phương Yến mím môi, ánh mắt hơi dời đi, buông đôi tay đang siết chặt eo Tạ Phỉ ra.
Cậu ta mặc đồ ngủ của hắn, dùng sữa tắm của hắn, quan trọng là... cái eo sao mà nhỏ mà mềm thế không biết.
Tự dưng thấy hơi khô nóng trong người.
Vài giây sau, Cố Phương Yến mới tìm lại được giọng nói, hỏi: "Không sao chứ?"
"Cảm ơn, tớ không sao." Tạ Phỉ lùi lại mấy bước, đi đứng cẩn thận hơn, "Còn cậu?"
"Không sao."
"Thế sao mặt cậu trông chết lặng thế kia?" Tạ Phỉ có chút không tin.
Cố Phương Yến nhìn cậu, giấu sạch mọi cảm xúc vào đáy mắt, không mặn không nhạt đáp: "Lần đầu thấy có người tự mình làm mình vấp ngã đấy."
"Lý do là tại cái ống quần này quá dài có biết không..." Tạ Phỉ kéo dài giọng biện bạch, nhưng càng nói càng thấy yếu thế, cuối cùng tự mình thấy ngại, sờ sờ mũi rồi lí nhí: "Cậu cứ coi như tớ chưa tỉnh rượu đi."
Tạ Phỉ cúi người xắn ống quần lên quá mắt cá chân, thuận tay xắn luôn cả tay áo rồi mới hỏi Cố Phương Yến máy sấy ở đâu để đi lấy đồ.
Thay quần áo xong quay lại phòng khách, đúng lúc Cố Phương Yến cũng đẩy cửa bước vào. Tạ Phỉ tìm mãi không thấy điện thoại, liền mở miệng hỏi: "Cậu có thấy điện thoại của tớ..."
Kết quả, lời chưa dứt, tiếng gà gáy lại vang lên dõng dạc từ phía sau lưng Cố Phương Yến.
Báo thức lại reo. Đồng nghĩa với việc vị trí cái điện thoại đã lộ diện.
Tạ Phỉ nghiêng đầu nhìn qua, đôi mắt híp lại, vẻ mặt cực kỳ phức tạp: "Tớ không có ý gì đâu, nhưng điện thoại là đồ riêng tư, tớ cảm thấy..."
"Tôi biết ngay là cái loại ma men như cậu nói lời không giữ lời mà. Tối qua cậu tặng nó cho tôi, tôi sạc đầy pin cho rồi giờ cậu lại đòi lại." Cố Phương Yến mặt không biến sắc, nói dối không chớp mắt.
Tiếng gà gáy vẫn đang ầm ĩ, Tạ Phỉ biết thừa hắn đang nói vớ nói vẩn, cậu lao vào phòng giật lấy điện thoại tắt phụt báo thức. Cậu hừ nhẹ một cái: "Tớ say mà có thói quen tặng đồ lạ đời thế á? Bạn bè tớ đều bảo tớ say vào là ngoan lắm, không khóc không quậy cơ mà."
"Bạn bè?" Cố Phương Yến bắt thóp được từ khóa.
Tạ Phỉ: "Mấy đứa bạn thân của tớ ấy."
"Ừ, đúng là không khóc không quậy thật." Cố Phương Yến gật đầu, giọng bình thản, "Nhưng lúc đi đường cậu cứ như cái máy, chỉ biết đâm thẳng về phía trước, lúc cần rẽ hay tránh tường đều phải có người điều khiển."
"..." Tạ Phỉ không tin, "Cậu bịa đặt."
"Lần sau quay lại cho mà xem."
"Còn lâu mới có lần sau."
"Này, tớ băng qua đường làm gì?" Tạ Phỉ truy hỏi cho bằng được.
Cố Phương Yến dừng lại trước tủ lạnh, lấy ra một hộp bánh kem, đưa cho Tạ Phỉ: "Sinh nhật vui vẻ."
Đó chính là cái bánh kem hình nồi nước lẩu mà Tạ Phỉ từng đòi "nấu lẩu cay thịt bò đậu phụ". Màu sắc vẫn rực rỡ y như cũ, mấy quả ớt và gia vị trang trí bên trên trông sống động đến phát hờn.
Câu nói bất ngờ khiến Tạ Phỉ ngẩn người.
Cậu nhớ ra hôm nay là ngày gì rồi. Cậu cũng nhớ ra có một tiệm bánh kem nằm ngay đối diện quán thịt nướng tối qua. Có lẽ vì vậy nên cậu mới đòi băng qua đường. Chỉ là không ngờ Cố Phương Yến lại dắt mình đi thật, còn mua giúp cái bánh kem mang về, cho dù cái bánh hình nồi lẩu này trông "ba chấm" hết chỗ nói.
"Tớ hơi bị cảm động rồi đấy." Tạ Phỉ nhận lấy bánh, hít hít mũi, cảm xúc dâng trào thật sự.
"Chỉ có một chút?" Giọng Cố Phương Yến hơi lạnh đi.
"Cực kỳ cảm động!" Tạ Phỉ lập tức sửa sai.
Cố Phương Yến nhàn nhạt "Ừ" một tiếng, rồi nói tiếp: "Vẫn còn mấy cái nữa trong kia."
Tạ Phỉ hiện rõ dấu hỏi chấm to đùng trên đầu. Cậu ngó vào tủ lạnh của hắn, bên trong vẫn còn hai hộp bánh cao ít nhất 60cm cùng ba bốn miếng bánh nhỏ lẻ tẻ.
Dấu hỏi chấm lập tức biến thành một chuỗi dấu ba chấm.
Khóe môi cậu giật giật, không lẽ tên này hốt sạch cái tủ kính của người ta về rồi đấy chứ?
"Thấy cậu đứng phân vân mãi không chọn được, nên tôi chọn hộ luôn." Cố Phương Yến như đọc được suy nghĩ của cậu, nói năng nhẹ tựa lông hồng.
Tạ Phỉ đứng hình mất vài giây, cảm thán: "Đây chính là phong cách 'Trẻ con mới chọn, tôi lấy hết' trong truyền thuyết sao?"
Cảm thán xong, cậu đặt hộp bánh sang một bên, cầm điện thoại lên: "Hết bao nhiêu tiền thế, tớ chuyển khoản trả cậu."
"Không cần, quà sinh nhật thôi." Cố Phương Yến xoay vai cậu lại, đẩy về hướng ra khỏi bếp, "Đi đánh răng rửa mặt rồi ra ăn."
"Nhưng nhiều thế này tớ ăn sao hết." Tạ Phỉ ngoái đầu lại, mắt đảo một vòng như nghĩ ra gì đó: "Tớ mang đến trường chia cho bạn cùng lớp được không?"
Cố Phương Yến: "Đồ của cậu, cậu tự quyết."
"Cảm ơn ông chủ Cố nha." Tạ Phỉ híp mắt cười, "Vậy tớ mang đi hai cái, để lại cho cậu một cái nhé?"
"Ngọt quá, không thích." Cố Phương Yến từ chối thẳng thừng.
"Hai cái kia vị gì thế?"
"Kem xoài với chocolate mousse."
"Chocolate mà cậu cũng chê ngọt?"
"Đúng vậy."
"Cậu khó chiều thật đấy."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện đến trước cửa phòng vệ sinh. Cố Phương Yến chỉ cho Tạ Phỉ bàn chải và khăn mặt của cậu là bộ nào. Tạ Phỉ vâng lời đi vào, nhưng vừa đóng cửa đã vội mở ra, thò đầu hỏi người đang đứng bên ngoài: "Sinh nhật cậu là ngày bao nhiêu tháng 11?"
"Ngày 24." Cố Phương Yến đáp.
"Được, tớ nhớ rồi nhé, em trai nhỏ." Tạ Phỉ nhe răng cười.
Chuẩn bị xong xuôi, lúc rời khỏi nhà đã hơn 7 giờ rưỡi.
Khu này cũng có khá nhiều học sinh, nhưng giờ đã qua giờ cao điểm nên trên đường toàn là người đi làm, các cụ già tập thể dục hay mấy bà chủ dắt chó đi dạo.
Hai người đi song song, một tay Cố Phương Yến xách bánh kem xoài, tay kia xách chocolate mousse. Tạ Phỉ ôm cái bánh nồi lẩu trước ngực, bên trên còn kê thêm hai miếng bánh nhỏ.
Gió sớm thổi qua làm rối cả tóc mái của Tạ Phỉ. Cậu lười giơ tay, chỉ cong môi thổi phù phù cho mấy sợi tóc bay đi. Bầu trời sau một đêm đầy mây cuối cùng cũng tạnh ráo, hứa hẹn một ngày nắng chang chang.
Tạ Phỉ nhìn mặt trời, khẽ hỏi Cố Phương Yến: "Chúng mình cùng đến trường thế này, không sợ bị người ta bàn tán à?"
Tay thì xách bánh cùng một tiệm, quần áo thì vẫn mặc bộ hôm qua. Muốn dân tình không hiểu lầm cũng khó.
Lúc đầu cậu bày trò tỏ tình chỉ là để mượn danh hắn chặn mấy cái phiền phức, chứ không muốn tạo scandal để thiên hạ đàm tiếu. Cậu là người khởi xướng, có bị nói gì cũng là tự làm tự chịu, nhưng cậu không muốn kéo Cố Phương Yến vào vũng nước đục này.
Ai ngờ Cố Phương Yến lại hỏi ngược lại: "Cậu để ý lắm à?"
"Nếu cậu không ngại thì tớ cũng chẳng ngại." Tạ Phỉ thong thả đáp.
"Chẳng có gì phải để ý cả." Cố Phương Yến liếc cậu một cái, trầm giọng nói.
Cả đoạn đường sau đó, không ai nói với ai câu nào. Tạ Phỉ cảm thấy không khí cứ kỳ kỳ, kiểu như bị xịt keo vậy. Trước đây cậu cũng từng ở riêng với Cố Phương Yến nhưng không thấy ngượng ngập thế này. Lúc này, Tạ Phỉ chỉ ước gì có một Hạ Lộ nhảy bổ ra để cứu vãn bầu không khí.
Sự im lặng duy trì cho đến khi tới cổng Nam của trường. Lễ chào cờ sáng thứ Hai đã bắt đầu, chú bảo vệ nhìn hai người với ánh mắt "không mấy thiện cảm".
Đi khuất tầm mắt bảo vệ, Tạ Phỉ mới quay sang lầm bầm với Cố Phương Yến: "Có phải chú ấy ít trải nghiệm quá không? Ngày nào chẳng có đứa đi muộn. Với lại giờ cũng chưa vào tiết, chú ấy nên nhìn chúng mình bằng ánh mắt thờ ơ lạnh nhạt mới đúng chứ, sao lại nhìn kiểu trách cứ thế kia."
"Cậu mới là người ít trải nghiệm ấy." Cố Phương Yến nhạt giọng.
Tạ Phỉ nhướng mày: "Ồ?"
"Dù là giờ tan học hay đi học bình thường, chú ấy cũng đều nhìn mọi người bằng cái ánh mắt đó thôi."
"..." Tạ Phỉ câm nín, ngoái lại nhìn một cái rồi cảm thán: "Đi học cổng Nam của các cậu cũng vất vả thật."
Trong trường, đại diện học sinh đang phát biểu trên đài, tiếng loa vang vọng khắp nơi nên hành lang vắng tanh không một bóng người. Tình cảnh này khiến hai người họ càng thêm nổi bật. Tạ Phỉ sợ bị "Tôn Ngộ Không" bắt thóp, liền túm vạt áo Cố Phương Yến kéo đi thật nhanh.
Cố Phương Yến đi theo Tạ Phỉ vào tận lớp, giúp cậu đặt mấy hộp bánh lên cái bàn trống phía sau.
Lúc hắn sắp đi, Tạ Phỉ gọi giật lại, đưa cho hắn mấy miếng bánh ít ngọt. "Cho tớ tí mặt mũi đi mà, ăn thử một miếng thôi."
Cố Phương Yến nhìn miếng bánh Black Forest trước mặt, đắn đo nửa giây rồi cũng nhận lấy, khẽ "Ừ" một tiếng.
"Trưa nay tớ với Vưu Sâm không đi ăn cùng các cậu được đâu." Tạ Phỉ ném cặp lên bục cửa sổ, lưng tựa vào bàn học, một chân gác lên thanh ngang, nói với Cố Phương Yến.
"Hửm?" Cố Phương Yến nhướng mắt, âm cuối cao lên nhưng nghe vẫn lạnh lùng như cũ.
"Tớ hẹn mấy đứa bạn cũ đi ăn rồi." Tạ Phỉ giải thích.
"Buổi tối thì sao?"
Tạ Phỉ không cần nghĩ ngợi: "Tối cũng không luôn."
Đúng lúc đó, màn hình điện thoại cậu sáng lên, thông báo một tin nhắn WeChat mới kèm theo một cái lì xì 888 tệ. Có tiền là Tạ Phỉ sướng rơn, cậu mỉm cười thoăn thoắt bấm nhận.
Cái hiệu ứng nhận tiền của WeChat nó đập thẳng vào mắt, mà cái tên ghi chú ngắn ngủn của người gửi lại càng gây chú ý.
Cố Phương Yến thị lực cực tốt, liếc qua một cái là thấy rõ mồn một. Hắn mím môi hỏi: "Thế buổi tối đi với ai?"
"Tối không đi ăn ngoài, tan học có người đón tớ đi ăn rồi." Tạ Phỉ đung đưa chân, đầu chẳng buồn ngẩng lên.
Cậu dùng từ "Có người", chứ không phải "Anh tớ". Cố Phương Yến cụp mắt, nặng nề thốt ra một chữ "Được" rồi quay lưng bỏ đi.
Cái chữ đó nghe lạnh buốt sống lưng. Tạ Phỉ nhắn nốt cho người tên "Anh" kia thời gian tan tiết tự học buổi tối và cổng trường sẽ ra, xong xuôi mới thấy có gì đó sai sai.
Lạnh lùng y hệt cái hồi mới gặp.
Tạ Phỉ ngẩng đầu, bất đắc dĩ nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, khẽ thở dài.
Hôm nay tâm trạng của Cố thiếu gia cứ như thời tiết ấy, thất thường vãi chưởng. Rõ ràng lúc ngủ dậy vẫn còn ổn, ra khỏi cửa cái là quay xe luôn. Mà cậu tự thấy mình ngoan cực kỳ, còn chia bánh cho hắn nữa, có đắc tội gì đâu chứ.
Tạ Phỉ nghĩ nát óc, cuối cùng chốt lại: Chắc tại hắn là Alpha nên tâm tư sâu như mò kim đáy biển. Đặc biệt là cái kiểu thần tiên hạ phàm như Cố Phương Yến, đố ai mà đoán được hắn đang nghĩ cái quái gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)