Ánh nắng dịu ngọt của buổi sáng hôm sau chiếu xuyên qua những rặng cây bàng ven đường, xua tan đi cái ẩm ướt và lạnh lẽo của trận mưa bão đêm qua. Sân trường trung học phổ thông Minh Đức nhanh chóng lấy lại sự huyên náo, nhộn nhịp vốn có của tuổi học trò.
Thế nhưng, ngay từ khoảnh khắc chiếc xe máy thể thao phóng thẳng vào cổng trường, hay chính xác hơn là hình ảnh hai người bước xuống cùng một lúc, toàn bộ hành lang khu khối mười bỗng chốc rơi vào một không gian tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Lâm Nhược Ý bước đi với vẻ mặt điềm tĩnh, chiếc cặp sách ôm trước ngực. Thế nhưng, cô có thể cảm nhận rõ hàng chục cặp mắt đang dán chặt vào mình với đủ loại biểu cảm: ngạc nhiên, tò mò, và đặc biệt là ánh nhìn sắc nhọn như dao cau của đám nữ sinh hâm mộ Cố Lịch Thần.
Đi bên cạnh cô, Cố Lịch Thần vẫn giữ nguyên bộ dạng bất kham, hai tay đút túi quần, chiếc áo khoác thun rộng phất phơ theo nhịp bước. Điều đáng nói là, hôm nay tâm trạng của vị đại ca khét tiếng này hình như rất tốt, khóe môi thỉnh thoảng lại cong lên một nụ cười nhạt đầy chiều chuộng.
— "Này... Cậu có thấy mọi người đang nhìn chúng ta không?" Nhược Ý khẽ kéo nhẹ vạt áo của cậu, hạ thấp giọng nhắc nhở.
Cố Lịch Thần lười biếng liếc mắt nhìn xung quanh một vòng, nhếch môi cười khẩy:
— "Nhìn thì sao chứ? Hay là lớp trưởng sợ người ta hiểu lầm chúng ta có gian tình à?"
Mặt Lâm Nhược Ý lập tức đỏ bừng lên tận mang tai. Cô lườm cậu một cái cháy mặt, thấp giọng cảnh cáo: "Cố Lịch Thần! Cậu còn dám ăn nói linh tinh nữa là hôm nay đừng có hòng nhờ tớ giảng bài Toán đấy nhé!"
Nghe đến hai từ "giảng bài", đại ca học đường lập tức thu lại vẻ mặt cợt nhả, giơ hai tay đầu hàng: "Được rồi, được rồi, tôi sai rồi. Lớp trưởng đại nhân tha mạng, không dám trêu nữa đâu."
— "Nhược Ý," Trà My bước đến gần, giọng điệu ngọt ngào nhưng mang đầy hàm ý mỉa mai: "Hôm qua trời mưa to thế, nghe nói cậu không về nhà được cơ mà? Sao hôm nay trông hai người lại xuất hiện cùng lúc ở cổng trường thế kia? Lại còn... mặc cả áo của bạn nam sinh mới chuyển trường nữa chứ."
Cả lớp 10A1 bỗng chốc nín thở chờ đợi kịch tính. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Lâm Nhược Ý.
Trước câu hỏi mang tính chất "bắt bẻ" và khiêu khích rõ rệt, Lâm Nhược Ý còn chưa kịp mở lời thì một bàn tay to lớn đã vươn lên, kéo cô lùi lại nửa bước che chắn sau lưng.
Cố Lịch Thần bước lên một bước, khuôn mặt tuấn tú lập tức phủ một lớp băng sương lạnh lùng. Ánh mắt đen láy sắc bén quét thẳng qua người Trà My, giọng nói trầm khàn cất lên không chút nể nang:
— "Chuyện tôi cho ai mặc áo, hay tối qua tôi cứu ai tránh mưa, hình như không nằm trong danh sách nội quy quản lý của lớp phó văn nghệ thì phải? Hay là thời gian rảnh rỗi quá nên cô muốn chuyển sang làm tổ trưởng tổ kiểm điểm kỷ luật thay tôi?"
Trà My cứng họng, mặt trắng bệch không còn một giọt máu, lắp bắp không nói nên lời: "Tớ... tớ chỉ hỏi thăm bình thường thôi mà, sao cậu phải gắt thế..."
— "Tôi không thích người khác xen vào chuyện của người bên cạnh tôi. Lần sau nhớ rút kinh nghiệm." Cố Lịch Thần cắt ngang lời cô ta một cách phũ phàng, sau đó cúi đầu nhìn cô gái nhỏ đang ngẩn ngơ sau lưng mình, giọng điệu lập tức dịu xuống: "Vào chỗ ngồi đi, sắp vào giờ truy bài rồi kìa."
Lâm Nhược Ý ngơ ngác bước về chỗ ngồi của mình. Tim cô đập rộn ràng như có một chú thỏ nhỏ đang nhảy múa trong lồng ngực. Cảm giác được một người đứng ra bảo vệ giữa chốn đông người, hóa ra lại ấm áp và khiến người ta rung động đến thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
