Rầm!
Tiếng đá cửa nặng nề vang lên chói tai, khiến toàn bộ khung cửa sắt rung bần bật. Sau cú va chạm mạnh thứ hai, chốt khóa rỉ sét bên trong cuối cùng cũng chịu không nổi lực tác động, bung ra và bật mở toang.
— "Đừng sợ, có tôi ở đây rồi. Không sao nữa đâu."
Lâm Nhược Ý ngước mắt nhìn cậu, cảm giác tủi thân bấy giờ mới vỡ òa. Cô khẽ gật đầu, bấu chặt lấy vạt áo của cậu như tìm kiếm điểm tựa duy nhất lúc bấy giờ.
Cố Lịch Thần dắt cô bước ra khỏi phòng thay đồ. Thế nhưng, cậu không hề định cho qua chuyện này một cách đơn giản như vậy. Linh tính và sự tinh tế thừa nhận cho cậu biết ai là kẻ đứng sau trò bỉ ổi này – nhóm người của Trà My vẫn chưa rời khỏi khu vực bãi giữ xe phía trước.
Quả nhiên, khi hai người vừa đi đến góc khuất hành lang nối liền bãi giữ xe, Trà My cùng hai cô bạn thân đang đứng cười nói khúc khích ở đó, tay cầm chiếc chìa khóa vạn năng dự phòng. Vừa nhìn thấy bóng dáng Cố Lịch Thần dắt theo Lâm Nhược Ý bước ra với vẻ mặt sát khí, nụ cười trên môi Trà My lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu.
— "Cố... Cố Lịch Thần? Sao cậu lại ở đây? Lớp trưởng không phải bị kẹt... à ý tớ là, sao hai cậu lại đi cùng nhau thế kia?" Trà My lắp bắp lùi lại phía sau vài bước, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng đôi chân đã bắt đầu run lẩy bẩy.
Cố Lịch Thần buông tay Nhược Ý ra, từng bước, từng bước chậm rãi tiến về phía Trà My. Áp lực từ người nam sinh tỏa ra khiến cả đám con gái đối diện nín thở, không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt cậu.
— "Khóa cửa nhốt người trong phòng thay đồ, trò chơi này của cô nghĩ ra hay đấy nhỉ?" Cố Lịch Thần dừng chân lại ngay trước mặt Trà My, giọng nói trầm lạnh như phát ra từ địa ngục, mang theo sát thương cực lớn.
— "Tớ... tớ không có! Cậu đừng có mà vu khống!" Trà My cắn môi chối đây đẩy, ánh mắt né tránh. "Bọn tớ chỉ đi ngang qua đây thôi!"
— "Vu khống à?" Cố Lịch Thần cười nhạt một tiếng đầy khinh bỉ. Cậu đưa tay chỉ thẳng vào chiếc chìa khóa vẫn đang cầm lỏng lẻo trong tay Trà My. "Chìa khóa phòng thay đồ dự phòng mà cô đang cầm trên tay, hay là để tôi lôi cổ cô lên phòng giám thị kiểm tra camera hành lang từ đầu đến cuối xem ai mới là kẻ vu khống?"
Trà My nhìn xuống chiếc chìa khóa trong tay mình, mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta biết rõ nếu chuyện này lọt đến tai ban giám hiệu, với sự nghiêm khắc của nhà trường và gia thế của Cố Lịch Thần, cô ta chắc chắn sẽ phải nhận hình phạt nặng nề, thậm chí là bị kỷ luật đuổi học.
— "Tớ... tớ chỉ là đùa giỡn quá trớn thôi mà... Ai bảo cậu ấy cứ luôn miệng ra vẻ cao ngạo..." Trà My ấm ức bật khóc, cãi cố.
— "Đùa giỡn?" Cố Lịch Thần bước sát lại thêm một bước, ánh mắt sắc như dao cau ghim thẳng vào người cô ta. "Từ nay về sau, nếu để tôi phát hiện ra cô dám động đến một sợi tóc của Lâm Nhược Ý nữa, đừng trách tôi không nể mặt con gái mà cho cô biến khỏi cái trường Minh Đức này đấy. Cút!"
Uy áp của đại ca trường học đáng sợ đến mức Trà My không dám nói thêm nửa lời, nước mắt ngắn nước mắt dài quay đầu chạy mất hút cùng đám bạn.
Xử lý xong kẻ tiểu nhân, Cố Lịch Thần mới chậm rãi quay người lại bước về phía Lâm Nhược Ý. Vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn khi nãy lập tức biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng và lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
Cậu cúi đầu nhìn cô gái nhỏ, nhẹ nhàng hỏi: "Hết sợ chưa? Có bị thương ở đâu không?"
Lâm Nhược Ý lắc đầu, ngước đôi mắt long lanh nhìn cậu, trái tim bỗng chốc tan chảy thành một vũng nước ấm áp. Cô mấp máy môi: "Cảm ơn cậu... Lại là cậu cứu tớ."
Cố Lịch Thần phì cười, giơ tay búng nhẹ lên trán cô một cái thật yêu chiều: "Ngốc ạ, người của tôi, không bảo vệ cậu thì bảo vệ ai."
Một câu nói vô tình nhưng lại ngọt ngào hơn cả đường mật, khiến gò má Lâm Nhược Ý đỏ bừng lên giữa buổi chiều hoàng hôn lộng gió.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)