Cho dù đã nhìn rất nhiều lần, Tiết Phương Phỉ vẫn không sao quen được.
Chiếc gương đồng viền thêu có một vết nứt, hình bóng phản chiếu trong gương cũng bị xẻ làm đôi. Khuôn mặt người trong gương như bị biến dạng. Thiếu nữ trong gương trạc mười bốn, mười lăm tuổi, gầy gò đáng sợ hệt như nha hoàn Đồng Nhi của nàng.
Tiết Phương Phỉ nhớ lại năm mình mười bốn, mười lăm tuổi, chắc chắn không hề có bộ dáng vàng vọt gầy gò nhường này. Mang tiếng là thiên kim của Thủ phụ, nhìn bộ dạng này e rằng còn không bằng cả hạ nhân. Khuôn mặt này, so với dung mạo đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh vốn có của nàng, thực sự không thể nào sánh nổi.
Mối quan hệ của Khương Nguyên Bách giăng khắp triều đình. Hồng Hiếu Đế cũng vô cùng tín nhiệm ông. Bản thân Khương Nguyên Bách lại chẳng hề phô trương. Tiết Hoài Viễn từng nói, thái độ trung dung ấy thực ra cũng là một loại đạo làm quan. Dù sao đi nữa, có một điều không thể phủ nhận, Khương Nguyên Bách là quan lớn, và Khương Lê, nghiễm nhiên là thiên kim nhà quyền quý.
Chỉ là cuộc sống của vị thiên kim Thủ phụ này lại chẳng được như ý. Mẹ ruột của Khương Lê xuất thân từ Diệp gia ở Tương Dương, một thương gia nức tiếng khắp triều đình họ Yến. Diệp gia gia tài bạc triệu, chỉ riêng cửa hàng trang sức Hồng Tường Lâu đã mở tới năm mươi sáu chi nhánh trên toàn lãnh thổ Yến triều. Ngày trước, khi Khương Nguyên Bách chưa làm Nội các Đại học sĩ, ông được Diệp lão gia nhìn trúng, gả tiểu nữ nhi Diệp Trân Trân cho Khương Nguyên Bách.
Ai ngờ sau khi gả qua, Diệp Trân Trân ba năm mới mang thai Khương Lê. Khi Khương Lê lên một tuổi thì nàng qua đời vì bạo bệnh. Khương Nguyên Bách sau đó cưới nữ nhi ruột của Phó Đô Ngự sử là Quý Thục Nhiên làm kế thất. Quý Thục Nhiên vừa gả vào năm đầu tiên đã sinh ra Khương Ấu Dao. Khi Quý Thục Nhiên mang thai đứa thứ hai, Khương Lê vừa tròn bảy tuổi. Trong một buổi tiệc đãiđãi khách, Khương Lê đã đẩy ngã Quý Thục Nhiên từ trên cầu thang xuống trước mặt bao nhiêu phu nhân. Quý Thục Nhiên sảy thai, đánh mất một nam hài, tổn thương nguyên khí, từ đó không thể sinh con được nữa.
Khương Nguyên Bách nổi trận lôi đình. May nhờ Quý Thục Nhiên xin tội giúp Khương Lê, dù vậy, Khương Lê vẫn bị đưa lên chùa để tĩnh tâm.
Nhưng tội danh hạ độc kế mẫu, âm mưu giết hại đích huynh của Khương Lê không thể nào gột sạch được. Bất cứ ai ở Yến Kinh hễ nhắc đến Khương nhị tiểu thư đều chỉ nhớ đến cái danh độc ác của nàng.
Thực ra sau khi Diệp Trân Trân mất, Diệp gia vì sợ kế mẫu ngược đãi Khương Lê nên từng phái người đến đón nàng. Nếu Khương Lê bằng lòng, nàng có thể đến sống tại Diệp gia ở Tương Dương. Nhưng chưa nói đến thái độ của Khương gia ra sao, bản thân Khương Lê lại cự tuyệt. Lâu dần, Diệp gia cũng không còn đến nữa.
Tiết Phương Phỉ cũng biết đến những lời đồn thổi lúc trà dư tửu hậu này ở kinh thành. Nàng chỉ không ngờ rằng vị thiên kim Thủ phụ mang danh ác độc tàn nhẫn kia lại sống thê thảm đến nhường này. Vậy mà Khương Nguyên Bách - người mang tiếng tốt khắp triều đình, và Quý Thục Nhiên - người mang tấm lòng bồ tát lại bỏ mặc Khương Lê sống chết không màng.
Có lẽ, tất cả những điều này đều nằm trong sự an bài của bọn họ.
Khương Lê tự mình tìm đến cái chết.
Nguyên nhân bắt nguồn từ khi Diệp Trân Trân còn sống. Khương gia và Ninh Viễn Hầu có mối quan hệ khá tốt. Thế tử Ninh Viễn Hầu sinh trước Khương Lê đúng một tuổi. Diệp Trân Trân và Hầu phu nhân đã tính đến chuyện định ra hôn ước từ khi lọt lòng. Hai nhà môn đăng hộ đối, lại thân thiết với nhau, sau này có thể tiện bề chiếu cố.
Vốn dĩ chỉ là một lời ước hẹn bằng miệng. Sau khi biết chuyện, Ninh Viễn Hầu liền sai Hầu phu nhân chính thức viết hôn thư với Khương gia. Mặc dù có chút chần chừ, Diệp Trân Trân cũng vui mừng khi kết thành thông gia với Hầu phu nhân. Hầu phu nhân tâm địa hiền từ. Có được một người bà bà như vậy, nữ nhi nàng nhất định sẽ được sống an ổn.
Sau này, dù Diệp Trân Trân đã mất, hôn sự giữa thế tử Ninh Viễn Hầu và Khương Lê vẫn có hiệu lực. Dù trong thành Yến Kinh không rêu rao ầm ĩ nhưng hai nhà đều có hôn thư làm chứng.
Tuy nhiên, vài ngày trước, hạ nhân mang gạo lên am ni cô vô tình tiết lộ chuyện thế tử Ninh Viễn Hầu đã đính hôn. Người đính hôn không ai khác lại chính là Khương gia tam tiểu thư - Khương Ấu Dao.
Khương Lê nghe xong liền sững sờ.
Người đính hôn với thế tử Ninh Viễn Hầu rõ ràng là Khương Lê, tại sao bây giờ lại biến thành Khương Ấu Dao? Khương Lê tính tình nóng như lửa, khăng khăng đòi về Yến Kinh để hỏi cho ra nhẽ nhưng lại bị bà tử đến đưa gạo chế giễu một phen.
Người Yến Kinh hiện giờ chỉ biết đến Khương tam tiểu thư, ai còn nhớ Khương nhị tiểu thư là người nào. Mà dẫu có biết, cũng chỉ nhớ đó là một nữ tử độc ác đã hãm hại mẹ kế và đệ đệ nhỏ tuổi. Một người như vậy làm sao có thể xứng với thế tử Ninh Viễn Hầu? Chắc hẳn phủ Ninh Viễn Hầu cũng chẳng màng đến Khương Lê, bằng không họ đã chẳng dễ dàng ưng thuận đổi người đính hôn.
Bà tử kia còn chế giễu thêm rằng nếu Khương nhị tiểu thư có làm ầm ĩ lên cũng chỉ là một trò cười. Dù cuối cùng phủ Ninh Viễn Hầu có bất đắc dĩ phải lấy Khương Lê thì họ cũng không đối xử tử tế với nàng, thậm chí còn căm ghét nàng thêm.
Khương nhị tiểu thư xoay người gieo mình xuống hồ tự vẫn.
Sau khi được cứu lên, nàng liền lâm bạo bệnh. Vóc dáng vốn gầy gò, giờ lại tiều tụy đi trông thấy. Chẳng khác nào một luồng gió thổi qua cũng có thể gục ngã. Ấy vậy mà bệnh đến nước này, ở Yến Kinh vẫn chẳng có ai buồn đến thăm nom nàng.
Có lẽ chỉ khi nàng chết, mới có người đến nhặt xác cho nàng.
Biết đâu đấy, bọn họ chỉ muốn để Khương Lê mòn mỏi mà chết ở trong am ni cô này, để nàng tự nhiên "bệnh mất". Mọi việc sau đó, đều sẽ do họ định đoạt.
Giống hệt như cách mà Vĩnh Ninh công chúa và Thẩm Ngọc Dung từng muốn bức tử Tiết Phương Phỉ.
Đồng Nhi uất ức chẻ củi ở một bên. Trên núi dẫu không nóng nhưng lại vừa lạnh vừa ẩm ướt. Chủ tớ hai người dù là ăn, mặc, ở, đi lại đều phải tự tay gánh vác. Lấy danh nghĩa mỹ miều là "mài giũa tâm trí, tu tâm dưỡng tính", song thực chất lại bị đám đạo cô trong am ni cô âm thầm cầm tiền của người khác rồi giở trò hành hạ.
Đồng Nhi than thở: "Sớm biết thế này, lúc trước nên trở về Diệp gia ở Tương Dương. Chúng ta giờ phải sống ra sao đây."
Tương Dương...
Phương Phỉ hơi xúc động.
Ngoại tổ gia của Khương Lê là Diệp gia ở Tương Dương, nàng muốn về Đồng Hương ở Tương Dương.
Nàng muốn trở về bái tế phụ thân, muốn về dập đầu trước mộ ông. Do nàng bất hiếu, gả cho tên lang tâm cẩu phế, mang vạ vào thân, khiến lão phụ thân buồn giận mà chết, ấu đệ phải bỏ mạng.
Muốn về Tương Dương, nàng phải trở về Yến Kinh trước, nhưng giờ đây ngay cả cái am ni cô này nàng cũng không ra được.
Người đời bảo trên đầu ba thước có thần linh, nhưng vào những ngày mưa giông, ngẩng đầu lên chỉ thấy màn đêm mịt mùng hoảng hốt, nào có thấy thần linh đâu.
Không sao cả. Nàng sẽ bước từng bước một, rốt cuộc cũng sẽ đi đến nơi mà mình muốn đến.
Vĩnh Ninh công chúa trước khi nàng lâm chung từng ban cho nàng một lời khuyên, bảo nàng kiếp sau đầu thai hãy chọn nhà quyền quý. Giờ đây, nàng đã ở trong gia đình thiên kim. Dẫu là một thiên kim sa sút, nhưng nàng sẽ không bao giờ để mặc người khác nhào nặn tùy ý nữa. Không biết lần này, bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng hay chưa?
Tiết Phương Phỉ đã chết rồi. Kể từ nay về sau, nàng không còn là Tiết Phương Phỉ.
"Ta là Khương Lê." Nàng tự nhủ với bản thân.
Một Khương Lê, nhị tiểu thư của Khương gia, đã được tái sinh.
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

