Mưa rả rích suốt đêm, ngày hôm sau trời hửng nắng, nệm trải giường trong phòng đều ướt sũng.
Đồng Nhi mang nệm ra phơi. Khương Lê ngồi trong phòng, trên bàn đặt một xấp đế giày. Đây là công việc mỗi ngày nàng phải làm. Làm xong năm mươi cái đế giày, nàng sẽ được trả một xâu tiền đồng. Tiền đồng trong núi này chẳng có tác dụng gì, Đồng Nhi lại không được phép xuống núi, chỉ đành chờ người bán hàng rong lên núi, mua chút bánh đường cắn chắt chiu.
Đó là món đồ xa xỉ duy nhất của Khương Lê và Đồng Nhi.
Nhìn qua cửa sổ, Đồng Nhi đang đứng trên ghế đẩu để phơi nệm. Đằng xa có mấy ni cô mặc đạo bào màu xám lướt qua, không thèm liếc nhìn các nàng lấy một cái.
Các nàng không có quyền sai bảo những ni cô này. Hơn nữa, lúc trước Khương Lê phạm lỗi mới bị đày đến đây, bên cạnh chỉ có một mình Đồng Nhi. Đồng Nhi là nha hoàn Diệp Trân Trân chọn cho Khương Lê, luôn túc trực bên cạnh nàng.
Nha đầu này tính tình còn khá nóng nảy. Nhìn bóng lưng hai ni cô khuất dần, Đồng Nhi "phi" một tiếng, mắng: "Gà mái trụi lông!"
Khương Lê biết là sáng nay nàng ta đi xin nệm khô bị từ chối, trong lòng bực bội mới mắng thế, bất giác bật cười.
Chủ nào tớ nấy. Đồng Nhi ở đây sáu năm vẫn như vậy, đại khái Khương nhị tiểu thư lúc trước tính tình còn gay gắt hơn. Nghĩ cũng phải, nếu không gay gắt, làm sao có thể uất ức đến mức tuyệt thực tự sát cơ chứ.
Một người tính tình gay gắt như vậy, sau khi xô mẹ kế sảy thai lại đi kêu oan ư?
Khương Lê suy nghĩ về những chuyện Đồng Nhi đã kể. Nghe nói lúc đó Khương nhị tiểu thư chết sống không thừa nhận việc hãm hại mẹ kế. Khương Lê nghĩ, nếu thực sự là do nàng ta làm, hẳn nàng ta đã hiên ngang thừa nhận rồi.
Nhưng bây giờ những điều đó cũng không còn quan trọng nữa.
Đồng Nhi phơi nệm xong quay vào, ngồi xuống bên cạnh Khương Lê. Nàng ta bị Khương Lê làm cho sợ hãi, chỉ lo sơ sẩy một chút Khương Lê lại nhảy xuống hồ tự tử, mấy ngày nay đều túc trực bên cạnh nàng nửa bước không rời. Thấy Khương Lê đang ngẩn người, nàng ta tự lấy đế giày ra khâu. Khương Lê nhìn những vết kim chi chít trên đầu ngón tay Đồng Nhi, giật lấy xấp đế giày ném đi, nói: "Đừng làm nữa."
"Hả?" Đồng Nhi khó hiểu, "Ba ngày nữa người bán hàng rong lại đến rồi, chẳng phải cô nương đang thèm kẹo mạch nha sao?"
Khương Lê lắc đầu, hỏi vặn lại: "Ngươi muốn cả đời ngồi đây, chờ kẹo mạch nha mỗi tháng sao?"
"Đương nhiên là không muốn." Đồng Nhi đáp, "Nhưng chúng ta ở đây cũng không ra ngoài được mà." Nói xong nàng ta lại lầm bầm: "Trước đây cũng đã viết thư cho lão gia, cho Diệp gia lão phu nhân rồi, sao mãi không thấy hồi âm." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Nhi xị xuống, "Không lẽ quên chúng ta rồi sao."
Khương Lê thở dài. Đừng nói là đưa thư, e rằng mọi nhất cử nhất động của các nàng hiện giờ đều nằm trong tầm mắt người khác. Thường thì các tiểu thư phạm lỗi bị gửi đến gia miếu, do người nhà có chu cấp bạc chăm sóc, người của am ni cô cũng không đến nỗi tệ bạc. Còn đám ni cô ở đây rõ ràng là cố tình gây khó dễ. Sau khi Khương Lê đổ bệnh, họ thậm chí không mời đại phu, e rằng đây đều là chủ ý từ trong kinh thành.
Còn là vị nào thì không cần đoán cũng biết chính là kế thất phu nhân kia.
Nếu Khương Lê thực sự làm bà ta sảy thai, Quý Thục Nhiên chắc chắn không buông tha. Còn nếu Khương Lê không làm điều đó, Quý Thục Nhiên bày ra vở kịch này mục đích cũng là không buông tha cho Khương Lê.
Huống hồ bây giờ hôn sự của Khương Lê cũng bị cướp mất, Khương Lê chẳng còn gì cả. Một nhà ngoại tổ cự tuyệt không qua lại? Một đích nữ bị vứt bỏ, ở nơi khỉ ho cò gáy này, cho dù có bị giết cũng chẳng tạo nên sóng gió gì.
Nhưng tại sao Quý Thục Nhiên lại không ra tay giết nàng?
Khương Lê không nghĩ đối phương từ bi nương tay, có lẽ bản thân nàng đối với vị kế phu nhân kia, hoặc đối với Khương gia còn có tác dụng khác. Chẳng phải chuyện lấy nữ nhi làm bàn đạp liên hôn để trải đường công danh cho phụ huynh vẫn thường xảy ra đó sao, ví như Thẩm Ngọc Dung. Điều khác biệt là Thẩm Ngọc Dung dùng bản thân làm con bài liên hôn, và coi Tiết Phương Phỉ là viên đá ngáng đường.
Khương nhị tiểu thư khiến nàng nhớ đến chính mình, giống nhau ở chỗ bị người khác tước đoạt những gì thuộc về mình, bị tu hú chiếm tổ, bị tước đi quyền tự bào chữa.
Đồng Nhi nhìn sắc mặt Khương Lê sa sầm, bất giác rùng mình một cái.
Chẳng hiểu sao, Đồng Nhi luôn cảm thấy từ khi nhị tiểu thư tỉnh dậy đã trở nên kỳ lạ. Nhị tiểu thư trước kia luôn nghĩ sao nói vậy, bộc trực bốc đồng. Thậm chí còn đánh nhau với ni cô trong am, dễ kích động, cũng dễ nổi giận, tất nhiên, đó không phải lỗi của nhị tiểu thư, tất cả đều do đám người xấu kia.
Tiết Phương Phỉ ở thành Yến Kinh đáng lẽ đã chết, nhưng Vĩnh Ninh công chúa và Thẩm Ngọc Dung - hai kẻ súc sinh kia đã dựng chuyện che giấu thế nào, nàng không biết. Nàng còn phải đi xem lại Tiết Chiêu, cũng phải tìm cách về Đồng Hương một chuyến. Tiết Hoài Viễn chết rồi, hai người con cũng không còn, ai sẽ nhặt xác cho ông? Nàng vẫn chưa được nhìn mặt Tiết Hoài Viễn lần cuối.
Nàng phải rời khỏi đây, nhưng lúc này ở Yến Kinh, trên khắp Yến triều không ai nhớ đến Khương Lê, một kẻ không ai nhớ đến thì sẽ không có người đến đón đi.
Nếu đã vậy, chỉ còn cách tự mình tìm lối ra.
Không ai nhớ đến, vậy thì khiến người đời phải nhớ, chuyện đó cũng chẳng phải quá khó khăn.
Khương Lê bỗng mỉm cười.
Đồng Nhi kinh ngạc nhìn nàng. Đây là lần đầu tiên Khương Lê cười trong suốt quãng thời gian qua, không phải cười lạnh hay cười khổ, mà là nụ cười thư thái sảng khoái xuất phát từ niềm vui trong lòng. Nụ cười ấy làm khuôn mặt vàng vọt của nàng bỗng chốc bừng sáng, rực rỡ như đóa hoa ban mai.
"Đồng Nhi." Khương Lê hỏi: "Ngươi nói sẽ có người bán hàng rong lên núi?"
"Vâng ạ." Đồng Nhi đáp: "Trương đại ca bán hàng rong mỗi năm cứ trưa mùng mười tháng năm là đến đây, chúng ta đã thỏa thuận với ông ấy rồi, nếu có bánh ngọt kẹo dẻo gì ngon thì ưu tiên mang đến chỗ chúng ta, tùy chúng ta lựa chọn."
Đúng là nha hoàn nhà quyền quý, dẫu sa sút, dẫu chỉ có một chuỗi tiền đồng, lời nói vẫn mang đầy khí phách.
"Có nhiều kẹo không?" Khương Lê hỏi.
"Nhiều lắm ạ." Đồng Nhi hỏi lại: "Cô nương muốn ăn kẹo rồi sao?"
Khương Lê mỉm cười: "Muốn chứ."
Quá đắng cay. Bởi vì quá đắng cay nên nàng mới nhung nhớ vị ngọt lịm của đường mật. Những viên kẹo này có thể để nàng nếm được vị ngọt nhưng cũng có thể làm một vài người cảm thấy đắng chát.
Đồng Nhi hứng khởi nói: "Cô nương muốn ăn kẹo là tốt rồi, mấy ngày trước chúng ta đã tích cóp thêm nhiều tiền đồng, có thể đổi được mấy giỏ đấy, cô nương muốn ăn bao nhiêu cũng được!"
Khương Lê hỏi tiếp: "Ngươi nói gần đây chính là chùa Hạc Lâm sao?"
Đồng Nhi ngơ ngác nhìn nàng, hỏi: "Cô nương cũng muốn đi thắp hương ạ?"
"Không." Khương Lê đáp: "Ta không tin phật."
Đồng Nhi khó hiểu.
Nụ cười của Khương Lê càng thêm dịu dàng, nàng nói: "Phật thì có gì mà tin chứ."
Edited by Tuế Nguyệt An Nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

