Đối diện với hình bóng phản chiếu của mình qua cửa kính, đã sớm lệ rơi đầy mặt.
Giọng nói dịu dàng hòa ái của bà ta đã hoàn toàn bị cách trở bên ngoài tai Cừu Lệ.
"Có thể thấy cháu bây giờ ưu tú như vậy, dì thật sự rất vui mừng!" Nhậm Nhàn xúc động nói với Cừu Lệ: "Thật sự quá tốt rồi."
Sau khi trị liệu kết thúc, bà cũng không còn cơ hội gặp cậu bé nữa.
Cậu bé đó hình như còn khóc.
Hình như bà còn nghiêm khắc phê bình cậu, nói không nên đối xử tàn nhẫn với động vật nhỏ như vậy.
Bà còn nhớ ngày trị liệu cuối cùng, cậu bé còn bắt một con chim chết đến cho bà xem.
Năm đó khi bà nhìn thấy tin tức ông ta bị vào tù, quả thực mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, bỗng nhiên tỉnh ngộ, tại sao cậu bé kia lại lầm lì hung ác như thế.
Lúc trước khi thấy ông ta, ông ta đối xử với người ngoài ôn hòa, hòa ái dễ gần, ai có thể nghĩ đến, đóng cửa lại, lại có thể tiến hành tàn phá tinh thần biến thái tàn khốc như thế đối với con trai ruột.
Nhậm Nhàn ngừng lại, mỗi lần bà nhớ lại người đàn ông này, đều không nhịn được một trận run sợ.
"Đúng vậy, bác sĩ Cừu..."
Chân Nhứ Nhứ nói: "Cho nên, thật ra mẹ là bệnh nhân của ba Cừu Lệ! Như thế này là quá có duyên phận rồi!"
Cừu Lệ không trả lời, anh căn bản đã không thể nghe thấy âm thanh của thế giới bên ngoài rồi, triệt để bị ngăn cách rồi.
"Tiểu Lệ, cháu vẫn ổn chứ?" Nhậm Nhàn thấy sắc mặt của anh không quá tốt, dịu dàng hỏi: "Có phải là nhớ đến chuyện không vui không?"
Cứ thế... tin tưởng không hề nghi ngờ!
Cừu Lệ bởi vì thiếu tình thương của mẹ, trong tiềm thức xem người phụ nữ đến để ba khám bệnh trở thành mẹ của mình, đồng thời nhiều năm như vậy không ngừng tự gia tăng ký ức.
Mẹ đã chết, khó sinh mà chết.
Bà không phải là mẹ...
Một giây này, toàn bộ thế giới sụp đổ rồi.
Trong không khí tràn đầy những bong bóng rực rỡ sắc màu, tan vỡ rồi.
"Ầm."
Khó sinh, chết rồi.
Đáp án của người đàn ông kia hình như là....
Mỗi lần kết thúc nghỉ ngơi, mẹ đều trả tiền cho ba, còn hỏi ông ta: "Mẹ của Tiểu Lệ đi đâu rồi?"
Mẹ thường chợp mắt ở trong phòng hội chuẩn của người đàn ông kia, sau khi tỉnh lại tinh thần vô cùng tốt.
Mẹ ở trước mặt người đàn ông kia, luôn rất tôn trọng, gọi ông ta: "Bác sĩ Cừu...."
Mẹ còn mấy lần giảng cho anh về đề thi toán học Olympic.
Mẹ luôn dịu dàng nói với anh: "Tiểu Lệ ngoan quá."
Mẹ rất thích mặc váy màu vàng nhạt, màu giống như màu cúc họa mi.
Trong đầu anh tiếp tục hồi tưởng, cố gắng ghép lại hết những chi tiết nhỏ năm đó ---
Vậy vấn đề xuất hiện ở chỗ nào chứ....
Không sai, anh nhớ rất rõ, này không có vấn đề!
Gian phòng nhỏ của Cừu Lệ ở ngay sát vách phòng làm việc, mỗi lần chỉ cần anh ghép xong bức tranh ghép hình hàng ngàn mảnh ghép phức tạp, mẹ sẽ tỉnh lại, sau đó đến phòng nhỏ của anh thăm anh, sờ đầu anh nói: "Tiểu Lệ giỏi quá, hình ghép phức tạp như này, hai tiếng đã xong rồi."
Đúng rồi, là như vậy, mỗi lần mẹ đến, đều chỉ nghỉ ngơi trong phòng làm việc.
Có những manh mối vụn vặt, từ trong khe hở ký ức, từ từ nhảy ra.
Đầu đau như nứt ra.
Cả thế giới của anh, phảng phất như đều tan vỡ rồi.
Cừu Lệ "ong" một cái, như chiếc chuông cũ kỹ bỗng nhiên bị gõ vang.
"Sắp hơn mười năm rồi đi, đoạn thời gian đó mẹ đang viết luận văn tiến sĩ, áp lực vô cùng lớn, buổi tối luôn mất ngủ đến tận sáng, cũng là đồng nghiệp giới thiệu, nghe nói bác sĩ Cừu ở trên phương diện thôi miên cực kỳ giỏi, cho nên đi tìm bác sĩ Cừu giúp xem bệnh, mỗi lần sau khi thôi miên, mẹ đều có thể ngủ được một lúc."
Chân Nhứ Nhứ thấy bọn họ quen biết, vội vàng hỏi: "Mẹ, mẹ biết cậu ta? Đến cùng là tình huống thế nào, mẹ nói rõ ra đi!"
Cừu Lệ nhất thời kinh ngạc.
"Con trai.... bác sĩ Cừu?"
Cừu Lệ thở phào nhẹ nhõm, biểu hiện căng thẳng cũng giảm đi không ít, khóe miệng chuẩn bị giương lên, chợt Nhậm Nhàn nói: "Em là con trai của bác sĩ Cừu hả! Trời, nhiều năm như vậy không gặp, em đã lớn thế này rồi!"
Nhậm Nhàn phản ứng lại hồi lâu, kinh ngạc thốt lên: "Em là Tiểu Lệ?"
Anh không có dũng khí, cũng không có tự tin nói ra hai chữ đó, trong mắt mang theo chút ánh sáng còn sót lại, khao khát mà nhìn Nhậm Nhàn, hy vọng bà có thể thừa nhận anh.
Cừu Lệ cố nén cảm giác buồn nôn sinh lý, tiếp tục hỏi: "Là không nhớ chút nào sao, em là con trai của ông ta, em cũng là..."
Đây là tên của người đàn ông kia, cho dù bây giờ Cừu Lệ nói lên hai chữ ấy, đều vẫn cảm giác được hai chữ này đau nhói đầu lưỡi anh.
"Cừu Thiệu, cô còn nhớ không?"
Câu hỏi này làm cho Nhậm Nhạn ngẩn ra: "Hả?"
Cừu Lệ nhìn Nhậm Nhàn, trong cổ họng có mấy phần cay đắng, hỏi: "Cô thật sự không nhớ em sao?"
Anh đã thay đổi rồi, anh không còn làm như thế nữa rồi, mẹ vẫn không chấp nhận anh sao?
Bà đã sớm có gia đình và con cái?
Lẽ nào bà và ông ta mới là tình nhân?
Tại sao lại như vậy, sao lại như vậy...
Cừu Lệ mới mười tám tuổi, nói cách khác, sau khi mẹ có Chân Nhứ Nhứ, mới có anh.
"Cô hai mươi tuổi rồi..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
