"Đúng rồi, tôi nhớ em là chuẩn bị điền vào tâm lý học?"
Anh vẫn luôn lo lắng, sợ mẹ yêu cầu cao, mình không đạt được yêu cầu của bà.
Mẹ cảm thấy hài lòng, thật sự quá tốt rồi.
Tinh thần của Cừu Lệ cuối cùng cũng thả lỏng.
"Cảm ơn cô Nhậm."
Nhậm Nhàn cười: "Oa, điểm rất cao nha, điểm này điền bất cứ trường đại học nào trong cả nước đều ổn cả, đại học Bắc Thành cũng là đương nhiên, chúc mừng em!"
Nói xong, anh chờ mong nhìn về phía Nhậm Nhàn.
Cừu Lệ không thể chờ đợi mà nói: "Em thi được 749 điểm."
Nhậm Nhàn cười: "May mắn, bây giờ đã kết thúc cao khảo rồi, thành tích đã có rồi chứ, sắp phải điền nguyện vọng rồi, sao nào, điền trường Bắc Thành có tự tin không?"
"Là em."
Nhậm Nhàn phản ứng hồi lâu, giống như cuối cùng cũng có chút ấn tượng: "Có phải em là học sinh lớp 12 hôm đó đến học tiết vật lý cơ bản của cô không? Nói muốn thi khoa tâm lý..."
"Cô Nhậm, hai tháng trước, em đến nghe tiết học của cô, đã tán gẫu mấy câu với cô, nói chuẩn bị thi vào trường đại học Bắc Thành."
"Vậy em là..."
Cừu Lệ thấy bà tựa như đã quên mình, trong lòng mơ hồ có chút mất mát, lắc đầu một cái: "Em không phải là học sinh của cô."
Đúng là có ít học sinh lễ phép như vậy, lại còn cúi mình, Nhậm Nhàn buông bút gel trong tay xuống, hỏi: "Em là học sinh của tôi sao? Có phải là làm bài không tốt, qua đây cầu xin không?"
Chữ "mẹ" mắc ở cổ họng, gọi không lên lời, Cừu Lệ thậm chí còn không dám nhìn mặt bà, run run giọng nói: "Cô Nhậm, chào cô ạ."
Cừu Lệ căng thẳng đi vào, tay chân luống cuống, chỉ đành bái bà một cái.
Nhậm Nhàn cũng chú ý đến Cừu Lệ đứng cạnh cửa, dịu dàng hỏi: "Bạn học, em có chuyện gì không?"
Ánh mặt trời chiếu lên người bà tạo thành một vầng sáng, trong mắt của thiếu niên, thật sự vừa thánh khiết vừa tươi đẹp.
Bà vẫn mặc đồ tây công sở nữ vô cùng nghiêm túc, âu phục khoác lên người. Trong tay cầm một cây bút, nghiêm túc phê chữ từng bài thi, mỗi lần làm xong một bài, đều gõ điểm số trên bàn phím máy tính, ghi chép thành tích của học sinh.
Xuyên qua cửa phòng khép hờ, người phụ nữ trung niên đang ngồi trước bàn làm việc, cúi đầu chấm bài thi của học sinh.
Anh thấp thỏm bước đến cầu thang, đã sớm hỏi thăm văn phòng, nhìn thấy được bóng hình của Nhậm Nhàn.
Cừu Lệ hít sâu một hơi, một lần nữa tự lấy hết dũng khí, tự nói với mình, bây giờ chính là thời điểm tốt nhất, anh sẽ không để cho bà thất vọng nữa.
Thân hình anh cao thẳng, áo sơ mi trắng dưới ánh nắng mặt trời vô cùng sạch sẽ tinh khiết, con ngươi màu đen được ánh sáng mặt trời chiếu thông suốt, da cũng rất trắng, khí chất ổn trọng thanh lãnh.
Cừu Lệ đứng trước gương lớn ở tòa nhà vật lý, đánh giá chính mình.
Lúc này, học sinh của đại học Bắc Thành đang thi cuối kỳ, mẹ Nhậm Nhàn chắc cũng ở trong trường phê và sửa bài thi.
Buổi chiều ngày hôm đó, Cừu Lệ mặc chiếc áo sơ mi trắng ủi thẳng mới tinh, lau sạch giày của mình, lại đi tiệm cắt tóc cắt tóc, sửa soạn lại bản thân hoàn toàn, sau đó ngồi nghe bus đến đại học Bắc Thành.
***
Tất cả đều sẽ trở nên tốt hơn, bọn họ cũng sẽ ngày càng tốt hơn.
Đợi anh hoàn toàn khỏe lại, sẽ cho cô một ngạc nhiên thật lớn.
Cừu Lệ không nói cho Khương Vũ chuyện mình vẫn luôn khám bác sĩ tâm lý, cũng không nói cho cô, mình chuẩn bị đi gặp mẹ.
Nói cho bà biết, anh là con của bà, anh thật sự rất cố gắng thi đỗ đại học Bắc Thành, rất cố gắng muốn đi đến cạnh bà, để bà cảm thấy tự hào về mình.
Cuối cùng, Cừu Lệ dùng sức lực thật lớn cổ vũ dũng khí, quyết định đi tìm Nhậm Nhàn.
Tay anh cầm bảng thành tích cao khảo.
Cừu Lệ đấu tranh nhiều lần hồi lâu, cả đêm không ngủ, nhìn điểm giao nhau ở chân trời giữa đêm tối và rạng sáng, sáng sớm rực rỡ, thế giới thức tỉnh,
Tất cả những vấn đề tinh thần của anh, cũng đều sẽ không thuốc mà khỏi.
Có thể tìm lại phần tươi đẹp này, tất cả đều sẽ sáng tỏ thông suốt.
Bác sỹ tâm lý cho Cừu Lệ một đề nghị, chính là đi gặp mẹ một lần, bởi vì cho dù khi còn bé trải qua bao nhiêu chấn thương tinh thần, người phụ nữ đó từ đầu đến cuối đều là sự tồn tại đẹp đẽ duy nhất trong lòng anh.
....
Nhưng lúc này đã muộn, anh đã không còn gặp lại người phụ nữa kia nữa rồi.
Trong tiềm thức của Cừu Lệ, điên cuồng muốn bù đắp sai lầm buổi trưa hôm đó, anh muốn nói cho mẹ, anh nguyện ý nghe lời bà, sau này sẽ không tiếp tục làm hại động vật nhỏ nữa.
Đều là lỗi của anh.
Mẹ mãi mãi rời khỏi anh.
Là biểu hiện của anh quá tệ, mẹ không muốn đưa kẹo ngon cho mình nữa, cũng không cười dịu dàng với mình nữa....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
