"Không liên quan đến Tiểu Vũ." Cổ họng Khương Mạn Y nghẹn lại, khó khăn nói: "Là em, muốn rời khỏi anh."
....
Bà lấy đồ trong túi áo bên trái Trình Dã ra... xé ra.
Khương Mạn Y hoàn toàn hòa tan, lông mi dài mềm mại khẽ run rẩy.
Khương Mạn Y muốn tránh khỏi ông, nhưng ông giữ bà càng chặt hơn, eo mảnh khảnh bị ông nắm chặt trong tay, hơi thở nóng bỏng của ông phả vài bên tai bà: "Nhiều năm như vậy, Mạn Mạn... Tôi muốn em phải bồi thường cho tôi."
Bờ môi ông lành lạnh, nhưng đầu lưỡi lại vô cùng nóng bỏng, rất hung dữ cắn và, có chút đau đau, bà khó khăn mở miệng muốn phản bác, nhưng tất cả còn chưa nói ra khỏi miệng, đều bị ông hòa tan trong nụ hôn vừa dịu dàng lại không chút dịu dàng này.
Đôi mắt Khương Mạn Y rung động, mở to hai mắt, khó tin mà nhìn ông.
"Yêu đương cái gì." Trình Dã kéo bà đến bên cạnh mình, hôn mạnh lên môi bà: "Ông đây muốn kết hôn với em."
"Không buông bỏ thì lại làm sao, thân phận của anh bây giờ... Anh vẫn còn muốn yêu đương với em sao?"
Ông nhìn bà, ánh mắt dán chặt vào người bà: "Em buông bỏ tôi rồi?"
"Đúng, không cần thiết." Khương Mạn Y khó khăn nuốt sự chua xót nơi cuống họng: "Trình Dã, chúng ta đã đến tầm tuổi này rồi, không có cái gì không buông bỏ được."
Ông ngồi bên cạnh bàn, im lặng rất lâu, khóe miệng giương lên một cách hoang đường: "Bỏ đi, đã nhiều năm như vậy, không nhất thiết phải truy hỏi những thứ này."
"Đúng vậy, muốn rời khỏi..."
Câu nói này làm cho Trình Dã không thể nào chấp nhận được, sắc mặt ông trầm xuống: "Muốn rời khỏi tôi?"
“Á, mẹ nhìn kìa, cá mập bơi tới.”
Ông có tương lai càng tốt hơn, bà không thể kéo chân ông lại.
Không phải là vì ông không tốt, mà là bởi vì ông quá tốt, tự ti từ đầu đến cuối luôn quấn lấy bà.
Đoạn tình cảm này, Khương Mạn Y trước giờ chưa từng có tự tin.
Lúc đó lựa chọn rời đi, hoàn toàn không phải bởi vì bên người có thêm một sinh mệnh nhỏ.
"Không liên quan đến Tiểu Vũ."
Thật ra buổi tối hôm đó ở Hải Thành, Tạ Uyên đã tìm đến ông, giải thích rõ ràng mọi chuyện với ông.
"Rời khỏi anh, là bởi vì Tiểu Vũ?"
Mạn Mạn lúc này, vẫn là bộ dáng lúc mới yêu...
Người phụ nữ trong bức ảnh nắm tay cô bé nhỏ đứng trước vòng quay ngựa gỗ, cô bé cười vô cùng rạng rỡ.
Trình Dã đi tới, đầu ngón tay chạm vào tấm hình, đây là bức ảnh chụp chung của hai mẹ con lúc Khương Vũ lúc khoảng tầm ba tuổi.
Trên giá ở huyền quan có treo mấy khung ảnh, là ảnh chụp chung của bà và con gái.
Ông không muốn thừa nhận.
Giống như chỉ còn lại mình ông vẫn bị ràng buộc trong vũng bùn tình cảm, khó thể giãy giụa.
Ông sợ nghe được bà sống thật sự rất tốt, rất hạnh phúc.
Trình Dã năm đó vì câu nói "Tôi đã tìm được người có điều kiện hơn anh" của bà, canh cánh trong lòng thật nhiều năm, đã nhiều năm như vậy vẫn không buông bỏ được, vì thế cũng chưa từng chủ động đi tìm hiểu tình hình gần đây của bà.
Bà sống trong căn phòng nhỏ cũ nát này nhiều năm như vậy, có thể thấy được cuộc sống của bà... thật sự không hề tốt.
Nhưng... Căn phòng này vẫn rất nhỏ, rất tồi tệ.
Trình Dã không nói gì, nhìn quanh ngôi nhà nhỏ có hai phòng không đến 80 mét vuông, căn phòng không lớn, thế nhưng trang trí vô cùng ấm áp, trên tủ còn có hoa tươi mới cắm.
Khương Mạn Y cởi tây trang của ông, treo lên móc áo ở cạnh huyền quan, sau đó cởi hai khuyu áo sơ mi của ông: "Máy lạnh trong nhà không quá tốt, có chút nóng, em đã làm lạnh nước ngọt mà anh thích rồi."
....
Này mới là ý nan bình (tâm nguyện khó yên) vĩnh viễn của Khương Mạn Y.
Mà là bởi vì tất cả những thay đổi của Trình Dã, bà đều chưa từng chứng kiến và ở bên cạnh, bà đã bỏ lỡ cuộc đời của ông.
Quá khứ, bà trốn tránh tất cả những gì liên quan đến ông, không phải bởi vì bà tự dối mình rằng ông đã thay đổi rồi.
Nhưng Khương Mạn Y vẫn có thể nhìn thấy được đốm lửa rực cháy trong ánh mắt ông, thiếu niên rock and roll của bà năm đó vẫn còn.
Trình Dã hai mươi năm trước, thiếu niên rock and roll căm phẫn kia, tên nhóc phẫn nộ trước chuyện bất bình, dùng sức mạnh và âm nhạc của mình để chống lại thế giới kia, bây giờ đã dùng tư thế thịnh hành và thương nghiệp nhất, xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, tiếp nhận tiếng hoan hô của muôn người.
Chỉ là khi ông cười với bà, nhìn có chút xấu xa, mặc tây trang chính là cảm giác văn nhã lại bại hoại.
Ông đã về thay đồ, tây trang nghiêm túc, áo sơ mi cắt may khéo léo, cà vạt đeo ngay ngắn, khí chất tao nhã, trong tay cầm một đóa hoa hồng nở rộ xinh đẹp.
Rất nhanh, cửa phòng liền bị gõ vang, Khương Mạn Y mở cửa phòng, Trình Dã đã cải trang đứng trước mặt bà.
Khương Mạn Y gửi định vị cho Trình Dã, sau đó xuống dưới lầu đi chợ cách đó không xa mua rau, về nhà làm một bữa tối dưới ánh nến phong phú lãng mạn.
Khương Mạn Y lắc đầu, bỏ hết những suy nghĩ này ra khỏi đầu, cho dù thế nào, tối hôm nay... ông cũng thuộc về bà, ngắn ngủi mấy tiếng, đã là ban ân mà vận mệnh phá lệ ban cho bà rồi.
Khoảng cách giữa bọn họ đã quá xa quá xa rồi.
Rốt cuộc cũng không phải là tuổi có thể quyết chí tiến lên, không lo sợ cái gì kia, người trưởng thành sẽ suy xét rất nhiều đến những thứ thực tế.
Nhưng sau đó thì sao, bọn họ có thể có giây phút ân ái trong chốc lát, nhưng sẽ không có sau này.
Ngọn lửa của người trưởng thành, thường là vừa đốt liền bùng cháy, ông ấy là người đàn ông mà bà yêu sâu đậm....
Khương Mạn Y khẽ thở dài một hơi, sau khi bình tĩnh lại, lại cảm thấy hôm nay thật sự... quá là xúc động.
Nhưng mỹ mạo vô biên, chung quy cũng không ngăn nổi sự vùi dập của thời gian.
Đây là chỗ duy nhất cho bà dũng khí, để bà ở bên cạnh một thiếu niên rực rỡ kia không chút nhát gan.
Dung mạo của Khương Mạn Y khi còn trẻ không cần phải bàn, lúc đó, ngay cả Bộ Đàn Yên cũng nói, nếu như bà trang điểm cẩn thận, ngay cả Bộ Đàn Yên cũng không so được.
Nhìn chính mình trong gương, không biết có phải là ảo giác hay không, sau khi tắm xong, da dẻ thật giống như khôi phục lại đàn hồi, cuối cùng cũng xem như xinh đẹp hơn rất nhiều.
Chạng vạng, Khương Mạn Y về nhà, tắm bằng nước nóng một cách thoải mái vui vẻ, sau đó trang điểm cho mình thật tinh xảo.
....
Khóe miệng ông giương lên: "Được."
"Buổi tối Tiểu Vũ không có ở nhà, anh đến nhà đi."
Trình Dã cực lực nhẫn nại, con ngươi màu nâu nhuốm đầy dục vọng, mang theo khẩn cầu: "Mạn Mạn, ngoại trừ em, tôi không có người phụ nữ nào khác, nhiều năm như vậy đều không..."
Khương Mạn Y cảm nhận được khí thế hung hăng của người đàn ông, bà cố gắng ngăn ông lại: "Chỗ này không được."
Trình Dã rất nhanh liền giành lại quyền chủ động, xoay người đè bà lên ghế....
Môi của ông vẫn mềm mại như cũ, giống như thời thiếu niên, có mấy phần mặn mặn của nước mắt rơi vào trong đó.
Khương Mạn Y bước qua, không ôm ông, nắm quần áo rộng rãi của ông, hôn lên.
Trình Dã giang hai tay, cười nói: "Mạn Mạn, ôm một cái ôm hữu nghị với bạn cũ đi."
Bà cũng không có cách nào kìm nén nỗi lòng nữa, khống chế tâm tình.
Câu nói này, triệt để làm cho phòng tuyến trong lòng Khương Mạn Y sụp đổ rồi.
Cổ họng Trình Dã như mắc nghẹn: "Con bé tên là Khương Vũ, con bé dùng tên con gái của chúng ta, con bé gọi tôi là ba, lúc đó con bé cũng khóc rồi, nói rất nhớ tôi, tôi còn có thể làm gì? Nói cháu nhận sai rồi, ta không phải là ba cháu? Tôi nói không nổi, chỉ cần con bé nguyện ý, tôi sẽ xem con bé là con mình, tôi nhận con bé."
"Nhưng con bé gọi tôi là ba."
"Anh biết rồi còn..."
Khương Vũ sau khi từ Hải Thành về, vui vẻ biết bao!
Khương Mạn Y cực kỳ kinh ngạc, sao cũng không ngờ được Trình Dã sẽ nói như thế.
"Tôi biết." Trình Dã bất đắc dĩ nở nụ cười: "Lần đầu tiên gặp mặt, tôi liền biết. Con bé không giống tôi, cũng... không giống em."
"Con bé không phải là con anh."
"Tôi nghe Tiểu Vũ nói..."
"Gặp được cố nhân, có chút bi thương mà thôi." Khương Mạn Y miễn cưỡng nở nụ cười: "Trình tiên sinh đừng nghĩ nhiều."
Trình Dã ngồi ở bên giường, rũ đôi chân ướt nhẹp, nói: "Tôi không muốn làm em khóc, chưa từng muốn."
"Trình tiên sinh hôm nay qua đây, cũng không phải là vì mát xa trị liệu đi, anh có lời nào cứ việc nói."
Sau một phút, Khương Mạn Y đi ra khỏi phòng vệ sinh, khóe mắt hơi đỏ, nhưng lại không có nước mắt, trên mặt lần nữa bổ trang lại.
Sao có thể bắt đầu lại chứ, khoảng cách giữa bọn họ còn xa vời hơn cả một trời một vực rồi.
Khương Mạn Y không trả lời, đứng dậy đi vào phòng vệ sinh, rửa tay, nhìn dung nhan đã sớm lấm lem trong gương, nhìn bản thân đã chật vật vô cùng...
"Có thể bắt đầu lại từ đầu không?"
"Cho, cho nên?"
"Mạn Mạn, đừng khóc, anh về rồi."
Trình Dã duỗi tay ra, nhẹ nhàng đặt lên mặt bà, đã sớm một mảnh ướt át.
Mềm mại giống như trong trí nhớ vậy, ông có thể cảm nhận được nhu tình chôn giấu sâu trong lòng của người phụ nữ trước mặt.
Bà không mang găng tay.
Trình Dã có thể cảm nhận được bàn tay dịu dàng nhẵn nhụi của người phụ nữ, nhẹ nhàng mát xa chân ông, dịu dàng ấn ấn.
“Anh không biết, nhưng hẳn là không bao lâu nữa sẽ rõ thôi.”
“Ai vậy?”
“Đương nhiên là không phải trùng hợp.” Cừu Lệ đã hiểu rõ, bình tĩnh nói: “Có người thanh toán cho chúng ta.”
Ra khỏi phòng ăn, Khương Vũ vẫn trong trạng thái không thể tin nổi, nào có may mắn tự nhiên rơi trúng đầu như thế bao giờ.
Chị gái lễ tân cứ như sợ cô không nhận cô, trực tiếp nhét tờ voucher vào ví Khương Vũ: “Quý khách đánh giá tốt nhà hàng đã là vinh dự của chúng tôi rồi. Hoan nghênh quý khách lần sau lại tới.”
Khương Vũ tò mò hỏi lại: “Hạng nhất thì được thưởng gì?”
Nhân viên lễ tân mở vỏ sò, lấy tờ giấy bên trong ra. Ban đầu Khương Vũ còn tưởng chỉ là mấy câu như “Cảm ơn quý khách đã tham gia” gì đó, nào ngờ nghe thấy tiếng chị lễ tân ngạc nhiên hô lên hai chữ “Giải nhất”.
Khương Vũ ôm tâm lý thử bừa, tiện tay chọn cái ở giữa: “Cái này đi.”
Nhân viên lễ tân mỉm cười, bày ba chiếc vỏ sò trước mặt hai người, nói: “Quý khách có thể chọn một ạ!”
Nhà hàng cao cấp kiểu này sao có thể tổ chức rút thường, chẳng phải chỉ mấy quán lẩu ven đường mới có bán hạ giá như vậy sao?
Khương Vũ và Cừu Lệ liếc nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ.
Lúc Cừu Lệ thanh toán tiền, trì hoãn gần 15 phút thì phía lễ tân mới thông báo, hôm nay nhà hàng có chương trình rút thưởng, hai người cũng có thể tham gia.
Sao lại là Khương Vũ... con bé cũng tới Hải Thành sao?
Từ phía xa, Tạ Uyên trông thấy cô gái bước ra khỏi phòng 360 độ, ánh mắt thoáng kinh ngạc.
Bữa cơm kéo dài khoảng 2 tiếng, mặc dù Khương Vũ cảm thấy vẫn chưa hoàn đủ 8000 tiền vốn, nhưng cũng không quá đau lòng. Thầm nghĩ mình và Cừu Lệ sẽ ngày càng tốt hơn, cuộc sống sau này không phải chỉ có một lần 8000 đồng.
...
Cô vừa bóc vừa thản nhiên nói: “Thật ra, Tiểu Vũ thích anh hơn anh nghĩ nhiều...”
“Tiểu Vũ...”
“Vậy ăn nhiều thêm nhé.”
“Có.”
“Có vị không?”
Khương Vũ ngồi xuống chỗ cạnh Cừu Lệ, đeo bao tay dùng một lần, bắt đầu im lặng bóc tôm rồi bỏ vào bát anh.
Được rồi, cô thua.
“Không không không ạ, không cần đăng ký hội viên đâu ạ, phía chúng tôi không có cơ chế này.”
Khương Vũ há hốc mồm: “Không... không thể nào... tôi không thấy nhà hàng có... có hoạt động như thế, hay chị muốn chúng tôi đăng ký hội viên.”
“Miễn tất cả các chi phí tối nay ạ, thêm vào đó nhà hàng sẽ tặng quý khách ba phiếu ăn của phòng 360 độ. Trong vòng 15 ngày tiếp theo, quý khách có thể đến với Áo Nặc chúng tôi bất cứ lúc nào, tất cả đều miễn phí.”
“Đẹp quá đẹp quá, hay mẹ ăn cơm với chúng con luôn nhé!”
Trước cửa phòng 360 độ cảnh biển, quản lý cúi đầu xin lỗi rồi giải thích ngọn nguồn với Khương Vũ và Cừu Lệ.
Mà hơn hết, đối diện với anh mắt tổn thương cam chịu của anh là tim cô như muốn mềm nhũn cả ra.
Chỉ mấy câu thôi đã biến Khương Vũ thành tra nữ bội tình bạc nghĩa.
Từ khi nào mà anh học được kiểu ăn nói trà xanh, bán thảm, tỏ vẻ đáng thương như thế vậy?
“...”
“Không sao.” Môi anh mấp máy: “Anh nhận thua, anh phải đối xử với Tiểu Vũ tốt hơn nữa, để sau này nếu Tiểu Vũ muốn rời đi, có lẽ sẽ không nỡ.”
“...”
Cừu Lệ gắp con tôm đã bóc vỏ lên, bỏ vào miệng nhai, chẳng có vị gì cả, thản nhiên đáp: “Nói cho cùng vẫn là em không thích anh nhiều đến thế.”
Kỳ thực Khương Vũ không phải kiểu người nhạy cảm với tình huống, cô còn hết lòng giải thích với Cừu Lệ: “Trong mối quan hệ tình cảm lành mạnh, mỗi người là một cá thể độc lập.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
