Trần Vi nhìn Khương Vũ lập tức bật mode nữ diễn viên chuyên nghiệp với tham vọng giật giải oscar. Mặt mày Trần Vi tái mét, dáng vẻ yếu ớt như con chim non e ấp núp sau lưng Lưu Văn Duệ, do dự nói: “Chị Vũ, em… Em chưa viết, bởi vì hôm nay là kỳ thi quan trọng … nên… nên em phải ôn tập đến khuya chưa kịp viết…”
“Có gì mà không đồng ý.” Lục tổng nhìn Tạ Uyên đang đứng cạnh, nói: “Cùng lắm thì bữa tối hôm nay của bọn họ, tôi sẽ thanh toán.”
Quản lý do dự thưa: “Anh chàng kia có vẻ rất muốn đưa bạn gái tới cảm nhận không gian dưới biển, chỉ sợ hai người họ không đồng ý đổi.”
Lục tổng tùy tiện nói: “Người trẻ tuổi dễ nói chuyện, thương lượng với bọn họ đi, có thể đổi bàn không.”
“Chắc là khách du lịch thôi ạ, là một đôi tình nhân còn rất trẻ.”
Lục tổng cau mày: “Bọn họ là ai?”
Quản lý của Áo Nặc cũng đích thân tới, cúi đầu nhận lỗi: “Lục tổng, vạn lần có lỗi với ngài, phòng này vừa được hai vị khách đặt mất rồi, nhân viên phục vụ đã đưa họ tới, chúng tôi thực sự không còn cách nào.”
Sắc mặt Chủ tịch giải trí Thụy Hải rất khó coi, đáp: “Tạ tổng là khách quý của tôi, tôi chỉ cần phòng 360 độ để tiếp đãi ngài ấy, các người muốn làm sao thì làm, dù thế nào cũng phải để phòng đó cho chúng tôi.”
Nhân viên phục vụ chỉ có thể xin lỗi, nói: “Phòng 360 độ đã có hai vị khách đặt trước, thật lòng xin lỗi quý khách, chúng tôi có thể sắp xếp cho các vị phòng khác, tầm nhìn cũng rất tuyệt.”
Mà lúc này, bên ngoài khu khách VIP, chủ tịch của công ty giải trí Thụy Hải, cùng với đoàn người Tạ Uyên, đang bước vào nhà hàng.
...
Chẳng mất bao lâu, nhân viên phục vụ đã sắp xếp cho hai người tới phòng ăn xa hoa nhất, 360 độ đều có thể ngắm nhìn nước biển xanh rờn.
“Vậy là tốt rồi.”
Cuối cùng thì thần sắc Cừu Lệ cũng buông lỏng, đáp: “Phí dạy học của anh cao lắm đấy, không cần hết kỳ nghỉ hè đâu.”
Cô cười với anh: “Bạn trai nhà chúng ta lợi hại thật đầy, 8000 thôi mà, gia sư một kỳ hè là kiếm được rồi, phải không?”
Khương Vũ không muốn chỉ vì một bữa cơm mà khiến anh buồn.
Tiền, không bao giờ là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời con người.
Khương Vũ thấy tâm trạng Cừu Lệ nặng nề, cô nắm chặt tay anh nói: “Vậy thì chúng ta ăn ở đây.”
Anh mới thực sự thấm thía... nghèo là chuyện tổn thương tự tôn đến mức nào.
Thế nhưng giờ phút này, anh cùng cô gái mình thích tới nhà hàng, lại vì nguyên nhân giá cả mà buộc phải lùi bước.
Trước kia anh không cảm thấy nghèo khó là chuyện gì quá đáng thương, không có tiền thì thì đi giày thô, ăn cơm suông, mùa đông không có máy sưởi, lạnh quá thì xuồng lầu chạy vài vòng... Những việc này không là gì cả.
Nói xong, người phục vụ lễ phép rời đi.
Nhân viên phục vụ lúng túng nhìn hai người, rồi nói: “Nếu không thì hai quý khách cứ bàn bạc thêm, lát sau tôi sẽ quay lại.”
“Không được.”
“Vậy thì bàn này đi.”
Nhân viên phục vụ đáp: “Còn một phòng 360 độ giá 8000, vách phòng được làm toàn bộ bằng thủy tinh, 4 phía, trên trần nhà và dưới sàn đều có thể nhìn thấy những rặng san hô và đàn cá đang tung tăng bơi lội, không khí rất tốt.”
Khương Vũ siết chặt tay áo ánh, lắc đầu nguầy nguậy: “Không cần đâu mà!”
Nhưng Cừu Lệ vẫn hỏi tiếp: “Những vị trí giá cao hơn còn không, chỉ cần xung quanh đầu thấy biển là được.”
Khương Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ trở lại, nói: “Xin lỗi hai vị, các bàn 3000 đã kín chỗ, chỗ chúng tôi hiện không còn bàn nào trống.”
Khương Vũ hạ quyết tâm, thà rằng ăn tối ở một quán bình dân chứ cô nhất định sẽ không để Cừu Lệ tiêu tốn 3000 đồng cho bữa ăn xa hoa này.
Cừu Lệ không thể dựa vào gia đình, anh chỉ có thể tự mình tính toán cho tương lai. Bởi vậy không thể tiêu xài hoang phí như những nam sinh khác.
Nhưng học bổng đó không chỉ bao gồm học phí đại học mà cả sinh hoạt phí mấy năm tới nữa.
Khương Vũ biết thành tích thủ khoa toàn tỉnh giúp anh lấy được số tiền học bổng rất cao.
“Vậy càng không được.”
“Bạn trai mời em, không cần lo dự toán.”
“Nhưng mà đắt quá, bữa cơm này vượt ngoài dự toán.”
“Đổi gì mà đổi, thích thì nhích thôi.” Cừu Lệ vẫn cố chấp: “Cũng không thể bắt em tới quán cơm ngồi xem thế giới động vật được.”
Chờ nhân viên phục vụ đi khuất, Khương Vũ vội nói: “Bạn trai, không thì... chúng ta chọn nhà hàng khác đi.”
“Xin quý khách chờ một chút, tôi phải đi xác nhận lại với lễ tân.”
“Không tốn kém.” Cừu Lệ nói với nhân viên: “Phiền giúp tôi để vị trí.”
Cô kéo tay áo Cừu Lệ, thấp giọng nói: “Như thế tốn kém quá.”
Khương Vũ kinh ngạc, vừa mới anh còn phàn nàn 900 đồng cho một bữa cơm là quá đắt, sao bỗng dưng lại...
Cừu Lệ thoáng trầm mặc rồi bất ngờ lên tiếng không do dự: “Vậy đổi cho chúng tôi vị trí 3000.”
Khương Vũ có hơi chán nản, nếu như không thể nhìn thấy thế giới dưới biển, thì cô đâu cần bỏ những 900 đồng để tới đây ăn tối.
“...”
Nhân viên phục vụ nhìn bức hình, lễ phép trả lời: “Xin lỗi quý khách, đây không phải vị trí 900 đồng một người như quý khách đặt, chỗ ngồi này là 3000 đồng 1 người.”
Cô lấy điện thoại ra, đưa cho nhân viên phục vụ toàn thân âu phục giày da, hỏi: “Cho hỏi có vị trí thế này không?”
Bước vào tới đây, Khương Vũ lộ rõ vẻ thất vọng, cô nhìn bốn phía, chỉ qua cửa sổ và trần nhà mới có thể nhìn thấy biển, khác hoàn toàn với các bình luận mô tả trên mạng... Dùng bữa trong thế giới xanh biếc được nước biển vây quanh.
Nhà hàng An Nặc nằm ở ven biển, là một không gian kiến trúc rất lớn. Nhân viên phục vụ đón hai người vào, xuyên qua một hành lang thật dài, rồi tới một phòng ăn trong nhà.
Thấy Khương Vũ mong đợi như thế, Cừu Lệ cũng không nỡ làm cô mất hứng, thay một chiếc áo sơ mi trắng nhìn tương đối nghiêm chỉnh, theo cô tới nhà hàng An Nặc.
Vả lại, hiện tại cô đã tiết kiệm được kha khá, thỉnh thoảng hưởng thụ một lần cũng không đáng bao nhiêu.
“Hiếm lắm mới có dịp mà.” Mặc dù Khương Vũ cũng hơi tiếc tiền, nhưng bình thường cô chăm chỉ cố gắng nhận việc như thế, chẳng phải để cuộc sống của mình thoải mái hơn sao?
“900, lại còn một người.” Khóe miệng Cừu Lệ co giật: “Vậy thì đắt quá.”
Khương Vũ cảm thán anh chàng này chẳng hiểu tình thú gì cả: “Anh thì biết gì, quan trọng là cảm giác như đang ở dưới đáy biển, cảnh tượng đó, không khí đó, nếu không thì sao có giá 900 một người.”
Khương Vũ cho anh xem hình của nhà hàng dưới biển, Cừu Lệ chẳng có vẻ gì là hào hứng: “Em có thể vừa ăn hải sản vừa xem thế giới động vật mà, đừng nói đáy biển, ngay cả đồng cỏ Châu Phi cũng của em tất...”
Thực ra thì Cừu Lệ ăn gì cũng được, dù sao chỉ cần đi cùng cô, món nào cũng là mỹ vị, bữa nào cũng là thịnh yến.
Lúc Khương Vũ đọc hướng dẫn du lịch, thấy vô số cư dân mạng đề xuất nhất định phải tới nhà hàng dưới biển An Nặc, nên ngay ngày đầu tiên cô đã kéo Cừu Lệ tới đây, tận hưởng bữa tiệc dưới đáy đại dương.
Nhà hàng Áo Nặc nổi tiếng thế giới với không gian dưới nước rộng lớn, khắp Trung Quốc chỉ có 4 cơ sở, tất cả đều tọa lạc ở các thành phố biển, trong đó có thể nói nhà hàng ở Hải Thành này là hoành tráng và sang trọng bậc nhất.
Tối đó, Khương Vũ và Cừu Lệ tới Áo Nặc - nhà hàng dưới biển nổi tiếng nhất Hải Thành để ăn cơm.
...
Nếu như lúc này trong lòng Trình Dã đã không còn mẹ, Khương Vũ thà rằng để nhiệm vụ ủy thác thất bại, chứ tuyệt nhiên không muốn Khương Mạn Y phải chịu thương tổn mảy may.
Đương nhiên Khương Vũ cũng tỏ vẻ không biết, cô vẫn nên gặp Trình Dã trước, xem thái độ của ông thế nào rồi mới tiến hành các bước tiếp theo.
Lúc Khương Mạn Y kể lại chuyện cũ cho Khương Vũ đã cố tình né tránh nhắc đến tên Trình Dã, chỉ nói ba cô hiện đã có chút thành tựu, vẫn đang kiên trì theo đuổi giấc mơ của mình.
“Không sao cả, các con chơi vui nhé.”
“Mẹ, mẹ sao thế?”
“...”
Khương Vũ thoải mái đáp: “Trình Dã ạ.”
“Không tệ, xem ca nhạc cơ à, của ai thế con?”
“Vâng ạ, ngày mai bọn con đi xem ca nhạc.”
“Vậy cũng tốt.” Khương Mạn Y cười: “Kế hoạch đi chơi mấy ngày nay thế nào? Chụp nhiều ảnh vào rồi gửi cho mẹ xem với nhé, mẹ muốn có tấm con với Tiểu Lệ chung hình.”
“Mẹ, con tự có chừng mực, mẹ cứ yên tâm.”
Lần đầu tiên Khương Vũ thảo luận với mẹ về những chuyện thế này, cô biết mẹ mình thoải mái hơn nhiều so với phụ huynh các nhà khác. Trên thứ bậc là mẹ, nhưng thật lòng mà nói, Khương Mạn Y càng giống một người chị, một người bạn tri kỷ mà cô có thể dốc tâm tư giãi bày.
Khương Mạn Y kiên nhẫn dặn dò: “Không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ cần giờ phút này hai bên cam tâm tình nguyện là được, nhưng nhất định phải dùng biện pháp bảo hộ.”
“Mặc dù con đã trưởng thành, mẹ cũng không phải người quá bảo thủ, gì mà lần đầu tiên của con gái rất quan trọng, nhất định phải giữ gìn nguyên vẹn, toàn là nói bừa.”
“Lúc đầu mẹ nói bảo vệ con tưởng là... Aiii, thôi được rồi, không có việc gì ạ.”
Ở đầu dây bên kia, Khương Mạn Y giải thích rất hợp tình hợp lý: “Chẳng phải để con bảo vệ chính mình sao.”
Khương Vũ đi ra ban công, gọi điện thoại báo bình an cho Khương Mạn Y, ngoài ra còn không quên hỏi nhỏ: “Mẹ thả cái hộp kia vào hành lý của con làm gì!!”
Nằm mơ cũng không có chuyện đó đâu!
“...”
Cừu Lệ ôm lấy vai cô, hai người cùng nhìn lên trần: “Anh cảm thấy mấy ngày này chẳng cần ra ngoài cũng được, cứ nằm cả ngày với Tiểu Vũ thế này còn vui hơn là leo đỉnh Everest.”
“Nằm xuống giường cũng được.”
“Ừm... chúng ta cứ nằm trên đất thế này sao?”
Không phải sợ gì cả.
Trong lòng anh, chính là chỗ an toàn nhất.
Khương Vũ nắm chặt cái hộp nhỏ, nhắm mắt lại, vô thức cọ xát bên cổ anh.
Cừu Lệ để cô tựa đầu vào vai mình, huơ tay nghịch mấy sợi tóc tơ mềm bên tai cô: “Có bạn trai em ở bên cạnh, em không phải sợ gì cả.”
“Sợ cái gì?”
“Ừm?”
Cừu Lệ đã nhận ra sự không thoải mái của cô, vươn tay ra đỡ lấy cổ Khương Vũ, để cô nằm gọn trong lòng mình.
Bên tai Khương Vũ cũng nóng như lửa, lưng dán lên sàn nhà lành lạnh, sau gáy bị cấn nên hơi đau.
Hô hấp ấm áp của anh khẽ mơn man trên khuôn mặt cô, hầu kết chậm rãi lăn xuống, ở khoảng cách gần càng trở nên rõ ràng.
Khương Vũ nhìn khuôn mặt anh tuấn của chàng thiếu niên gần trong gang tấc, trời sinh cho anh đôi mắt hoa đào xinh đẹp vô cùng, hốc mắt sâu, vòng cung nếp gấp mắt rõ nét, bên trong con ngươi đen nhánh là những xúc cảm nóng bỏng như muốn thiêu đốt người đối diện.
Cừu Lệ níu lấy cổ tay cô, xoay người áp cô xuống sàn, vì vừa nô đùa xong nên hơi thở của hai người đều hỗn loạn.
Khương Vũ ngã ngồi trên người anh, cuối cùng cũng lấy lại được cái hộp kia.
Khương Vũ nhảy chồm lên người anh, chỉ chăm chăm cướp lại đồ, Cừu Lệ vẫn không chịu đầu hàng, hai người mất thăng bằng ngã xuống thảm sàn.
“Không phải, không phải cho anh!”
Cừu Lệ giơ cái hộp lên cao, không để cô lấy được: “Thì đúng là không phải em, mà cho anh dùng.”
“Không phải đâu, anh nghe em giải thích đã.” Khương Vũ vội bổ nhào qua, muốn đoạt lấy hộp Durex từ trong tay anh: “Không phải của em mà.”
“Bạn trai nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.”
“Anh hiểu cái gì?!”
Đáy mắt Cừu Lệ lóe lên mấy tia ý vị thâm tường, cúi đầu cười khẽ: “Đã hiểu.”
Da đầu Khương Vũ căng ra như sắp nổ tung.
“...”
Ban đầu Khương Vũ cũng không để ý mấy, cho đến lúc Cừu Lệ nhặt nó lên, Khương Vũ mới nhìn rõ ràng, đó là đồ của hãng Durex!!!
Khương Vũ sắp xếp đồ đạc xong xuôi, cũng không nghĩ nhiều mở ngăn kín của vali, lộ ra một chiếc hộp vuông nhỏ.
Cừu Lệ cười yếu ớt: “Đúng là chưa từng thấy thật.”
Khương Vũ giật lấy cái áo, cất vội vào túi đựng nội y, oán trách mắng: “Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy bao giờ à?”
“...”
Cừu Lệ phân loại quần áo cho cô xong, xếp gọn gàng vào tủ. Khương Vũ cầm túi đồ rửa mặt để vào trong nhà tắm, đúng lúc đi ra thì bắt gặp Cừu Lệ đang cầm chiếc áo bra màu trắng của mình, nhìn đến xuất thần.
Ngay từ lúc anh nhất nhất đòi quyền đặt khách sạn, chắc chắn đã âm mưu từ trước rồi.
Tiết trời tháng 4 ấm áp, gió xuân thoang thoảng, muôn hoa đua nở, cây cối đâm chồi, nắng vàng lấp lánh.
Khương Vũ mở to hai mắt, nhìn gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc vẫn chưa hết hoàn hồn.
Lời còn chưa dứt người con trai đã cúi xuống khóa chặt cánh môi cô bằng chiếc hôn mãnh liệt.
“Tiểu Vũ em chính là….”
Cừu Lệ không biết nên làm thế nào cho phải, dùng sức ôm chặt cô vào ngực, trầm giọng uy hiếp: “Em còn nói nữa.”
“Không nghe…”
Cừu Lệ thấy cô vẫn còn muốn trêu chọc mình, hai má đỏ ửng, bước nhanh tới, nắm chặt tay cô: “Không cười nữa.”
Khương Vũ xoay người lại, mặt mày cong cong, dung nhan rực rỡ, tươi tắn như một trái đào khiến người khác vừa thấy đã tan chảy.
Cừu Lệ có chút xấu hổ khi thấy cô cười mình, bước nhanh đuổi theo sau lưng cô: “Đừng cười nữa.”
Khương Vũ dừng lại, che mặt nở nụ cười, ghét bỏ đẩy anh ra: “Sến chết được. Mấy lời tỏ tình sến sẩm này sao anh nói được nghiêm túc quá vậy…”
“Hoàn toàn chính xác, Haizzz ra mình đã bỏ qua nhiều cảnh đẹp nhân gian như thế. Nhưng mà không hối hận.” Cừu Lệ nghiêm túc nói: “Trong mắt anh, Tiểu Vũ, em chính là phong cảnh đẹp nhất đời này.”
Khương Vũ hất tay anh ra, nói: “Vậy anh xem rồi có phải cảm thấy cực kỳ hối hận đúng không?”
“Đi dạo khắp nơi, thuận tiện nhìn xem chất lượng nhan sắc nữ sinh viên đại học thế nào, xem xem đến cùng bản thân đã bỏ qua những phong cảnh nhân gian mỹ miều ra sao?”
Khương Vũ nhìn anh như có tâm sự, liền hỏi: “Anh vừa đi đâu?”
Cừu Lệ đuổi kịp cô, im lặng nắm tay Khương Vũ, cùng cô chậm rãi đi dưới hàng anh đào rực rỡ.
Khương Vũ bĩu môi, từ trên người anh nhảy xuống, hờn dỗi xoay người, mặc kệ anh.
“Chị à chị nặng quá đó.”
“Thật biết nói chuyện. Cộng điểm thanh lịch.”
Cừu Lệ nhìn khuôn mặt ôn nhu, diễm lệ gần trong gang tấc, bật cười: “Có chị Vũ ở bên em trai sẽ vui vẻ chịu đựng sự thiệt thòi này.”
Khương Vũ ôm cổ anh, đáy mắt ngập tràn tinh quang rực rỡ: “Học đại học cùng nhau, thì sau này khả năng có muốn rời xa cũng không được đâu. Tiếc thay. Cừu Lệ đời này anh không có cơ hội quen biết cô gái khác ngoài em rồi.”
Nhưng, vì sao chưa từng đến tìm mình?
Dù chỉ là một thoáng thôi.
Nhiều năm như thế, mẹ phải chăng sẽ ngẫu nhiên nhớ tới mình?
Có một loại cảm giác thất thố, trống rỗng bao lấy tâm hồn anh.
Gặp được mẹ vốn phải là một sự kiện đặc biệt vui vẻ, nhưng không biết vì sao, Cừu Lệ không cao hứng nổi.
Nhậm Nhàn mỉm cười rời đi, chỉ lưu lại mình anh đứng lặng trong lớp học thênh thang.
“Tạm biệt.”
“Em chỉ muốn nói, hẹn gặp lại, cô Nhậm.”
Chỉ là anh, … không có tốt như vậy.
Hiện tại cuộc sống của bà rất tốt…
Mẹ hoàn toàn không nhớ anh chút nào cả.
Vẫn rút lui.
Một tiếng “MẸ” tắc nghẹt nơi yết hầu, nhìn khuôn mặt hòa ái dễ gần của người mẹ mình luôn cất giấu trong tim… Anh cuối cùng….
Nhậm Nhàn xoay người, mỉm cười hỏi: “Còn việc gì à?”
Trong khoảnh khắc khi mà bà chuẩn bị ra khỏi phòng học, Cừu Lệ bỗng nhiên gọi với bà lại: “Cái đó….”
“Cảm ơn…”
Nhậm Nhàn nhìn đồng hồ, nói: “Vậy tôi đi trước, chúc em sớm ghi tên bảng vàng.”
Cừu Lệ tinh ý lập tức bắt được sự khác thường thoáng qua trong đáy mắt bà, anh không biết có phải hay không mẹ đang nhớ đến người cha ác ma khủng bố của mình không, hoặc là liên tưởng đến chút hồi ức xưa cũ của chính bà.
Nghe thấy 3 chữ “Tâm lý học”, Nhậm Nhàn đột nhiên thất thần vài giây, sau đó nói: “A, khoa tâm lý trường chúng tôi xếp hạng đầu cả nước. Rất tốt.”
“Em… em chuẩn bị đăng ký vào chuyên ngành tâm lý học.”
Bà trả lại cuốn sổ ghi, sau đó trịnh trọng hỏi: “Có hứng thú ghi danh vào khoa Vật Lý Chuyên nghiệp của Bắc Thành không?”
“Em rất thành thật.” Nhậm Nhàn liếc nhìn dòng chữ viết ngoáy trên sổ, hai đầu lông mày xẹt qua một tia kinh ngạc, cậu bé này cơ bản đều hiểu những nội dung bà giảng dạy trong buổi học hôm nay. Thật khó tưởng tượng đây là kiến giải của một học sinh cao trung đối với cơ sở lý thuyết vật lý khô khan, khó hiểu của đại học.
Nói xong anh thận trọng đem cuốn sổ trong tay đưa cho Nhậm Nhàn xem.
Khóe miệng Cừu Lê cong lên nụ cười nhàn nhạt, đáp: “Cô rất tốt, em còn tốc ký được một số kiến thức thú vị.”
Tích cách Nhậm Nhàn rất sáng sủa, nhiệt tình, chẳng có chút dáng vẻ trịnh thượng của bề trên, nói chuyện với các sinh viên tương đối thân thiết, thoải mái.
“Ra là thế, xem ra là từ sớm đã đến nghe giảng. Thế nào giảng viên tôi đây có đáp ứng được sự chờ mong của em đối với cấp học mới không?”
“Không hiểu lắm.” Cừu Lệ giải thích: “Em… Em là học sinh cấp 3, năm nay mới thi đại học, muốn thi vào Đại học Bắc Thành.”
“Em là sinh viên khoa nào, nghe lý thuyết cơ sở vật lý này hiểu không?”
“Em xin lỗi.”
“Khó trách sách cũng không mang, nếu em mà là sinh viên lớp cô chắc chắn cô đã phê bình em rồi.” Nhậm Nhàn mỉm cười, khóe mắt cong cong, bên má còn có lúm đồng tiền rạng rỡ, ngọt ngào.
“Em….là…”
Trước khi đi, Nhậm Nhàn nhìn anh một cái, cười nói: “Em đến ngồi nghe ké lớp sao?”
Cừu Lệ không lập tức rời đi, cách cả căn phòng học liệu rộng lớn, nhìn Nhậm Nhàn chậm rãi thu thập giáo án và laptop, trong đôi con ngươi sâu thẳm hiện lên rõ ràng vẻ quyến luyến, không nỡ.
Một tiết học trôi qua rất nhanh, tiếng chuông tan học vang lên, các anh chị sinh viên nhao nhao chạy ra khỏi phòng học.
Trong giờ của bà, các bạn học sinh rất hăng hái nghe giảng, nếu không phát biểu thì chuyên tâm ghi chép, bầu không khí học tập đặc biệt sôi nổi.
Ở bà có sự khôi hài, nhí nhảnh không phù hợp với độ tuổi, trong sự hóm hỉnh ý nghị là nét ưu nhã, tự nhiên, đặc biệt phong thái nói năng hào phóng, thoải mái, dù bài giảng có khô khan đến thế nào nhưng qua lời bà cũng trở nên thú vị, hài hước.
Mặc dù bầu không khí trong lớp không quá sôi nổi, nhưng có thể nhìn ra các sinh viên đều vô cùng yêu quý bà.
Kiến thức Nhậm Nhàn dạy là cơ sở Vật Lý học bậc đại học, mà kiến thức hiện tại của Cừu Lệ chỉ dừng lại ở cấp cao trung cho nên đối với nội dung bài học này, chỉ nghe hiểu một vài phần, đồng thời lấy cuốn sổ mang theo người, nghiêm túc ghi chép, phong thái đúng chuẩn một học bá.
Trong phòng sớm đã chật kín sinh viên, Cừu Lệ dứt khoát ngồi xuống hàng cuối cùng, trong một góc khuất không ai để ý.
Đầu óc Cừu Lệ hoàn toàn trống rỗng, tựa như người máy đi theo mẹ, đi tới phòng học lầu ba, bàn ghế được sắp xếp theo hình bậc thang.
Anh hoàn toàn chưa chuẩn bị kỹ tinh thần gặp mẹ, sở dĩ tới đây cũng chỉ vì muốn từ xa nhìn mẹ một chút là đủ rồi.
May mắn bà không nhận ra, bằng không anh cũng chẳng biết nên đối mặt thế nào, nên nói gì.
Trong lòng Cừu Lệ dâng lên sự thất vọng, nhưng tất cả những cảm xúc chất chứa ấy chỉ có thể thoát ra bằng một tiếng thở dài.
Cũng đúng, năm đó thời điểm mẹ rời đi, anh mới có mấy tuổi đầu…
Bà hoàn toàn không nhận ra anh…
Anh bối rối phản ứng lại, có lẽ mẹ cho rằng mình là học sinh của khoa vật lý.
Nhậm Nhàn đi vài bước thấy cậu sinh viên kia vẫn đứng đó, liền giục giã: “Đi thôi, phải vào lớp rồi.”
Cừu Lệ không kịp phản ứng, có chút giật mình.
Thấy một cậu thiếu niên trẻ tuổi đứng ngẩn người chăm chú nhìn mình, bà thoáng kinh ngạc lập tức nói: “Tòa này không phải phòng học liệu, giờ đã là giờ lên lớp, em định đi đâu?”
Là… mẹ.
Trái tim Cừu Lệ thoáng run lên.
Bà mặc một bộ Âu phục được cắt may vừa vặn phác họa trọn vẹn thân hình mảnh mai, thanh thoát, tay cầm một xấp giáo án dày, tiếng giày cao gót đều đều vang lên.
Đúng lúc này gặp một người phụ nữ trung niên tóc búi cao, trang phục quy chuẩn, thanh lịch, giản dị bước vào.
Anh đi một vòng không tìm thấy, trong lòng thoáng thất vọng, lủi thủi quay lại đại sảnh lầu 1.
Trong phòng nghỉ có mấy vị giảng viên đang ngồi xem lại giáo án chuẩn bị lên lớp, mấy người trong số đó tuổi tác xấp xỉ mẹ của anh, nhưng đều không phải người Cừu Lệ muốn tìm.
Nhiều năm như vậy, dù là ảnh mẹ cầm giải thưởng, hay các bức hình trên poster tuyên truyền cho trường, khoa, thậm chí cả những hình ảnh thoáng qua trong video tốt nghiệp, kỷ niệm của các khóa học sinh đăng tải… anh đều sưu tầm lại, từng chút từng chút chắp vá hình ảnh người mẹ trong ký ức.
Thật ra Cừu Lệ không còn nhớ rõ hình dáng của mẹ nữa, sau khi lên sơ trung anh biết được tin tức mẹ mình là giảng viên khoa vật lý học đại học Bắc Thành, thế là vội vàng lên trang web của đại học Bắc Thành tìm kiếm tin tức.
Anh lượn một vòng quanh hành lang vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc trong trí nhớ.
Cừu Lệ đi đến khu làm việc tầng hai, nhìn một lượt các dãy phòng, trước mỗi cánh cửa đều ghi rõ chức năng của các phòng ban như là: phòng thư ký khoa, văn phòng khoa, phòng bộ môn, phòng họp, phòng chờ giáo viên, …
Tòa nhà tương đối cũ kỹ, không có thang máy, mỗi góc cua cầu thang đều đặt một chậu tùng hương, rất có không khí thư hương thanh đạm.
Cừu Lệ sửa sang quần áo một lần nữa, kéo thẳng mấy nếp nhăn, sau đó bước lên lầu.
Mẹ hẳn là cũng thích bộ dạng này.
Hôm nay vì đưa Khương Vũ đến phỏng vấn, anh cố ý mặc một chiếc áo mới sáng màu, phối với quần vải đen, đúng chuẩn bộ dáng của một học sinh cuối cấp sáng sủa, hoạt bát.
Không lôi thôi, rất sạch sẽ.
Qua cửa kính phòng học, anh cẩn thận ngắm lại chính mình.
Bước chân anh nặng trĩu, khó khăn đi vào khu nhà giáo vụ của chuyên khoa vật lý học.
Nhưng con người là vậy, dục vọng của họ vĩnh viễn không có điểm dừng, đã tới đây, liền muốn…. Có lẽ hiện giờ mẹ đang lên lớp, nếu như có thể đứng từ xa nhìn lén một chút…
Kỳ thực ngay từ đầu, anh vốn chỉ hơi hiếu kỳ, muốn biết nơi làm việc hằng ngày của mẹ mình như thế nào.
Cừu Lệ đứng trước cửa tòa nhà mấy phút mới xoay đầu, quyết định rời đi.
Bọn họ có phải là học sinh của mẹ anh không, nói không chừng đã học mấy môn của bà dạy.
Cừu Lệ nhìn họ có chút hâm mộ.
Có mấy cô cậu sinh viên trẻ tuổi, mặt mày rạng rỡ đeo balo từ trong tòa nhà đi ra, trong tay cầm theo mô hình và tài liệu, phấn khởi thảo luận về vấn đề động lực học trong vật lý.
Người mẹ chỉ còn tồn tại mơ hồ trong trí nhớ, người đã hơn 10 năm không gặp, có lẽ đang làm việc trong tòa nhà này.
Mấy phút sau, Cừu Lệ đã đứng trước cửa khu nhà tường đỏ uy nghiệm, khu học liệu của khoa Vật Lý học.
Lòng anh khẽ động, không tự chủ bước đi,
Cừu Lệ tìm thấy Khoa Vật Lý Học, theo bản đồ nó nằm ở hướng Tây Nam trường, sát bờ hồ.
Bố cục của Đại học Bắc Thành vô cùng quy củ, khoa học, các tòa nhà học liệu san sát nối tiếp nhau thành hàng, mỗi khoa, viện lại tọa lạc tại các phân khu riêng biệt.
Anh khóa xe moto, tùy ý tản bộ xung quanh, đi ngang qua một tấm bản đồ trường.
Cừu Lệ híp mắt nhìn đồng hồ lớn của thư viện đối diện, hiện giờ là 8h30 sáng, cuộc xét tuyển này xem chừng cũng phải tầm hơn 2 tiếng mới kết thúc,
Khương Vũ hít một hơi thật sâu, ổn định lại cảm xúc, bình tĩnh đi vào cửa lớn khoa nghệ thuật Đại học Bắc Thành.
“Vâng.”
Cừu Lệ nhéo nhéo mũi cô, đẩy cô đi lên phía trước: “Anh đi dạo quanh trường một vòng, khi nào xong gọi điện cho anh.”
Khương Vũ thấy anh càng nói càng hăng hái, lan man, bật cười: “Mẹ ơi, giờ đến cả Cừu Lệ cũng có thể giảng giải về phép lịch sự, và giao tiếp cho mình rồi? Nghi ngờ nhân sinh.”
“Nhìn thấy viện trưởng hoặc lãnh đạo nhà trường, đừng kêu chức danh, cứ gọi một tiếng thầy, cô là được.”
“Vâng.”
“Vào phòng nhớ gõ cửa, đi ra đừng quên đóng lại.”
“Vâng.”
Cừu Lệ nhẹ nhàng vuốt ve suối tóc cô, cẩn thận chỉnh lại vài lọn tóc rối trên trán, dịu dàng nói: “Không nên tranh luận với thầy cô, nghiêm túc nghe lời dạy bảo, không được phản bác lại đâu đó.”
Hôm nay là ngày xét tuyển cuối cùng của Khoa Nghệ thuật, đại học Bắc Thành, Khương Vũ cầm trên tay lá thư giới thiệu mà Tiết Gia Di viết cho đứng trước tòa nhà nghệ thuật lòng đầy lo lắng.
Vừa tiến vào sân trường, đập vào mắt là hai hàng ngân hạnh (1) cao vun vút, cành lá xum xuê, khi ánh nắng vàng như mật rót xuống, ngẫu nhiên in lên nền đất những mảnh ánh sáng lấp lánh như pha lê, vô cùng đẹp mắt.
Dòng chữ “Đại học Bắc Thành” được viết theo lối thư pháp hiện đại do một nhà thư pháp Trung Quốc nổi tiếng đề bút, nét chữ rồng bay phượng múa, phóng khoáng, hữu lực.
Đại học Bắc Thành trăm năm danh giáo. Cổng trường tương đối kín đáo, chỉ có một phòng bảo vệ đơn giản, một khu để xe ô tô, cả cánh cổng sâm nghiêm được làm bằng đá cẩm thạch đen.
Tại cổng trường đại học Bắc Thành, Cừu Lệ dừng xe moto, tháo mũ bảo hiểm xuống giúp Khương Vũ.
Tiết trời tháng 4 ấm áp, gió xuân thoang thoảng, muôn hoa đua nở, cây cối đâm chồi, nắng vàng lấp lánh.
Thiếu nữ ngồi trên mặt đất, đầu ngón tay trắng nõn tinh tế nhặt một vốc cánh hoa, một tay khác cầm điện thoại say sưa chụp ảnh.
Anh tìm thấy cô dưới một gốc anh đào lớn.
Cừu Lệ trở lại khoa nghệ thuật lần nữa, Khương Vũ đã phỏng vấn xong đang đợi anh, thậm chí đã đợi được khá lâu.
Sân trường đại học Bắc Thành trồng rất nhiều hoa anh đào, lúc này đang vào mùa hoa anh đào nở rộ, trong trường ngập tràn sắc hoa, thi thoảng một cơn gió nhẹ thoảng qua khiến cơn mưa hoa rả rích không ngừng.
“Hả?”
Khương Vũ: “Thế thì em đi một mình.”
“Không muốn đi.”
Cừu Lệ: “...”
Khương Vũ: “Này, chẳng lẽ anh ghen với cả idol đấy à!”
Cừu Lệ: “Nam?”
Khương Vũ: “Là một ca sĩ mà em thích từ nhỏ tới giờ, nghe nhạc của chú ấy lớn lên.”
Cừu Lệ: “Trình Dã là ai?”
“Ngày 27 tháng 6, concert của Trình Dã tổ chức ở Hải Thành, em muốn đi xem.”
“Lợi hại quá.”
Cừu Lệ vững vàng đón được cô, bị tâm tình vui vẻ của cô lây nhiễm, thuận thế bế cô lên, mỉm cười ---
“Qua rồi!! Em thành công rồi!! Thầy cô nói chỉ cần điểm văn hóa qua mức trung bình là sẽ được tuyển thẳng.”
Thậm chí trên đường có vô tình gặp nhau, anh cũng trực tiếp đi qua cô như hai người xa lạ.
Khương Vũ ném cánh hoa xuống, chạy như điên về phía Cừu Lệ, nhảy thẳng vào lồng ngực anh.
Trong khoảng thời gian này, anh không đến tìm cô lôi đi bổ túc kiến thức, lại tự phong bế thế giới của chính mình, ngày ngày một mình đến thư viện học bài, rồi một mình về nhà.
Khoảng trống hiu quanh trong tim Cừu Lệ cứ thế được lấp đầy bởi thứ ánh sáng ấm áp mang tên Khương Vũ.
Qua cam trước điện thoại cô thấy được Cừu Lệ đang đứng sau lưng. Khương Vũ lập tức xoay người, nhoẻn miệng cười với anh.
Cừu Lệ từ xa xa đã nhìn thấy cô, nhưng chẳng có phản ứng gì, tiếp tục vùi đầu làm bài tập.
Khương Vũ tự thấy hổ thẹn, vì vậy quyết định chủ động làm hòa trước, sau khi tan học nhanh chóng đến thư viện tìm Cừu Lệ.
Một làn gió thổi qua, cơn mưa hoa ập xuống, vương vãi trên suối tóc, trên bờ vai, trên khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần của cô.
Có lẽ đây chính là điều khiến Cừu Lệ tức giận.
Khương Vũ còn lâu mới tin.
Cừu Lệ để túi đồ rửa mặt sang một bên: “Anh không muốn gì hết.”
Khương Vũ bất đắc dĩ nói: “Anh chớ nghĩ nhiều, sẽ không có chuyện gì phát sinh cả, em chỉ muốn đến tìm ba thôi.”
Anh ngồi xuống cạnh Khương Vũ, giúp cô thu xếp quần áo và đồ vệ sinh.
Khóe miệng Cừu Lệ hơi cong lên, nhìn vào mắt cô, lập tức khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, đưa tay lên vuốt mũi vài cái rồi ho khẽ: “À thì... Để anh giúp em sắp đồ.”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, thật lâu sau, Khương Vũ nhìn quanh, cuối cùng vẫn đóng cửa phòng lại, mở vali của mình ra.
Cừu Lệ vẫn tiếp tục kiên trì tư thế bất động.
“Đi chứ, phải đi chứ.”
“Đi đi.”
“Đổi đây.”
“Không đi đổi phòng à?”
Đầu thì gật nhưng chân Cừu Lệ không hề nhúc nhích mảy may.
“Ừm, anh đi đổi.”
Khương Vũ khoanh tay trước ngực, nói: “Thế anh đi đổi đi.”
“Muốn đổi phòng hả?” Cừu Lệ hỏi cô: “Chắc là vẫn đổi được đấy.”
Anh cứ giả bộ tiếp đi.
Khương Vũ: ...
Rõ ràng là Cừu Lệ đang né tránh ánh mắt cô, gãi gãi đầu tỏ vẻ ngây thơ vô tội: “Lạ thật, anh đặt hai giường mà nhỉ?”
Cừu Lệ là người đặt khách sạn, thế nên khi Khương Vũ bước vào phòng, nhìn thấy chiếc giường lớn duy nhất đặt chính giữa thì chỉ biết cạn lời mà nhìn Cừu Lệ.
Chương 65:
“...”
“Trăm phần trăm là hàng chỉnh!”
“Thì?”
Khương Vũ cầm điện thoại lên, nhìn tấm hình của Trình Dã, nói: “Hai mí của ba em nhìn không được tự nhiên lắm.”
“Vậy thì kỳ lạ thật.”
“Sao mà thế được! Em chắc chắn là con ruột mẹ sinh!”
“Mà kể, mẹ em cũng mắt hai mí.” Bàn tay thô ráp của Cừu Lệ nhẹ nhàng miết lên mắt trái cô: “Chắc em không phải con nuôi của mẹ đâu nhỉ.”
“Nhưng...”
Cừu Lệ vẫn chưa thỏa mãn, liếm môi dưới, đáp: “Ông ta mắt hai mí, em một mí, hoàn toàn không có gì giống nhau.”
Khương Vũ đẩy anh ra, nói: “Em đang nói chuyện nghiêm túc mà!”
“...”
“Ngoan quá, không nhịn được.”
“Anh làm gì thế hả?!”
Khương Vũ còn tưởng anh định nói gì, nào ngờ Cừu Lệ chỉ cười nhạt rồi hôn lên môi cô.
Cừu Lệ nâng khuôn mặt trái xoan của cô lên, tỉ mỉ quan sát.
Khương Vũ cau mày, nhìn bức ảnh: “Em thấy cũng có chỗ tương tự mà, anh xem, mũi của em giống ông ấy, đều rất cao.”
“Chẳng giống chút nào.”
Cừu Lệ kéo bịt mắt lên, nhận lấy điện thoại của Khương Vũ, nhìn người đàn ông anh tuần đang tạo dáng trong ảnh rồi lại nhìn Khương Vũ, cẩn thận so sánh, cuối cùng rút ra kết luận---
“Không ngủ thì anh xem giúp em với, em có giống ông ấy không? Nếu em nói với ông em là con gái ông, liệu ông có tin không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



