Tại cổng trường đại học Bắc Thành, Cừu Lệ dừng xe moto, tháo mũ bảo hiểm xuống giúp Khương Vũ.
Khương Vũ ném cánh hoa xuống, chạy như điên về phía Cừu Lệ, nhảy thẳng vào lồng ngực anh.
Khoảng trống hiu quanh trong tim Cừu Lệ cứ thế được lấp đầy bởi thứ ánh sáng ấm áp mang tên Khương Vũ.
Qua cam trước điện thoại cô thấy được Cừu Lệ đang đứng sau lưng. Khương Vũ lập tức xoay người, nhoẻn miệng cười với anh.
Một làn gió thổi qua, cơn mưa hoa ập xuống, vương vãi trên suối tóc, trên bờ vai, trên khuôn mặt xinh đẹp thanh thuần của cô.
Thiếu nữ ngồi trên mặt đất, đầu ngón tay trắng nõn tinh tế nhặt một vốc cánh hoa, một tay khác cầm điện thoại say sưa chụp ảnh.
Anh tìm thấy cô dưới một gốc anh đào lớn.
Cừu Lệ trở lại khoa nghệ thuật lần nữa, Khương Vũ đã phỏng vấn xong đang đợi anh, thậm chí đã đợi được khá lâu.
Sân trường đại học Bắc Thành trồng rất nhiều hoa anh đào, lúc này đang vào mùa hoa anh đào nở rộ, trong trường ngập tràn sắc hoa, thi thoảng một cơn gió nhẹ thoảng qua khiến cơn mưa hoa rả rích không ngừng.
Nhưng, vì sao chưa từng đến tìm mình?
Dù chỉ là một thoáng thôi.
Nhiều năm như thế, mẹ phải chăng sẽ ngẫu nhiên nhớ tới mình?
Có một loại cảm giác thất thố, trống rỗng bao lấy tâm hồn anh.
Gặp được mẹ vốn phải là một sự kiện đặc biệt vui vẻ, nhưng không biết vì sao, Cừu Lệ không cao hứng nổi.
Nhậm Nhàn mỉm cười rời đi, chỉ lưu lại mình anh đứng lặng trong lớp học thênh thang.
Hiện tại cuộc sống của bà rất tốt…
Mẹ hoàn toàn không nhớ anh chút nào cả.
Vẫn rút lui.
Một tiếng “MẸ” tắc nghẹt nơi yết hầu, nhìn khuôn mặt hòa ái dễ gần của người mẹ mình luôn cất giấu trong tim… Anh cuối cùng….
Nhậm Nhàn xoay người, mỉm cười hỏi: “Còn việc gì à?”
Trong khoảnh khắc khi mà bà chuẩn bị ra khỏi phòng học, Cừu Lệ bỗng nhiên gọi với bà lại: “Cái đó….”
“Cảm ơn…”
Nhậm Nhàn nhìn đồng hồ, nói: “Vậy tôi đi trước, chúc em sớm ghi tên bảng vàng.”
Cừu Lệ tinh ý lập tức bắt được sự khác thường thoáng qua trong đáy mắt bà, anh không biết có phải hay không mẹ đang nhớ đến người cha ác ma khủng bố của mình không, hoặc là liên tưởng đến chút hồi ức xưa cũ của chính bà.
Nghe thấy 3 chữ “Tâm lý học”, Nhậm Nhàn đột nhiên thất thần vài giây, sau đó nói: “A, khoa tâm lý trường chúng tôi xếp hạng đầu cả nước. Rất tốt.”
“Em… em chuẩn bị đăng ký vào chuyên ngành tâm lý học.”
Bà trả lại cuốn sổ ghi, sau đó trịnh trọng hỏi: “Có hứng thú ghi danh vào khoa Vật Lý Chuyên nghiệp của Bắc Thành không?”
“Em rất thành thật.” Nhậm Nhàn liếc nhìn dòng chữ viết ngoáy trên sổ, hai đầu lông mày xẹt qua một tia kinh ngạc, cậu bé này cơ bản đều hiểu những nội dung bà giảng dạy trong buổi học hôm nay. Thật khó tưởng tượng đây là kiến giải của một học sinh cao trung đối với cơ sở lý thuyết vật lý khô khan, khó hiểu của đại học.
Nói xong anh thận trọng đem cuốn sổ trong tay đưa cho Nhậm Nhàn xem.
Khóe miệng Cừu Lê cong lên nụ cười nhàn nhạt, đáp: “Cô rất tốt, em còn tốc ký được một số kiến thức thú vị.”
Tích cách Nhậm Nhàn rất sáng sủa, nhiệt tình, chẳng có chút dáng vẻ trịnh thượng của bề trên, nói chuyện với các sinh viên tương đối thân thiết, thoải mái.
“Ra là thế, xem ra là từ sớm đã đến nghe giảng. Thế nào giảng viên tôi đây có đáp ứng được sự chờ mong của em đối với cấp học mới không?”
“Không hiểu lắm.” Cừu Lệ giải thích: “Em… Em là học sinh cấp 3, năm nay mới thi đại học, muốn thi vào Đại học Bắc Thành.”
“Em là sinh viên khoa nào, nghe lý thuyết cơ sở vật lý này hiểu không?”
“Em xin lỗi.”
“Khó trách sách cũng không mang, nếu em mà là sinh viên lớp cô chắc chắn cô đã phê bình em rồi.” Nhậm Nhàn mỉm cười, khóe mắt cong cong, bên má còn có lúm đồng tiền rạng rỡ, ngọt ngào.
“Em….là…”
Trước khi đi, Nhậm Nhàn nhìn anh một cái, cười nói: “Em đến ngồi nghe ké lớp sao?”
Cừu Lệ không lập tức rời đi, cách cả căn phòng học liệu rộng lớn, nhìn Nhậm Nhàn chậm rãi thu thập giáo án và laptop, trong đôi con ngươi sâu thẳm hiện lên rõ ràng vẻ quyến luyến, không nỡ.
Một tiết học trôi qua rất nhanh, tiếng chuông tan học vang lên, các anh chị sinh viên nhao nhao chạy ra khỏi phòng học.
Trong giờ của bà, các bạn học sinh rất hăng hái nghe giảng, nếu không phát biểu thì chuyên tâm ghi chép, bầu không khí học tập đặc biệt sôi nổi.
Ở bà có sự khôi hài, nhí nhảnh không phù hợp với độ tuổi, trong sự hóm hỉnh ý nghị là nét ưu nhã, tự nhiên, đặc biệt phong thái nói năng hào phóng, thoải mái, dù bài giảng có khô khan đến thế nào nhưng qua lời bà cũng trở nên thú vị, hài hước.
Mặc dù bầu không khí trong lớp không quá sôi nổi, nhưng có thể nhìn ra các sinh viên đều vô cùng yêu quý bà.
Kiến thức Nhậm Nhàn dạy là cơ sở Vật Lý học bậc đại học, mà kiến thức hiện tại của Cừu Lệ chỉ dừng lại ở cấp cao trung cho nên đối với nội dung bài học này, chỉ nghe hiểu một vài phần, đồng thời lấy cuốn sổ mang theo người, nghiêm túc ghi chép, phong thái đúng chuẩn một học bá.
Trong phòng sớm đã chật kín sinh viên, Cừu Lệ dứt khoát ngồi xuống hàng cuối cùng, trong một góc khuất không ai để ý.
Đầu óc Cừu Lệ hoàn toàn trống rỗng, tựa như người máy đi theo mẹ, đi tới phòng học lầu ba, bàn ghế được sắp xếp theo hình bậc thang.
Anh hoàn toàn chưa chuẩn bị kỹ tinh thần gặp mẹ, sở dĩ tới đây cũng chỉ vì muốn từ xa nhìn mẹ một chút là đủ rồi.
May mắn bà không nhận ra, bằng không anh cũng chẳng biết nên đối mặt thế nào, nên nói gì.
Trong lòng Cừu Lệ dâng lên sự thất vọng, nhưng tất cả những cảm xúc chất chứa ấy chỉ có thể thoát ra bằng một tiếng thở dài.
Cũng đúng, năm đó thời điểm mẹ rời đi, anh mới có mấy tuổi đầu…
Bà hoàn toàn không nhận ra anh…
Anh bối rối phản ứng lại, có lẽ mẹ cho rằng mình là học sinh của khoa vật lý.
Nhậm Nhàn đi vài bước thấy cậu sinh viên kia vẫn đứng đó, liền giục giã: “Đi thôi, phải vào lớp rồi.”
Cừu Lệ không kịp phản ứng, có chút giật mình.
Thấy một cậu thiếu niên trẻ tuổi đứng ngẩn người chăm chú nhìn mình, bà thoáng kinh ngạc lập tức nói: “Tòa này không phải phòng học liệu, giờ đã là giờ lên lớp, em định đi đâu?”
Là… mẹ.
Trái tim Cừu Lệ thoáng run lên.
Bà mặc một bộ Âu phục được cắt may vừa vặn phác họa trọn vẹn thân hình mảnh mai, thanh thoát, tay cầm một xấp giáo án dày, tiếng giày cao gót đều đều vang lên.
Đúng lúc này gặp một người phụ nữ trung niên tóc búi cao, trang phục quy chuẩn, thanh lịch, giản dị bước vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



