".............."
Cô là ánh trăng duy nhất mà cậu thấy được trong đời này, sao có thể từ đây cam lòng nhắm mắt chứ.
....
Ra khỏi công viên giải trí, khi cả nhà ba người đến trung tâm thương mại ăn bữa tối, Trình Dã thấy tầng năm có trò chơi trốn thoát khỏi mật thất rất nổi tiếng, nhất định kéo mẹ con hai người cùng chơi.
Khương Mạn Y biết, Trình Dã là một người vô cùng thích mạo hiểm, lúc hai mươi tuổi thậm chí còn một mình đi qua khu không người ở Tây Tạng.
Những năm này, chỉ cần không có lịch trình, ông sẽ ra nước ngoài nhảy dù, nhảy bungee, leo vách núi, vận động cực hạn, thường thường lên hotsearch.
Khương Mạn Y nói là ông chán mạng còn dài, nên muốn đốt đi đấy.
Khi Khương Vũ nghe điện thoại của Cừu Lệ, đang đi công viên giải trí cùng ba mẹ.
Bởi vì chuyện mà Khương Vũ khát vọng nhất lúc còn nhỏ, chính là nhìn bạn nhỏ khác được ba mẹ dẫn đi công viên giải trí, cô chỉ có thể âm thầm hâm mộ mà thôi.
Lần này Trình Dã kiên trì muốn đi công viên trò chơi với hai mẹ con, cũng vì muốn bù đắp tiếc nuối khi còn bé của cô.
Bất kể là có quan hệ máu mủ hay không, dù sao Trình Dã cũng đã xem Khương Vũ là con gái ruột.
Khương Vũ để Trình Dã và Khương Mạn Y ngồi vòng xoay, đặc biệt để lại không gian đơn độc cho hai người, bồi dưỡng tình cảm.
Âm nhạc ở công viên trò chơi rất lớn, Khương Vũ tìm một góc khá là yên tĩnh, nhận điện thoại của Cừu Lệ.
Đầu bên kia điện thoại, giọng nói của Cừu Lệ có chút kỳ lạ, khàn khàn lại rất bất lực.
Khương Vũ vội vàng hỏi: "Anh bị bệnh sao, hay là đang uống rượu?"
"Không." Anh khụ khụ một hồi: "Không uống rượu, đang ăn bánh ngọt, sặc...!sặc một cái."
Nghe có vẻ là thật sự bị sặc, ho mấy tiếng, cổ họng khàn rồi.
"Ngốc nghếch, ăn đồ như là hổ đói, sao có thể không bị sặc được chứ." Khương Vũ cười nói với anh: "Ăn từ từ thôi, em cũng không ở đó, không ai giành với anh cả."
"Ừ, em đang ở đâu..."
"Em đang ở công viên giải trí với ba mẹ, bọn họ đang ngồi vòng xoay lãng mạn rồi."
"Vui không?"
"Vô cùng vui vẻ."
"Anh thích nhìn em hạnh phúc."
Cô nhíu mày: "Cừu Lệ, không sao chứ?"
"Anh cũng rất vui, hôm nay anh đi tìm mẹ rồi."
"Ồ, chuyện lớn như vậy, bây giờ mới nói cho em." Khương Vũ vội vàng hỏi: "Sao rồi, bà ấy nhận anh chứ? Có thích anh không? Mau nói với em."
"Nhận rồi, thích, bà ấy nói tự hào vì anh, còn bảo anh dọn qua sống cùng bà ấy."
"A a a a a! Quá tốt rồi!" Khương Vũ nhịn không được nhảy lên, hưng phấn nói: "Này quá tốt rồi, sau này Tiểu Lệ nhà chúng ta là đứa bé có mẹ rồi."
"Ừ, anh có mẹ rồi." Giọng nói của anh mang theo tia chua xót nặng nề: "Hôm nay anh cũng rất vui vẻ."
"Vì thế anh mua bánh ngọt tự ăn rồi." Khương Vũ mím môi, lẩm bẩm: "Chó nhỏ thèm ăn."
Trình Dã chỉ cười cười.
Cừu Lệ dùng tay áo lau vết nước mắt lung tung trên mặt, lau đi vết bơ, khóe miệng cong lên: "Chỉ là có chút nhớ em."
"Vậy em đến tìm anh nha."
"Không cần, anh chỉ là muốn nói..."
Cho dù anh lau thế nào, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, ngực áo đã ướt một mảnh lớn, áo sơ mi trắng dính sát vào người.
Anh dùng hết sức, đè nén tiếng nói run rẩy: "Muốn nói là...."
Che kín điện thoại, Cừu Lệ cắn mu bàn tay, cắn thật chặt, thân hình hơi run rẩy, cố gắng để tâm tình ổn định lại.
Nhưng không làm được.
Từ sau năm tuổi, cậu chưa từng khóc, nhưng một khắc này, giống như là trút hết toàn bộ những bi thương dồn nén nhiều năm như vậy đi....
"Anh muốn nói cái gì?" Khương Vũ cười hỏi anh: "Muốn tỏ tình với em hả."
"Anh muốn nói...!Cảm ơn."
Cảm ơn em đã cứu tôi ra khỏi nước sôi lửa bỏng, cảm ơn em đã kéo tôi lại....
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


