Không ngờ sau khi cậu tắm rửa xong xuôi, thẳng thừng trở về phòng ngủ của mình, còn không quên ném cho cô một câu: “Tùy cậu lựa chọn.”
Ôn Luân bỏ xuống chiếc mặt nạ giả nai, ánh mắt sắc như dao đánh giá Cừu Lệ, khi lướt qua đôi giày sạch sẽ trên chân anh, mới nhàn nhạt bổ sung: “Nếu cậu thực sự muốn tốt cho cô ấy, thì đừng chậm trễ nữa.”
“Tại trung tâm nghệ thuật Esmela mỗi diễn viên múa đều nỗ lực hết mực, và thực lực cũng rất mạnh đó là kết quả của thiên phú và trui rèn không ngừng nghỉ. Hiện tại Khương Vũ không còn nhiều thời gian.”
Nụ cười trên gương mặt Cừu Lệ rất nhạt, lộ rõ con ngươi đầy căm ghét, xen lẫn lạnh lùng: “Tìm nhiều lý do biện hộ như vậy làm gì.”
“Cho nên anh đã sớm nắm được điểm mấu chốt này nhằm uy hiếp cô ấy.”
Sắc mặt Ôn Luân căng thẳng, vội vàng đáp: “Lần biểu diễn này dựa trên quy luật đào thải, người nào xếp hạng cuối sẽ bị loại khỏi lớp.”
Bỗng nhiên, Cừu Lệ nở nụ cười gằn; “Chia tay thì không được.”
Hừ thằng khốn lật lòng ra vẻ chính nhân quân tử gì chứ.
Cừu Lệ chăm chú nhìn Ôn Luân, từ ánh mắt tránh né của cậu ta, có thể nhìn ra vẻ chột dạ của một kẻ khốn nạn đang không đành lòng lợi dụng người khác.
“Tôi muốn cự tuyệt Thẩm Ngạo Tinh, nhưng việc này sợ sẽ ảnh hưởng đến việc hợp tác kinh doanh giữa hai gia đình. Nếu chỉ là bạn bè bình thường, chỉ sợ không đủ sức nặng…”
Anh đứng im lặng thật lâu, không đáp.
Cừu Lệ siết chặt cổ tay áo
Anh ta trầm mặc chốc lát, rốt cục lên tiếng: “Hai người chia tay đi.”
Ôn Luân nhìn cậu thiếu niên trước mặt một cái, biết hôm nay cậu ta bỏ xuống tự tôn, đến tìm mình đã là quyết tâm rất lớn rồi. Không biết con người kiệt ngạo, bất tuân này đã phải bỏ ra bao nhiêu dũng khí.
Vì Khương Vũ, cái gì anh cũng có thể làm.
“Muốn tôi cúi đầu van xin?” Cừu Lệ trầm giọng nói: “Tôi có thể xin cậu. Cả tranh chấp trước đó tôi cũng sẽ xin lỗi.”
“Tôi… Tôi chẳng có điều kiện gì cả.” Ôn Luân quay lưng, nói: “Tôi đã nói rồi, trong nhà yêu cầu vậy, bản thân tôi cũng rất áy náy.”
Sắc mặt Cừu Lệ lạnh nhạt, từ tốn nói thẳng tim đen của cậu ta: “Điều kiện của cậu là gì?”
Chỉ có kẻ trong lòng tính toán hại người khác mới có vẻ mặt này.
Ôn Luân có chút né tránh, tuy cố giả bộ trấn định, nhưng hiển nhiên vô cùng chột dạ, hoàn toàn không thẳng thắn, khí thế như lời lẽ cậu ta nói ra.
Ánh mắt Cừu Lệ sâu hun hút, chăm chú nhìn anh.
Ôn Luân biết lý do người con trai này tìm đến, vì vậy dứt khoát đi đến trước mặt anh ta, dõng dạc nói: “Sát ngày diễn đổi cộng sự, tôi đã giải thích rất rõ ràng, tôi cũng lấy làm áy náy, cũng đã xin lỗi đàng hoàng, nếu như cậu nhất định phải tìm tôi gây phiền phức, tôi cũng chẳng còn cách nào khác cả.”
Nhưng… đương nhiên không thể phủ định, cậu ta vô cùng đẹp trai.
Cừu Lệ đem cho người ta cảm giác vô cùng lạnh lẽo, lăng lệ, tàn nhẫn, vẻ ngoài của cậu ta cũng thế gai góc, ngông cuồng.
Xế chiều hôm nay, Ôn Luân đi ra khỏi lớp vũ đạo đã thấy Cừu Lệ chờ ở sảnh giữa.
…
Cừu Lệ mỉm cười cực kỳ thiên chân, vô tà: “Trông đợi mỗi đêm.”
Cô nghiến răng nghiến lợi đáp: “Cứ chờ đó.”
“Vậy hoan nghênh lần sau quay lại ngủ thêm lượt nữa.”
“Cũng được, nằm một lúc đã ngủ thiếp đi rồi.”
Cừu Lệ bóc xong trứng gà, bỏ vào đĩa đẩy đến trước mặt Khương Vũ, hỏi: “Giường của tớ dễ chịu chứ?”
Cô nói không lại cậu, vì thế dứt khoát không đôi co, cũng lười cãi lý với cậu.
Khương Vũ: …
“Tớ nói ngủ cùng, nghĩa tại mặt chữ.” Cừu Lệ ngồi đối diện, thuận tay bóc một quả trứng gà cho cô: “Nhìn xem rõ ràng là một thiếu nữ ngoan ngoãn, sáng sủa, vậy mà trong đầu toàn suy nghĩ đen tối.”
“Ai ngủ với cậu!!!”
“Tớ rất ít khi ăn sáng.” Cừu Lệ hững hờ nói: “Bởi vì cậu lần đầu ngủ cùng tớ, tớ cần phải chăm sóc cậu tỉ mỉ, cẩn thận, bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng là không thể thiếu.”
Khương Vũ cảm thán nói: “Nhìn không ra đó. Không ngờ bữa sáng của cậu tinh tế như vậy nha.”
Cừu Lệ đi ra ngoài mua màn thầu, sau đó vào bếp hâm nóng sữa, luộc mấy quả trứng gà, nhanh chóng bày ra một bữa sáng phong phú, đầy đủ.
Khương Vũ nhanh chóng thay quần áo, mặc dù quần áo của cậu khá rộng so với cô, nhưng mặc lên trông không quá kỳ quái, ngược lại con mang một style hip hop năng động, trẻ trung.
Có được người bạn trai như thế, nhân sinh còn mong gì hơn.
Khương Vũ nhìn mỗi động tác của cậu đều như hiểu sâu sắc suy nghĩ của cô.
Nói xong, cậu đi thẳng ra ngoài cửa, không quên khóa trái cửa.
Cừu Lệ rời khỏi giường, sau đó kéo cánh cửa tủ quần áo ra, rút một chiếc quần jean và áo thun đưa cho cô: “Tạm thời mặc cái này, về trường rồi đổi lại.”
“Cậu ra ngoài, tớ phải thay quần áo.”
Cừu Lệ xoay người, khinh thường đáp: “Logic của cường đạo có khác.”
“Cái gì tớ cũng không biết, không biết thì không có tội.” Cô căn bản không còn mặt mũi nào nhìn cậu, chỉ có thể vùi đầu vào trong chăn làm một con rùa rụt đầu.
Phiến môi cậu khẽ cong lên: “Hôm qua đã nói rõ, không ai được vượt qua ranh giới, nhưng chị nhìn tình hình một chút xem, là ai đã lợi dụng đêm khuya thanh vắng sàm sỡ con trai nhà lành.”
Khương Vũ khó khăn mở mắt, đập vào mắt cô, chính là khuôn mặt anh tuấn đẹp đẽ của cậu, khoảng cách hai người gần đến mức mỗi một chiếc lông mi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, chân thực.
Bên tai vang lên một giọng nói từ tính trầm ấm: “Đừng giả bộ nữa, tớ biết cậu đã tỉnh rồi.”
Cô không dám mở mắt bởi vì tay chân không yên phận của cô không chỉ ôm cứng lấy thân thể Cừu Lệ mà chân cũng quặp chặt lấy chân người ta.
Sau khi tỉnh lại, cô không vội mở mắt, trong lòng thầm mắng một câu “Mẹ nó.”
Sáng hôm sau, theo đúng giờ của đồng hồ sinh học, Khương Vũ dậy từ sớm.
....
Một đêm này, cô ngủ rất an bình.
Theo bản năng, cô xoay người đem nước mắt cọ lên ngực Cừu Lệ.
Mẹ đã từng nói, trên thế giới này bảo vật dễ cầu, chân tình khó kiếm (1).
Cô nhất định sẽ tâm tâm niệm niệm ở bên cậu mãi mãi không chia lìa. Cô sẽ thương cậu, yêu cậu, bảo vệ cậu, nắm chặt tay cậu, vô luận sóng to, gió lớn gì cũng không buông.
Nếu như… nếu như có thể gặp cậu trong tình huống bình thường, trong những năm tháng tươi đẹp, hồn nhiên nhất, thì thật là tốt biết bao.
Chí ít, trong giấc mơ ngọt ngào này cô muốn khóc trong hạnh phúc.
Khương Vũ không phân biệt nổi đâu là mộng, đâu là thực, trải qua cuộc hôn nhân thất bại ê chề, nửa đời nhục nhã, khổ cực, được nghe những lời này, cô thực sự muốn khóc…
Đang lúc nửa tỉnh, nửa mê, cô dường như nghe thấy người con trai bên cạnh thâm tình bộc bạch: “Tớ ất thích Tiểu Vũ.”, “Muốn cậu.”, “Muốn cùng chị kết hôn.”...
Nằm trong vòng tay ấm áp, an toàn, cả thể xác và tinh thần được thả lỏng, rất nhanh đầu óc cô bắt đầu mơ hồ.
Thân thể thiếu niên rất ấm, bị cậu ôm một lúc, cả người cô cũng dần dần nóng lên.
Cậu không làm gì thêm, chỉ lẳng lặng ôm cô, Khương Vũ đành bỏ qua, không vùng vằng nữa.
Khương Vũ phát hiện, tên này quấn lấy cô chặt như dây thừng, căn bản muốn tránh cũng không thoát được.
Cừu Lệ chống cằm lên vai cô, từ tốn trấn an: “Yên lặng nào, chỉ ôm một chút…”
Nhiệt độ cơ thể con trai và con gái không giống nhau, Khương Vũ không kìm nén được, tự mình trầm luân trong sự ấm áp, an toàn này.
Vừa tiến vào trong chăn, trong nháy mắt hơi ấm quen thuộc bao lấy không gian xung quanh Khương Vũ.
Cừu Lệ đưa chăn cho cô.
Rốt cục, Khương Vũ lê chân, đi đến bên giường, nằm xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

