Bà ta thừa nhận, tối hôm ấy bà ta đã vào phòng trang điểm của Bộ Đàn Yên, nhưng bà ta chỉ muốn...
Cừu Lệ cười lạnh một tiếng, dùng giọng nói trầm trầm từ tính, đặc biệt thu hút của mình chậm rãi nói: “Hoặc là ngủ cùng tớ, hoặc là đi về. Không tiễn.”
Nhận được tin nhắn “cho leo cây” của Cừu Lệ, thực ra Khương Vũ cũng hơi giận. Không phải giận cậu không đến, mà giận là rõ ràng ban đầu cậu đã nhận lời rồi, đến lúc này lại “bùng kèo”, uổng công cô tốn thời gian cả buổi chiều để trang điểm.
Phòng tắm của Cửu Lệ rất sạch sẽ, trên giá các đồ vật được sắp xếp cực kỳ chỉnh tề, cẩn thận. Tất cả đều là vật dụng của đàn ông. Nào là bàn chải đánh răng, dao cạo râu, sửa rửa mặt của nam giới…
Hơi nước mông lưng, Khương Vũ liếc nhìn khay inox đựng sữa tắm bắt đầu đánh giá.
Dù cô rất chăm chỉ luyện tập thể dục, nhưng cơ thể luôn ốm yếu, đứng trước thời khắc quan trọng này cô không thể để cơn cảm lạnh đánh gục được.
Khương Vũ liên tục táp nước nóng lên người, mãi mới cảm thấy chân tay ấm lên.
Vài ngày nữa là phải trả bài biểu diễn và báo cáo kết quả, bây giờ cảm lạnh vạn lần không được, nếu trì hoãn bài báo cáo có thể bị đuổi học.
Cả người cô lạnh như khối băng, giờ phút này chẳng muốn lo cái gì, nhanh chóng mở vòi hoa sen, xả thẳng dòng nước nóng bỏng lên người.
Khương Vũ ngượng ngùng đóng cửa lại “Cùm cụp” cánh cửa được cẩn thận khóa lại.
“Nếu cậu thật sự sợ tớ sẽ làm gì thì đã không nửa đêm nửa hôm chạy đến đây đòi vào nhà một thằng đàn ông rồi.” Cừu Lệ ra ban công lấy một chiếc khăn tắm sạch sẽ ném vào tay cô: “Nước nóng mở rồi đây. Đi tắm.”
Cổ tay cô bị anh siết chặt đến phát đau, mất hứng đáp: “Vừa vào nhà lập tức bắt đi tắm, cậu muốn làm gì.”
“Tắm đi.”
Về đến nhà, trước tiên anh nhanh chóng bật bình nóng lạnh và máy sưởi, sau đó thô lỗ kéo cổ tay Khương Vũ, quẳng vào nhà tắm, lạnh nhạt ra lệnh.
…
Nhìn cô gái nhỏ há miệng run rẩy cố gắng gọi taxi bên đường, trong màn mưa dữ dội, cuối cùng Cừu Lệ không đành lòng, ,lạnh mặt chạy tới, kéo cô vào lồng ngực, miễn cưỡng đưa Khương Vũ lên nhà.
Cừu Lệ nhìn phản ứng nóng nảy, không quản lý lẽ này của cô, có chút không hiểu nổi. Anh vốn chỉ nghĩ đến “sự an toàn” của cô, sao cô lại hờn giận chứ?
Nói xong, cô xoay người chạy vào màn mưa tầm tã.
Nghe giọng điệu này của anh, nghiễm nhiên không chào đón cô, Khương Vũ không khỏi có chút tổn thương, hờn giận: “Vậy thì thôi. Tớ về nhà.”
Đầu Cừu Lệ nóng lên, không cách nào suy nghĩ cho lý trí, và bình tĩnh nổi, gắt lên: “Sao không về nhà của mình ấy?”
Hai người đang trong tình trạng này vậy mà cô gái kia còn muốn về nhà anh một lúc.
“Hiện tại đã muộn rồi.”
Nghĩ đến đây cô lại cảm thấy mất mát, khàn giọng đáp: “Party nhàm chán mà cậu nói, quả thực chán phát ốm. Không muốn về nhà, muốn đến chỗ cậu một chút, được không?”
Nhưng mà thực sự ngẫm lại, hai người mới ở bên nhau được bao lâu, cho dù trên danh nghĩa quan hệ của cả hai là yêu đương thì sao? Trên thực tế mỗi người đều ôm ấp một mục đích riêng trong lòng, tình cảm của họ rốt cục có bao nhiêu thực tình?
Có đôi khi, cô cảm thấy Cửu Lệ thích cô một chút, nhưng đôi khi lại cảm thấy người con trai này chỉ đang lợi dụng mình để nhận thức thế giới xung quanh mà thôi.
Cô thấy anh khéo léo nhìn đi chỗ khác, mặc lại áo ngoại, rồi lạnh lùng buông ngữ điệu băng lãnh, lòng lập tức quặn lại.
“Tới làm gì?”
Anh đi tới bên cạnh, vô thức muốn cởi áo khoác mặc vào cho cô, nhưng vừa nghĩ lại, định đổi ý thì cô gái nhỏ kia đã nhìn thấy anh, tình cảnh này không biết xấu hổ đến mức nào.
Cừu Lệ bước nhanh đến, thấy cả người cô đều ướt đẫm, mấy lọn tóc đen nhánh bết vào khuôn mặt trắng bệch, hoặc rũ xuống bên tai, chật vật vô cùng, chẳng khác nào một cô bé lọ lem.
Đầu xuân gió lạnh thấu xương, Khương Vũ run rẩy ôm hai cánh tay mảnh khảnh, lạnh đến tím tái mặt mày.
Cô mặc một chiếc váy đơn bạc màu xanh da trời nhạt, chiếc trên thân váy đơn giản nhấn một chiếc dây nơ siết lấy eo tôn lên vòng hai mảnh mai và thân hình thon gọn, nhỏ nhắn của cô, xương bả vai cong cong mềm mại khiến người con gái này càng thêm nét tinh tế, yểu điệu.
Cừu Lệ vừa cầm ô chạy chậm ra ngoài, thì gặp Khương Vũ đang trú mưa ở bốt an ninh bên ngoài chung cư.
Chương 49:
Cừu Lệ: ...
Đầu bên kia điện thoại truyền ra tiếng mưa rơi tí tách, giọng của Khương Vũ rất mềm mại rất êm ái: “Cừu Lệ, tớ đang ở cổng tiểu khu, không có thẻ bảo vệ không cho vào, cậu có thể ra đón tớ không?”
“Có chuyện gì?”
Cừu Lệ hít sâu một hơi, bình ổn lại máu huyết rạo rực trong người, nghe điện thoại...
Cô nàng này, vì sao lúc nào cũng gọi cho cậu vào... những lúc như này chứ.
Đúng lúc này, điện thoại bỗng đổ chuông. Cừu Lệ nhíu mày, vốn không muốn nhận, hé mắt nhìn màn hình thấy Khương Vũ gọi điện đến.
Cậu nhắm mắt lại, hoàn toàn giao mình cho vị thần sa ngã.
Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần nghĩ đến cô ấy là đủ rồi.
Thực ra, vẫn chẳng có cảm giác gì.
Cừu Lệ tắt đèn, để mình chìm trong bóng tối ngập tràn. Dòng suy tư bắt đầu thả trôi theo cảm giác căng trướng vô hạn...
Nhưng Cừu Lệ không hài lòng với một chút lòng thương hại này, có lẽ cậu trở nên xuất sắc hơn một chút, cô sẽ thích cậu, giống như cậu khát khao cô một cách điên dại vậy...
Thực ra Cừu Lệ có thể nhận ra, Khương Vũ đồng cảm với cậu hơn là thích cậu, cô là một cô gái vô cùng lương thiện.
Cũng có lẽ là có, cũng có lẽ là không, bên cạnh cô chưa từng thiếu đi sự huyên náo. Mà tình cảm cô đối với cậu... có lẽ cũng chẳng có gì đặc biệt sâu sắc cả.
Không biết cô có oán trách chuyện thất hẹn của mình không.
Trong đầu toàn là Khương Vũ, nhớ đôi mắt hẹp dài mà xinh đẹp của cô, vẻ quyến rũ mỗi khi cô như cười như không mà liếc cậu; nhớ đến lúc cô vô thức mím môi khi tức giận; nhớ đến cặp xương quai xanh vừa xinh đẹp vừa hoàn hảo của cô...
Tiểu khu về đêm rất yên tĩnh, nhưng tâm trạng của cậu rất bức bối.
Ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa đêm rả rích.
Tối đến, Cừu Lệ cặm cụi đọc sách dưới ánh đèn.
...
Bỗng nhiên cô muốn gặp Cừu Lệ.
Khương Vũ ngoảnh lại, nhìn cánh cổng bề thế của trung tâm nghệ thuật Esmela.
Đây không phải mục đích ban đầu cô yêu thích múa ba lê, ai bảo ba lê ắt phải thuộc về giới thượng lưu; ai bảo chỉ có thiên kim tiểu thư như Thẩm Ngạo Tinh mới làm “nữ hoàng thiên nga” được.
Chỉ khi ra khỏi trung tâm nghệ thuật, tránh xa bầu không khí hỗn tạp pha trộn đủ mùi nước hoa, hít không khí trong lành của thế giới bên ngoài, đầu óc cuối cùng cũng trở nên tỉnh táo.
Quãng thời gian ở Esmela này, cô đã nhìn thấy cuộc sống sinh hoạt của đám cậu ấm cô chiêu giới thượng lưu, đồng thời hòa mình vào trong đó, dường như cô cũng bắt đầu dần thích ứng với cuộc sống như này.
Khương Vũ nhìn bộ váy dạ hội xinh đẹp trên người mình, đôi giày cao gót lóng lánh dưới chân, tự dưng cảm thấy buồn bã hụt hẫng...
Bỗng dưng cảm thấy hơi ồn ào.
Thành phố khoa học vô cùng yên tĩnh, cho dù cách hàng trăm mét, vẫn có thể nghe thấy tiếng huyên náo của cuộc bung xõa thâu đêm trong khuôn viên trường.
Sau khi bạn cùng phòng đều về phòng nghỉ ngơi, Khương Vũ đến ban quản lý học sinh, nộp một đơn xin nghỉ học về nhà, rồi bước ra khỏi trung tâm nghệ thuật Esmela.
Khương Vũ hơi muốn về nhà rồi.
Giống như mẹ đã từng nói, trên đời này, có mấy ai đối xử thật lòng với con...
Nhưng bây giờ, cô chẳng thấy làm lạ nữa.
Người nhảy ra hớt tay trên giữa chừng như Thẩm Ngạo Tinh, ở đời trước Khương Vũ đã gặp quá nhiều rồi, khi ấy còn oán trách lòng người khó lường.
Tuy Khương Vũ bất bình trong lòng, nhưng bây giờ sự tình đã định, cô trách ai cũng chẳng có tác dụng, chỉ có thể nghĩ cách tập luyện một đoạn khác lại từ đầu.
“Tuyệt đối không có chuyện đó!” Ôn Luân sợ Khương Vũ hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Ban đầu Thẩm Ngạo Tinh đến tìm tớ để hợp tác, tớ đã từ chối. Nhưng cô ấy rất kiên quyết, nhờ bố mẹ đến tìm tớ... tớ thật sự không thể chối từ, việc làm ăn của nhà tớ cũng... có liên quan đến nhà họ Thẩm.”
“Cậu ta chuẩn bị lại cái rắm! Hôm qua tớ đã nhìn thấy Thẩm Ngạo Tinh tập bài “thiên nga đen” của cậu, rõ ràng hai người này vào hùa với nhau chỉnh cậu rồi!”
“Cậu trách cậu ấy cũng vô ích, cậu ấy cũng phải chuẩn bị lại từ đầu.”
“Còn chưa đến ba ngày nữa, bây giờ hai người biến thành một người, còn múa kiểu gì được, căn bản không thể múa được!” Cảm xúc của Lâm Miểu rất kích động.
Lâm Miểu tức đến nỗi muốn đánh nhau với Ôn Luân, Khương Vũ vội kéo cô ấy lại, “Bỏ đi.”
Nhìn bộ dạng của Ôn Luân, gần như đã đưa ra quyết định rồi.
Nếu không đổi vũ đạo, vậy đi đâu tìm bạn múa cặp đây.
Khoảng thời gian này, mỗi học sinh đều dốc hết sức mình cố gắng vươn lên. Mỗi ngày đều tập luyện đến tối mịt mới về. Nếu lúc này Ôn Luân đá cô đi, cô căn bản không có thời gian để tập lại vũ đạo mới.
Nghe được tin này, tim Khương Vũ cũng kêu “thình thịch” một tiếng, vô thức nghĩ “toi rồi”.
Lâm Miểu kích động nói: “Cậu mà làm liên lụy khiến cô ấy tụt hạng, cậu không xong với tôi đâu!”
Ôn Luân tự biết mình đuối lý, khẽ nói: “Tôi cũng đã tập rất lâu, nhưng bên phía Thẩm Ngạo Tinh, thật sự không có cách nào...”
Ôn Luân vừa nói xong, Khương Vũ chưa kịp nói gì thì Lâm Miểu đã cuống lên, bước lên phía trước, đáp lại Ôn Luân không chút nể nang: “Cậu đùa à! Khương Vũ đã luyện tập với cậu lâu như vậy, chẳng phân biệt ngày hay đêm. Bây giờ sắp đến lúc diễn ra buổi biểu diễn rồi, thế mà cậu lại lật kèo với cô ấy! Cậu có phải là người không!”
“Thì... họ mong buổi biểu diễn tổng kết tớ có thể múa cặp với Thẩm Ngạo Tinh. Vì thế... xin lỗi cậu, Khương Vũ, cậu thật sự múa rất tốt, nhưng tớ không thể từ chối họ...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

