Khương Vũ và Ôn Luân kết hợp hoàn thành một đoạn múa cặp giữa “thiên nga đen” và “ác quỷ”, sự ăn ý của hai người vô cùng cao.
Cừu Lệ buông điện thoại xuống, đi đến một trung tâm thương mại trên phố, chuẩn bị chọn cho mình một bộ trang phục thích hợp tham gia buổi tiệc.
Khương Vũ: [Giống giống em gái cậu ấy!]
Cừu Lệ: [Chỉ là giống thôi.]
Khương Vũ: [Cậu nói thật chứ?]
“...”
Cừu Lệ: [Quan Vũ.]
Khóe môi Khương Vũ nhếch lên, hả lòng hả dạ hỏi: [Ai thế?]
Cừu Lệ: [Mắt của cậu rất có nét riêng, rất giống một minh tinh.”]
Khương Vũ quả quyết gửi cho Cừu Lệ một tin nhắn, hỏi: [Bạn trai ơi, cậu có thấy đôi mắt một mí của tớ đẹp không?”]
“Thế thì cậu có thể hỏi bạn trai của cậu xem, nếu cậu ấy nói đẹp, thì chắc chắn đẹp.”
“Mắt hai mí không phải gu thẩm mỹ phổ biến sao?”
“Giống tạo hình người mẫu châu Á trên bìa tạp chí lớn của nước ngoài.” Mộc Tử Nhàn bước đến, dán một miếng kích mí lên mí mắt trái của cô, để cô nhìn rồi đối chiếu: “Cậu xem, thoắt cái đã trở nên tầm thường rồi, ai bảo mắt hai mí mới đẹp chứ.”
Khương Vũ ngắm nghía bản thân mình trong gương, mắt của cô đúng chuẩn mắt đan phượng, mí mắt hẹp dài, xếch dần về phía sau, toát lên một vẻ đẹp cực kỳ cao sang.
“Trên đời này không phải mắt hai mí mới đẹp, đôi mắt một mí của cậu, cực kỳ có phong thái mỹ nhân phương Đông cổ điển, đây mới là nét đặc biệt của cậu!”
Cừu Lệ không phải người bạn trai bình thường, cậu là đối tượng thực hiện nhiệm vụ và người ủy thác của cô, chưa nói đến khoản tiền 300 triệu, mà nhiệm vụ nhất định hoàn thành. Nếu giữa đường bị người ta cản trở, vậy thì toang chắc!
Khương Vũ kéo cậu, bước từng bước ra khỏi thế giới lạnh lẽo, không còn đối xử tàn bạo với người khác nữa, nhưng cũng không phải vì để cậu trở thành người được cánh con gái yêu thích!
Cũng phải, điều kiện bên ngoài của Cừu Lệ đúng là khỏi phải nói, IQ lại cao, trước đây không có cô gái nào theo đuổi cậu, là vì không có ai dám theo đuổi cậu.
Trong đôi mắt của Khương Vũ phảng phất vẻ ưu tư.
“Không phải người yêu của người khác tốt, mà là Cừu Lệ tốt.” Mộc Tử Nhàn đứng thay váy trước gương, thong thả nói: “Chưa nói đến cái khác, chỉ nhìn khuôn mặt cũng có thể giết chết cả đám trong một nốt nhạc rồi.”
“Vậy thì cũng chẳng có miếng đạo đức nào.” Khương Vũ hơi bực bội, “Con gái bây giờ đều bị sao ấy nhỉ, người yêu của người khác mới là người tốt ư?”
“Người ta muốn đập chậu cướp hoa của cậu, còn làm chuyện đó trước mặt cậu sao?”
“Thế á?” Khương Vũ bỏ mascara xuống, hỏi Lâm Miểu: “Sao tớ lại không biết?”
“Bạn trai cậu đúng là cực kỳ cực kỳ cuốn hút.” Lâm Miểu tựa lưng vào cạnh bàn nhỏ, cảm thán: “Mấy ngày gần đây có rất nhiều cô gái tỏ tình, tặng quà cho cậu ấy đấy.”
Nếu nói thật sự có cảm giác rung động và liêu xiêu, đó cũng là sự đồng cảm và lòng thương xót mãnh liệt sau khi biết được thân thế và hoàn cảnh của cậu. Cô thật sự muốn giúp đỡ cậu.
Cô vẫn luôn thầm nhắc nhở mình rằng, Cừu Lệ là đối tượng mà cô thực hiện nhiệm vụ. Mỗi một loạt hành động cô làm, đều là vì giúp cậu ấy, đều là vì chữa lành cậu ấy.
Khương Vũ dứt khoát không giải thích nữa.
“Chúng tớ đều biết cậu ấy là người rất quan trọng với cậu. Nếu không sáng hôm nọ nhìn thấy Từ Hạng Minh bắt nạt cậu ấy ở trong căng tin, cậu cũng không tức giận như vậy.”
“Không phải như các cậu nghĩ đâu.” Khương Vũ vừa chuốt mi, vừa nói: “Cậu ấy là người rất quan trọng với tớ.”
“Chậc, đúng thật là phụ nữ trang điểm vì người mình yêu mà.”
Lâm Miểu nhìn Khương Vũ vui mừng hớn hở kẻ mắt đánh phấn cho mình, thậm chí một người trước giờ chưa từng đánh mắt như cô ấy cũng bắt đầu gắn mi giả cho mình rồi.
Sau khi ngắt máy, sự hào hứng ít ỏi của Khương Vũ lập tức được nâng cao, tham gia vào công cuộc trang điểm thay đồ với hai người Mộc Tử Nhàn và Lâm Miểu.
“Tám giờ tối bắt đầu mở tiệc! Cậu đến thì gọi điện cho tớ, tớ ra cửa đón cậu!”
“Mấy giờ?”
Cho dù cách nhau bằng điện thoại, dường như Cừu Lệ vẫn có thể nhìn thấy nụ cười tủm tỉm trên khóe môi cô nàng, tâm trạng của cậu cũng trở nên ấm áp dạt dào...
“Lần trước chẳng qua tớ chỉ nói mấy câu với Ôn Luân mà người nào đó đã cầm dao rạch tay rồi. Lần này tớ mà còn tham gia buổi tiệc với Ôn Luân, thế chẳng phải người nào đó sẽ tức đến nỗi chặt tay sao?”
“Vậy bạn đồng môn của cậu, cái người tên là Ôn Luân đó ấy.”
“Thì... cậu cũng biết tỉ lệ nam nữ trong trường bọn tớ chênh lệch nghiêm trọng, bạn thân nhất của tớ đều đã có đôi có cặp hết rồi.”
Cừu Lệ đứng bên cửa sổ sát đất, đắm mình trong ánh nắng ấm áp của mùa đông, khóe miệng cong cong, “Tiểu Vũ đang... chủ động hẹn tớ à?”
“Không có gì, chỉ là trung tâm nghệ thuật tổ chức một buổi tiệc khá nhàm chán, cái kiểu người nhà bạn bè đều có thể tham gia ấy, hỏi cậu có hứng thú làm bạn đồng hành của tớ không.”
“Nói đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


