“Cậu ấy... đến để giúp tớ làm công việc phục vụ cộng đồng.”
Từ đó, ảo mộng vĩnh viễn nguyên vẹn.
Con rồng hung ác say ngủ, bên cạnh có thêm một cô công chúa nhỏ, cô công chúa nhỏ cầm kiếm ngọc trong tay, thay cậu chống lại bóng đêm, giữ lại ánh sao cuối cùng.
Cậu lập tức rời mắt đi, tim đập nhanh đến mức hơi mất kiểm soát.
Cừu Lệ nhìn ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt của thiếu nữ, cậu có thể cảm nhận được tấm chân tình của cô vào lúc này.
“Được, vậy về sau tớ bảo vệ cậu.” Khương Vũ siết chặt tay cậu, cam đoan với cậu rằng: “Có người bắt nạt cậu, cậu cứ đến mách với tớ.”
Nếu Cừu Lệ chịu nghe lời khuyên thì nhiệm vụ của cô đã hoàn thành từ lâu rồi.
Khương Vũ biết cậu sẽ không bỏ dở giữa chừng, có khuyên cũng chẳng khuyên nổi.
“Tớ là người đàn ông có đầu có cuối.” Cừu Lệ vẫn cười nói như thường: “Có Tiểu Vũ bảo vệ, tớ chẳng sợ cái gì.”
Thấy cậu ở đây bị bắt nạt, lòng Khương Vũ cũng khó chịu.
Khương Vũ nhíu mày nói: “Sau này cậu đừng đến nữa, còn mấy ngày nữa, công việc phục vụ cộng đồng để tớ tự làm.”
Nhưng Cừu Lệ hưởng thụ cảm giác này, cho dù có là đớn đau đi chăng nữa.
Phàm là mọi dày vò cậu chịu vì cô, đều không thể không cảm thấy gì.
Cậu lừa cô, có cảm giác...
Khương Vũ thở phào. Thực ra, chỉ là để khiến cô yên tâm mà thôi.
“Ừm, yên tâm.”
Khương Vũ mân mê tay của cậu, “Vậy cậu nói thật đi, không đau thật à?”
Trước đây Cừu Lệ chưa từng có tư cách này, cậu cũng muốn có.
Chỉ có người được nuông chiều, mới có tư cách làm nũng.
Khương Vũ chạy một mạch xuyên qua sân thể dục xanh mướt, đến tòa giảng đường, nhìn vào bên trong phòng học qua ô cửa sổ sát đất.
...
Cừu Lệ dựa lưng vào tường, chật vật ngã ngồi xuống đất.
Đau khổ, vui mừng, bi thương... cô là màu sắc duy nhất trong thế giới đen trắng của cậu.
Bất cứ chuyện gì liên quan đến Khương Vũ, rơi xuống người cậu đều sẽ có cảm giác.
Biết đau.
Đột nhiên cậu cảm nhận được cơn đau mãnh liệt, cơn đau này nhanh chóng kéo cậu ra khỏi thế giới chết lặng, trở lại nhân gian.
Lưỡi dao sắc bén rạch qua, máu tươi tứa ra, dọc theo cánh tay nhỏ tí tách xuống.
Cừu Lệ chụp lấy con dao trên bàn, cắt vào cánh tay mình không chút do dự.
Trong đầu cậu... chỉ còn lại ánh mắt xét nét mình của Ôn Luân.
Cừu Lệ đập mạnh lưng mình vào tường, cảm thấy cả người vừa lạnh lẽo vừa đờ đẫn, dường như cả thế giới cũng bật chế độ ngăn cách, không nghe thấy âm thanh, cũng không cảm nhận được hơi ấm nữa.
Chỉ cần vừa nghĩ đến Ôn Luân, nghĩ đến ánh mắt xét nét của cậu ta... Cừu Lệ liền cảm thấy như có vô số con rắn độc chiếm cứ trái tim mình, trườn bò khắp nơi, chui thẳng đến nơi tự ti nhất, yếu đuối nhất trong tim cậu.
Nhưng... thật sự không làm được.
Không được ghen, không được làm cô bẽ mặt...
Cậu cảm thấy hình như hôm nay mình rộng lượng quá chừng, trong lòng không ngừng tự nhủ rằng, không cần thiết, Khương Vũ là người của cậu, không thể có gì đó với tên ẻo lả kia được.
Cừu Lệ về đến nhà, tâm trạng vẫn rất tồi tệ, tin nhắn mà Khương Vũ gửi cho cậu cũng chẳng buồn đọc.
...
Cái tính nết xấu xa này.
Có điều... hung dữ cái gì chứ.
Đương nhiên là cô biết, lúc này Cừu Lệ bỏ đi là vì muốn cho cô cơ hội, không muốn khiến cô bỏ lỡ cơ hội hợp tác với một người như Ôn Luân.
Khương Vũ nhìn theo bóng lưng của Cừu Lệ, hơi chau mày lại.
Ôn Luân bất đắc dĩ nói: “À thì... bạn trai cậu nóng nảy thật đấy.”
Nói xong, cậu chẳng nhìn họ thêm cái nào đã đứng dậy bỏ đi.
Còn chưa dứt lời, Cừu Lệ đã lạnh mặt, nói một cách ngang ngược: “Má nó ai cần cậu ở bên.”
Ôn Luân thoáng tỏ ra thất vọng, “Thế à, vậy tớ tìm người khác vậy...”
Khuôn mặt Cừu Lệ sầm sì, rõ ràng là đang ghen. Có lẽ Khương Vũ vẫn nên để tâm đến cảm nhận của cậu hơn, cô từ chối: “Có thể tớ còn phải ở bên bạn trai, nếu không cậu tìm bạn nữ khác phối hợp với cậu đi bạn Ôn Luân...”
Khương Vũ nhìn Cừu Lệ một cái.
“Okay.”
“Ban ngày phải đi học cùng nhau, chỉ buổi tối mới có thời gian luyện tập. Tớ hỏi giáo viên ở ban hậu cần lấy được chìa khóa phòng múa rồi, chúng ta phải tranh thủ thời gian.”
Nếu cô có thể hợp tác với Ôn Luân, vậy thì nhất định có thể đạt đến hiệu quả tốt nhất. Dù sao thì thực lực của Ôn Luân là một người xuất sắc nhất trong số những vũ công ba lê nam ở Esmela hiện tại. Hơn nữa, sở trường của Khương Vũ là “thiên nga đen”, cũng cần phải có sự phối hợp của “Ác quỷ” hoặc “Hoàng tử”.
Lúc Cừu Lệ bóc đến quả trứng thứ ba, Khương Vũ nghe tin vội đến, chen vào đám đông. Nhìn thấy những ngón tay đỏ au vì bị bỏng của Cừu Lệ, Khương Vũ tức đến mức không kìm lòng được, chộp quả trứng ném thẳng vào Từ Hạng Minh...
Ôn Luân cười lịch sự, “Cậu nói như vậy, tôi lại có thể hiểu được.”
Chưa thấy ai khen bạn gái của mình trước mặt người ngoài như này.
Khương Vũ hơi ngại ngùng, âm thầm kéo tay Cừu Lệ một cái.
Cừu Lệ cười lạnh lùng, nói: ‘Thế thì thật không khéo, Tiểu Vũ nhà chúng tôi có thể làm được điều đó.”
Cậu ấy ngượng ngùng nói: “Ví dụ mà cậu lấy, không có tính phổ biến. Dẫu sao thì, không phải ai cũng có thể trở thành Bộ Đàn Yên.”
Ôn Luân trầm ngâm giây lát, dường như đúng là cũng không tìm ra lời phản bác để giải thích điệu múa của Bộ Đàn Yên. Dù gì... bà ấy cũng là Queen trong giới múa ba lê mà, bao nhiêu năm qua cũng không xuất hiện một Bộ Đàn Yên khác.
Rất rõ ràng, mỗi một câu nói của cô, nhìn cậu có vẻ không để tâm nhưng thực ra đều đi tìm hiểu bằng cả tấm lòng mình.
Trước đây cậu vẫn luôn không có hứng thú mấy với ba lê, không ngờ còn đi tìm video múa của Bộ Đàn Yên để xem, hơn nữa còn nhìn ra sự đặc biệt kia.
Cừu Lệ lấy “Bộ Đàn Yên” làm ví dụ, không chỉ Ôn Luân, đến Khương Vũ cũng ngây người.
Cừu Lệ hất cằm lên, nhìn Ôn Luân, bình tĩnh nói: “Bộ Đàn Yên là vũ công được người trong giới các cậu công nhận là múa giỏi nhất nhỉ. Tôi đã xem hết video múa của bà ấy rồi, điệu múa của bà ấy không quy phạm giống như cậu nói, bà ấy múa rất ngẫu hứng, giống như Tiểu Vũ trước đây vậy.”
“Cái gì?”
Ôn Luân gật đầu, đang định thôi tranh luận thì lại nghe Cừu Lệ nói tiếp: “Vậy Bộ Đàn Yên thì sao?”
Khương Vũ nhận ra bầu không khí đối địch, cơn sóng ngầm giữa hai người, cô vội nói với Ôn Luân: “Bạn trai tớ không hiểu về ba lê, một người ngoài ngành. Hơn nữa cậu ấy rất cố chấp, không dễ bị thuyết phục.”
Ôn Luân thoáng liếc qua đôi giày đã từng sửa trên chân Cừu Lệ, nói: “Dĩ nhiên là cậu mong muốn cô ấy phát huy đến trình độ cao nhất của mình, nhưng nhìn từ tổng thể sân khấu bình thường, vẫn phải duy trì tính phổ biến của quy phạm mới được, đây là ý kiến chuyên môn của tôi.”
“Nếu cô giáo Tiết đã ra mặt can ngăn, em tin Esmela không phải là nơi mà bắt nạt người ta có thể không cần phải xin lỗi.”
Nghe thấy hai chữ “bạn trai”, Ôn Luân vô thức đánh giá Cừu Lệ giây lát, hỏi Khương Vũ: “Sao cậu ấy lại vào được?”
“Tôi nhìn theo góc nhìn của người ngoài giới, tôi xem bài múa của bạn gái tôi, tôi càng mong muốn bản thân cô ấy được thoải mái hơn, như thế tôi mới thoải mái. Nếu bản thân cô ấy nhảy múa không được tự nhiên, tất nhiên khán giả cũng sẽ thấy gượng gạo.”
Cậu ấy vừa đến, vẻ dịu dàng và nét tươi cười trên mặt Cừu Lệ lập tức tan biến, ánh mắt cũng tối sầm xuống.
Cậu ấy mặc chiếc áo hoodie trắng rộng rãi, sau khi chào tạm biệt mấy người bạn liền đi đến trước mặt Cừu Lệ và Khương Vũ: “Lời cậu vừa nói ban nãy không đúng lắm, múa ba lê không giống màn biểu cá nhân của nhảy Jazz đường phố, ba lê là sân khấu của một nhóm người. Nếu mỗi người đều có cá tính của mình, vậy thì không thể hoàn thành sân khấu được, vì thế tính quy phạm mà cô giáo Bạch yêu cầu là điều hết sức quan trọng.”
Khương Vũ ngoảnh lại, nhìn thấy Ôn Luân đang đi đến.
Đúng lúc này, một giọng nói lãnh đạm vang lên: “Nhìn từ góc độ chuyên nghiệp mà nói, đúng là múa ba lê yêu cầu tính quy phạm cực gắt.”
“Hình như cũng có lý.”
“Cái kiểu... tự do phát huy của cậu lúc trước, tớ xem cảm thấy tâm trạng rất tốt.”
“Cậu vẫn nên nói tiếng người đi.”
“...”
Khương Vũ lườm cậu một cái sắc lẹm, cậu lập tức chữa lời: “Vậy chính là rất có ý nghĩa rồi, nếu như ai cũng múa y hệt nhau, giống như người máy nhảy múa thì đúng là dễ thương.”
“Làm vậy có ý nghĩa gì?”
“Đúng thật là không để ý tới.” Khương Vũ đẩy tay cậu ra, nói với vẻ trầm tư: “Mấy ngày nay, cô giáo Bạch đã soi chi tiết của rất nhiều động tác, yêu cầu cực kỳ gắt, bắt tớ phải múa được trạng thái quy phạm nhất cho bằng được.”
“Chuyện này rất quan trọng.” Cừu Lệ bẹo cái má phúng phính của cô, “Không cười, tớ liền cảm thấy không đẹp.”
“Chỉ có vậy thôi à, cho nên tiêu chuẩn đánh giá của bạn trai chính là tớ có cười với cậu hay không ấy gì?”
Cừu Lệ dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt cho cô, nói: “Không được tự nhiên như trước nữa. Trước đây lúc cậu múa, luôn cười với tớ, vừa rồi không cười với tớ lúc nào.”
Khương Vũ bước đến bên cậu, ngồi xuống, “Vậy cậu nói xem, tớ nhảy không đẹp chỗ nào?”
“Mỗi lần hẹn hò, bạn gái không tập múa thì cũng là đang tìm nơi để tập múa, kiểu gì tớ cũng phải chuyên nghiệp lên chứ.”
Khương Vũ ngó lơ cậu, tiếp tục làm động tác đá cao chân, “Từ khi nào mà bạn trai cũng có hiểu biết về múa ba lê thế?”
“Đây là thứ mà cái trường cậu lao tâm khổ tứ muốn vào dạy cho cậu ư?”
Cừu Lệ ngồi trên đất, miệng ngậm một cọng cỏ, đón lấy ánh tà dương nhìn về phía cô, mắt hơi nheo lại...
Khương Vũ mặc chiếc áo hoodie thể thao rộng rãi, múa lại đoạn trích trong vở “Trà hoa nữ” mà cô đã luyện tập ngày hôm nay một lượt.
Lúc chạng vạng, là thời gian nghỉ giải lao ít ỏi của học sinh ở Esmela, không ít học sinh thích ngồi bên đài phun nước sau khuôn viên, thư giãn trò chuyện.
...
Cô làm theo yêu cầu của Bạch Thư Ý, hoàn thành sự quy phạm của mỗi động tác.
Khương Vũ biết, cô giáo nghiêm khắc với bọn họ là điều tốt. Nếu chỉ là những lời đánh giá vô thưởng vô phạt, bọn họ mãi mãi không thể trưởng thành. Mục đích vào Esmela của cô, chẳng phải là để nhảy múa tốt hơn sao.
Không phải chỉ nhắm vào cô, đối với học sinh khác bà cũng nghiêm khắc như vậy, thậm chí vừa rồi còn quạt một nữ sinh đến phát khóc.
Khương Vũ phát hiện, tuy bình thường Bạch Thư Ý rất ôn hòa, đối xử với cô cũng rất tốt, nhưng lúc ở trên lớp thì thật sự nghiêm khắc.
“Làm theo yêu cầu mà cô nói, Esmela không cần loại học sinh có quá nhiều vấn đề.”
“Em không có ý đó.”
“Cho nên ý của em là, chuyên nghiệp và quy phạm không quan trọng, bản thân mình nhảy múa vui vẻ mới quan trọng nhất?”
Khương Vũ lưỡng lự nói: “Nhưng trên sân khấu, chẳng phải vũ công nên tìm được trạng thái phù hợp với mình nhất sao, như vậy mới có thể phát huy đến trình độ cao nhất của mình.”
“Cực kỳ không quy phạm.” Bạch Thư Ý nhíu mày nói: “Cô không biết giáo viên trước đó đã dạy em ra sao, nhưng ở Esmela này, chúng tôi yêu cầu mỗi vũ công ba lê đều phải làm đến mức quy phạm nhất.”
Khương Vũ chớp mắt, nhìn Bạch Thư Ý, “Là... không đủ quy phạm sao ạ?”
“Ôn Luân không có vấn đề gì, vấn đề của Khương Vũ khá lớn.” Bạch Thư Ý không nói vòng vo, “Vũ đạo của em quá ngẫu hứng đấy Khương Vũ.”
Bạch Thư Ý dẫn Ôn Luân và Khương Vũ sang một phòng học trống khác, bắt đầu mở một lớp nhỏ để dạy riêng cho hai người họ.
Đám học sinh được cô giáo khích lệ xong, đều nhao nhao ở lại, quyết tâm luyện tập thêm một lúc nữa.
Lúc tan học, Bạch Thư Ý cho mọi người biết: “Sau khi khóa tập huấn của chúng ta kết thúc, sẽ cho các em cơ hội được biểu diễn trên sân khấu, tiến hành đánh giá lại cấp bậc ABCDEF một lần nữa. Đương nhiên, sau khi các em vào Esmela, mỗi học kỳ kết thúc đều sẽ có sân khấu biểu diễn theo giai đoạn để phân chia lại lớp. Vì thế các em học sinh, vì mục tiêu trong lòng mình, chăm chỉ luyện tập, cố gắng hết mình nhé.”
Cho dù cảm thấy không quá dễ chịu, nhưng cô vẫn làm theo yêu cầu của Bạch Thư Ý, hoàn thành bài luyện tập động tác nhún người.
Nếu làm theo yêu cầu của Bạch Thư Ý, lúc tập luyện có lẽ sẽ không có vấn đề gì quá lớn. Nhưng nếu phải múa thật thì có lẽ sẽ không thể phát huy đến trình độ tốt nhất của cô.
Lúc Khương Vũ múa ba lê trước đây, cô sẽ dùng những tư thế mình cảm thấy dễ chịu nhất để thực hiện, tuy không nhất định là tiêu chuẩn tuyệt đối, nhưng cũng nằm trong phạm vi mà mình có thể tiếp nhận.
Khương Vũ thử đưa một chân ra, đứng ở cái tư thế này, cảm thấy hơi miễn cưỡng.
Bạch Thư Ý cụp mắt nhìn vào chân Khương Vũ, nói: “Cô không biết trước đây các em đã tiếp nhận huấn luyện gì, nhưng ở chỗ này của cô, cô yêu cầu sự tiêu chuẩn và sự quy phạm tuyệt đối. Khương Vũ, mở một chân ra cho cô.”
Khương Vũ nghe theo sự chỉ điểm của Bạch Thư Ý, thử làm theo yêu cầu của bà ta.
Bạch Thư Ý đến bên cạnh Khương Vũ, khẽ gõ thước dạy học vào đôi chân thon dài của cô, nói: “Tuy chân của diễn viên múa ba lê nhìn có vẻ rất dài rất gầy, nhưng thực tế thì lại tương đối có sức lực. Chúng ta muốn thể hiện sức lực của chúng ta trên sân khấu, chuyện này yêu cầu các em cố gắng hết sức nâng cơ thể lên trên trong lúc tập nhún người.”
Khương Vũ cảm kích cảm ơn cậu ấy.
Ôn Luân đứng trước cô quay đầu lại, khẽ nói: “Cô giáo Bạch đang hướng dẫn cho chúng ta động tác nhún người, cậu làm theo tớ là được.”
Khương Vũ vào phòng thay đồ, thay sang bộ đồ múa bó sát thích hợp để tập luyện. Sau đó cô đứng vào cuối hàng học sinh, nhập đội cùng họ luyện tập.
Bạch Thư Ý đang hướng dẫn ba bốn học sinh thực hiện động tác cơ bản. Thấy Khương Vũ đứng ngoài cửa, bèn bảo cô nhanh chóng đi thay đồ, chuẩn bị tập luyện.
Các bạn học vẫn đang xếp hàng, một tay bám vào thanh vịn trước gương, luyện tập động tác nhún người.
Khương Vũ chạy một mạch xuyên qua sân thể dục xanh mướt, đến tòa giảng đường, nhìn vào bên trong phòng học qua ô cửa sổ sát đất.
Một phút nông nổi.
Tiết Gia Di nghĩ đến dòng chữ dưới đế đôi giày Elita kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

