Khương Vũ nghe thấy câu hỏi ngốc nghếch này, thì bật cười, dùng lực vò tóc anh: “Hôm nay đầu óc anh bị úng nước à, hỏi mấy vấn đề trẻ con vậy.”
Lúc đó anh mới chính thức cảm nhận được thời niên thiếu nghèo túng, cùng khổ là sự tổn thương lòng tự trọng cỡ nào.
Nhưng hiện tại, anh đã gặp cô, người con gái tên Khương Vũ lần nữa làm sống dậy trong anh niềm hi vọng được sống và sống thật tốt, nhìn về phía tương lai mịt mù phía trước anh bắt đầu thấy thứ ánh sáng le lói của hạnh phúc.
Trước kia trong thế giới vô tri vô giác chỉ có sợ hỗn loạn, tăm tối, dù sống hay chết anh đều không để trong lòng, Cừu Lệ của ngày đó căn bản chẳng để ý bất kỳ điều gì, sống một cách hoang đường nhất, bất cần nhất.
Xương cổ tay truyền đến cơn đau nhức dữ dội.
Cừu Lệ nắm chặt tay, dùng sức đập vào tường, gầm lên một tiếng.
Nếu vậy chỉ có thể đi làm công, nhưng điều đó tương đương việc rút ngắn thời gian học tập.
Nếu như không rời đi, vậy 5 tháng nay anh dựa vào gì để sinh hoạt?
Thời gian từ giờ đến kì thi tốt nghiệp chưa đầy 5 tháng, anh lại chuyển trường vào phút chót, liệu có thể thi được hạng nhất toàn tỉnh, có thể cầm trên tay thành tích kiêu ngạo nhất đi gặp mẹ không?
Cừu Lê bắt đầu đắn đo.
Đồng ý hay không?
Thầy chủ nhiệm lập tức hứa hẹn: “Chỉ cần trò trở về, trường sẽ cấp học bổng 15.000 tệ cho em. Về tiềm lực tài chính trường ta không giàu có bằng Duật Hi, mong em hiểu cho. Nhưng em yên tâm, trường đã hứa cho là cho, tuyệt đối không thất hứa! Nếu như trò đồng ý, thầy sẽ lập tức đến trường làm thủ tục.”
Nếu như Cừu Lệ có thể trở về đúng là ngày đông đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Trường cao trung số 12 chất lượng dạy và học đều dưới mức trung bình, cơ sở vật chất, môi trường giáo dục đều không tốt, vì vậy số lượng học sinh thi đỗ đại học đếm trên đầu ngón tay.
Thầy chủ nhiệm cực kỳ vui mừng, bày tỏ mong muốn mãnh liệt Cừu Lệ có thể quay lại.
Anh há là người để mặc người ta giày xéo, uy hiếp, lập tức gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm trường cao trung số 12, nói rõ tình huống.
Đổng hiệu trưởng có lẽ rõ ràng bắt thóp anh điểm này, bây giờ Cừu Lệ đã không còn đường thoái lui, ngay cả khi bị cắt học bổng, anh vẫn phải tiếp tục ở lại Duật Hi, tiếp tục thi lên đại học, chính vì vậy ông ta mới không kiêng kỵ vi pháp thỏa thuận ban đầu giữa hai bên như thế.
Nhưng hiện tại anh không có thời gian. Anh cần ôn thi đại học.
Bây giờ Duật Hi đơn phương chấm dứt thỏa thuận, anh có thể đâm đơn kiện nhà trường vi phạm hợp đồng.
Vốn dĩ theo thỏa thuận, bắt đầu học kỳ trường sẽ chuyển 30,000 tệ học bổng cho anh, nếu anh có thể trúng tuyển đại học với thành tích quán quân, trường học cũng sẽ chịu học phí một năm đại học giúp Cừu Lệ.
Chỉ còn 1342.2 tệ.
Cừu Lệ cúp điện thoại, ngồi trước cửa, trầm tư thật lâu, sau đó lấy di động kiểm tra số dư tài khoản.
…
Hoắc Thành nhẹ nhàng buông xuống một câu, sau đó xoay người rời khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng.
“A, vậy thì chịu thôi, chỉ còn nước chết đói.”
“Cậu cho rằng quán quân cấp tỉnh đi thi chỉ dựa vào thông minh là đủ sao? Thời gian làm sao đủ để đi làm thêm.”
“Hừ. Cậu ta có tay có chân, chẳng lẽ không biết dùng sức lao động để kiếm tiền hay sao? Còn phải dựa vào trường học nuôi…” Hoắc Thành khinh bỉ cười nói: “Hiệu trường à, ông cũng nên sớm thả cậu ta ra ngoài đời để cậu ta tự sinh tồn đi thôi.”
Hiệu trưởng Đổng cắn răng, trừng mắt với Hoắc Thành: “Cậu căn bản không hiểu được trò ấy. Cừu Lệ không có nguồn thu nhập. Học bổng nửa năm chỉ có 30.000 tệ, với mức tiêu dùng của Bắc Thành, tính toán thế nào cũng chỉ vừa đủ cơm ăn, áo mặc. Sáu tháng không có tiền trợ cấp, thằng bé biết dựa vào gì để sống?”
Hoắc Thành chậm rãi nói: “Cao trung còn một học kỳ nữa là kết thúc, dù ông có cắt học bổng của cậu ta, Cừu Lệ cũng không rời đi đâu. Mấy tháng cuối cùng của lớp 12 là quan trọng nhất. Bắc Thành còn trường học nào có thể so sánh được với Duật Hi. Dù là chất lượng giáo viên, hay cơ sở vật chất, môi trường học tập Duật Hi nhận thứ hai thì không trường nào dám huênh hoang xếp thứ nhất. Cừu Lệ lại không phải tên ngốc chẳng lẽ lại cam tâm quay lại trường trung học số 12 toàn một lũ đầu trâu mặt ngựa, bất hảo kia sao? Yên tâm. Trang Nguyện toàn tỉnh của ông không chạy mấy đâu.”
“Hiệu trưởng Đổng, ông muốn lợi ích nhưng vẫn tham thanh danh.”
Là một hiệu trưởng lại bị học sinh áp chế, thực sự không nên, nhưng ông cũng chẳng còn cách nào khác, thế lực của nhà họ Hoắc tại Bắc Thành quá lớn, ông chỉ là một thầy hiệu trưởng của trường trung học tư thục, thực sự không đủ can đảm trêu vào tổ kiến lửa này.
Hiệu trưởng Đổng buồn bực không thể phát tiết, chỉ có thể nín nhịn cảm giác ngột ngạt, khó chịu.
Khóe miệng Hoắc Thành khẽ nhếch lên, chống bàn đứng dậy: “Cảm ơn hiệu trưởng Đổng.”
Hiệu trưởng Đổng bắt đầu mất kiên nhẫn: “Chẳng lẽ trò cảm thấy tôi đang lừa trò, cố ý không cấp học bổng sao? Nói tài chính thiếu hụt là thiết hụt! Thực sự không thể cấp đúng thời gian.”
“Về việc tu bổ, xây dựng bảo tàng khoa học kỹ thuật, em nhớ là chủ tịch Tạ Uyên đầu tư tiền….”
“Đúng là nội dung thỏa thuận như vậy, nhưng trò xem, hai học kỳ trước không phải nhà trường vẫn trả đủ học bổng đúng hạn cho trò sao? Nếu không phải vì tài chính kỳ này của trường thiếu hụt, cũng không đến độ trả chậm cho trò.”
Cừu Lệ trầm giọng nói: “Giữa chúng ta đã có thỏa thuận. Em chuyển từ lớp trung học đến Duật Hi, mỗi kỳ trung học Duật Hi phải cấp cho em học bổng trị giá 30.000 tệ.”
“Trò cũng biết rồi đó, trường ta là trường tư thục, tất thảy đều phải nhìn vào hiệu quả và lợi ích.” Hiệu trưởng Đổng sốt sắng nói: “Năm nay trường mình chi một khoản lớn để tu bổ bảo tàng khoa học kỹ thuật, do vậy tình hình tài chính thâm hụt không ít,...vì lẽ đó việc trả học bổng có thể sẽ thư thư một thời gian mới thanh toán cho được, hy vọng trò có thể hiểu.”
Cừu Lệ trầm mặc vào giây, hỏi: “Em có thể biết lý do không?”
Hiệu trưởng Đổng nhìn Hoắc Thành ngồi trước bàn làm việc, do dự nói: “Học bổng năm nay, khả năng không có.”
“Thầy Đổng, thầy cứ nói đi.”
“Tiểu Lệ, thầy muốn thương lượng với trò một chuyện.”
Thời điểm anh chuẩn bị thay giày thì nhận được điện thoại của hiệu trưởng Đổng.
Buổi sát hạch bắt đầu vào lúc 9 giờ, 7 giờ 30 phút Cừu Lệ đã rời giường, chuẩn bị quần áo chỉnh tề đến sân khấu lớn Trung tâm Nghệ thuật Esmela xem bạn gái biểu diễn.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


