Ra khỏi phòng thay đồ, phòng hậu trường đã trống trơn, không thấy bóng dáng Cừu Lệ đâu nữa.
Sau đó là một loạt tiếng đồ đạc rơi xuống, đồng thời còn có tiếng gào khàn cả giọng của Khương Vũ...
“Lột quách quần áo của nó đi, để nó tồng ngồng như này lên sân khấu cho mấy đại gia kia xem xem, chẳng phải là muốn ăn bám người có tiền sao, hahaha, cho nó đi đi.”
“Lau sạch lớp trang điểm của nó!”
“Nếu loại người như mày cũng lên sân khấu được, thế thì tao cũng lên được, bọn tao cũng có thể lên được!”
“Muốn nhảy múa trên sân khấu hử, được thôi, cho mày toại nguyện, đi nhảy đi này.”
“Tiện nhân! Con tiện nhân nhà mày!”
Vừa dứt lời, tiếng nhạc hân hoan bỗng dừng lại, sau đó, một đoạn ghi âm vang lên, trong đó có tiếng nước, tiếng chửi mắng sỉ nhục, có tiếng khóc, còn có tiếng cười...
“Tiết mục của bạn học sinh này không làm tôi hài lòng, tôi không thể tưởng tượng nổi, một ngôi trường tràn ngập bạo lực như này, lại còn ra sức tỏ vẻ hòa thuận. Phía sau bài ca hoan lạc của các người, đến tột cùng đã lấn át bao nhiêu tiếng khóc nghẹn ngào của học sinh.”
Tần Phi cười lúng túng, dò hỏi một cách khúm núm: “Ông Tạ Uyên, tôi có thể biết nguyên nhân từ chối của ông không ạ?”
Đây có lẽ được coi như là đánh thẳng vào mặt Đào An Hinh và nhà trường.
Thế mà ông Tạ Uyên lại nói “từ chối”?
Lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người ở hội trường đều sững sờ, bao gồm Đào An Hinh mặt mũi tái nhợt kia.
Lúc này ông mới ngẩng đầu lên, lạnh nhạt liếc Đào An Hinh trên sân khấu một cái, rồi thốt ra ba chữ: “Tôi từ chối.”
Tần Phi bối rối nhìn Tạ Uyên, “Ông Tạ Uyên... mời ông...”
Nhưng sau khi nói xong câu này, mười giây, hai mươi giây... Tạ Uyên vẫn ngồi bất động ở ghế chủ tọa chính giữa khán đài như cũ.
Cô giáo Tần hài lòng nhìn cô ta, nói: “Sau đây, xin mời ông Tạ Uyên, chủ tịch tập đoàn khoa học công nghệ Duyệt Phương, lên sân khấu trao giải cho em Đào An Hinh.”
“Cảm ơn sự tin tưởng của các thầy cô, sự quý mến của các bạn học, thật vui vì có thể nhận được giải thưởng này. Trường học của chúng em là một đại gia đình đầm ấm, mỗi học sinh trong trường đều thân thiết giống như anh chị em một nhà. Chính vì được sống trong môi trường tốt đẹp như này, chúng em mới có thể chăm chỉ học hành, thi cử được kết quả tốt, báo đáp lại nhà trường.”
Trong tiếng vỗ tay lác đác, Đào An Hinh ưỡn ngực ngẩng cao đầu, sải bước đi lên sân khấu.
Dù sao thì đoạn nhảy cuối cùng của cô quả thực vô cùng rung động, gây cho người xem hiệu quả thị giác cực mạnh và đánh vào cảm xúc của họ.
Mà cô ta còn là học sinh nghèo vượt khó lọt vào top 10 của khối, không có ai có tư cách giành được giải thưởng này hơn cô ta!
Cô ta và cô giáo Tần Phi đã đạt được thỏa thuận ngầm bao năm qua, giải đặc biệt năm nào cũng đều phát cho cô ta.
Đào An Hinh cũng nóng lòng muốn được lên sân khấu.
Cô giáo Tần Phi bước lên sân khấu, mở phong thư kết quả của ban giám khảo ra, đưa mắt nhìn về phía Đào An Hinh.
Giải đặc biệt không trao cho tiết mục mà chỉ trao tặng cho cá nhân. Người đạt giải có thể nhận được số tiền hỗ trợ 4 vạn do tập đoàn khoa học công nghệ Duyệt Phương tài trợ.
Sau khi trao giải nhất nhì ba xong, cuối cùng là phần trao giải đặc biệt của dạ hội Nguyên Đán lần này.
Tựa như... chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Một đoạn múa đường đột, không ăn nhập và không hài hòa của Khương Vũ vừa rồi nhanh chóng tan thành mây khói, biến mất giữa những lời tán tụng nhiệt tình của MC và trong tiếng hợp xướng hân hoan cuối buổi dạ hội.
Quả đúng là như vậy, chủ đề của buổi dạ hội hôm nay là trường học thân thiện. Mỗi một bài biểu diễn của học sinh đều xoay quanh những chủ đề như: Hướng về tích cực, tốt đẹp và lành mạnh.
...
“Chủ đề của dạ hội Nguyên Đán của chúng tôi lần này là “Trường học thân thiện, học sinh tích cực”. Bởi vì thành lập trường bao nhiêu năm, chưa từng xảy ra vấn đề đánh lộn ẩu đả, có thể nói là tấm gương mẫu mực trong số rất nhiều trường trung học ở Bắc Thành.”
“Các vị lãnh đạo, các em học sinh thân mến, trong buổi tối khó quên này, chúng ta cùng chào đón một năm hoàn toàn mới mẻ. Trường trung học Duật Hi luôn tuân theo truyền thống tốt đẹp, bác ái, khiêm nhường của người làm giáo dục, việc dạy và học giữa thầy và trò, tình bạn giữa các em học sinh rất tốt đẹp, luôn giúp đỡ lẫn nhau. Bất kể là không khí học tập hay là không khí đời sống, đều vô cùng hài hòa.”
Giọng nói cao vút truyền cảm của MC cất lên theo tiếng nhạc đầy hào hùng...
Dạ hội Nguyên Đán trong hội trường lớn vẫn còn tiếp tục. Sau khi phần thi văn nghệ kết thúc, sẽ có một lễ trao giải long trọng, do các quản lý cấp cao của doanh nghiệp trao giải nhất nhì ba và giải đặc biệt cho học sinh đạt giải.
...
“Vừa rồi lúc chúng bắt cháu vào trong phòng cất đồ, cháu đã bật ghi âm của điện thoại.”
Sau vài giây chần chừ, Khương Vũ lấy điện thoại ra, đưa đến tay Tạ Uyên.
Khương Vũ biết chú Tạ thật lòng muốn giúp cô, cô cũng có thể tín nhiệm chú ấy.
Tạ Uyên đặt tay lên bả vai gầy guộc của cô bé, vỗ vai cô một cách kìm nén, giọng nói khàn khàn: “Chú lấy lại công bằng cho cháu.”
Nhưng lý trí còn sót lại trong đầu nói với ông rằng, bây giờ vẫn không thể nói, vẫn chưa phải là lúc.
Ông chỉ ước gì có thể ôm con bé vào lòng, nói cho nó biết, bố ở đây rồi, bố sẽ bảo vệ con, sẽ không để kẻ khác ức hiếp Tiểu Vũ nữa.
Tạ Uyên nghe thấy câu này, trái tim nhói đau đến mức không thể dằn xuống.
Khương Vũ dùng tay áo chùi sạch nước mắt, nói bằng giọng đặc sệt âm mũi: “Nhìn thấy ngài Tạ, cháu chỉ cảm thấy, nếu cháu có bố thì có lẽ sẽ không bị bắt nạt nữa. Nếu bố cháu biết được những chuyện này, bố cháu sẽ đuổi hết những kẻ bắt nạt người khác đi.”
Tạ Uyên nhìn mắt cô đã trào nước mắt, chảy dọc theo gò má tuôn rơi lã chã, như những hạt mưa rơi ào ạt xuống dưới mái hiên.
“Vậy sao lại khóc?”
“Cảm ơn ngài, cháu không sao.”
Tạ Uyên bước về phía cô một bước, lập tức nói: “Cháu đừng hiểu nhầm, chú không có ý đồ gì với cháu đâu. Cháu cũng biết con gái chú lạc mất rồi, chú chỉ cảm thấy cháu với con bé giống nhau, thấy cháu như này, lòng chú cũng rất khó chịu...”
Có lẽ là vì từ nhỏ đã không có bố, đối diện với sự quan tâm của một bậc bề trên trạc tuổi bố mình, Khương Vũ thật sự cảm thấy rất khó chịu.
Cô cũng lắc đầu, rõ ràng là sắp không nói thành lời nữa rồi, cổ họng nghẹn ngào giống như nuốt phải chì.
“Bọn chúng có đánh cháu không?”
Cô cúi gằm mặt, khẽ lắc đầu: “Bây giờ không lạnh nữa rồi.”
“Có lạnh không?”
Tủi thân quá, thật sự rất tủi thân...
Vừa nghe ông ấy hỏi như vậy, không biết vì sao đầu mũi Khương Vũ cay cay, vành mắt cũng đỏ hoe theo.
Giọng Tạ Uyên hơi khàn, hỏi cô: “Vừa nãy... có phải bị bắt nạt không?”
Quả như Khương Mạn Y đã từng nói, Tạ Uyên đã hơn bốn mươi rồi mà vẫn chưa lấy vợ. Tuy nhìn rất trẻ trung nhưng chung quy cô vẫn nên giữ khoảng cách với ông ấy.
Khương Vũ lùi lại một bước theo bản năng, tránh khỏi chiếc áo vest của Tạ Uyên.
Còn chưa nói xong, Tạ Uyên đã cởi áo vest của mình ra, định khoác lên cơ thể nhỏ bé của Khương Vũ.
Khương Vũ chải lại tóc tai một chút rồi bước về phía Tạ Uyên, “Ngài Tạ, sao ngài lại đến hậu trường vậy ạ, vừa rồi cháu nhìn thấy ngài ở hàng ghế đầu, hoan nghênh ngài đến...”
Tạ Uyên đứng xa xa nhìn cô, vẻ mặt phức tạp, trong đôi mắt đen ngập tràn đau lòng và thương xót, lại có chút gì đó kìm chế và đè nén.
Vậy mà lại là Tạ Uyên.
Cô ngồi một mình ở đó một hồi, bỗng nhiên thấy như có bóng người ngoài hành lang, bèn đứng dậy nhìn về phía đó.
Khương Vũ mệt mỏi ngồi xuống ghế, mấy bạn học xung quanh đưa mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ đi khỏi đó, để cho cô không gian tĩnh tâm một mình.
Nói xong, cô giáo Tần Phi tức tối bỏ đi.
“Tôi cảnh cáo em, nếu em gây ảnh hưởng xấu tới nhà trường thì em phải chịu trách nhiệm đấy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)