Trùng hợp là, hai tuần trước Hạ Tử Lộ đã tròn 18 tuổi, đã là người có năng lực hành vi dân sự đầy đủ.
Trong lòng cậu có một cơn xao động không thể dằn xuống được, nhưng đến lúc này, lại có thêm chút gì đó như sự thương xót và không nỡ kỳ diệu, vì thế cậu lại gắng hết sức để kiềm chế, nhẫn nhịn...
Cừu Lệ vươn vai một cái, nhìn cô gái bên cạnh mình, đẹp đẽ giống như tòa thành cổ tích bị cất giấu trong bình thủy tinh.
“Nếu mà dễ lừa như thế thì hay rồi.”
“Đều lừa hết.”
Cừu Lệ hơi mỉm cười, “Tớ lừa cái gì của cậu, lừa lấy người cậu hay trái tim cậu?”
“Không tốt.” Cô nhìn cậu một cái, “Cậu thông minh như vậy, tớ mà ngốc quá thì sẽ bị cậu lừa.”
“Làm một cô ngốc có gì không tốt?”
“Không.” Khương Vũ nói với vẻ cố chấp: “Ở bên cậu, lúc nào tớ cũng như một đứa ngốc ấy.”
Cừu Lệ nhìn dáng vẻ vừa tập trung vừa nhăn nhó vì khó của cô, bèn nói: “Không thích thì thôi, không cần miễn cưỡng, tớ cũng không nhất thiết phải có một cô bạn gái học giỏi lỡ dở vì ba lê.”
“Mới tí đã bị vắt kiệt rồi á?”
“Ừ, như kiểu bị vắt kiệt sức rồi ấy.”
“Chưa gì đã mệt rồi? Thế thì cơ thể cậu cũng không khỏe lắm nhỉ.”
“Cậu rất mẫn cảm.” Cừu Lệ bật cười, tựa đầu lên bả vai gầy của cô, “Tớ không thấy cậu không giỏi, chỉ thấy hơi mệt mà thôi.”
“Thế sao cậu lại có cái vẻ mặt kia.” Khương Vũ cảm thấy cậu coi thường mình, “Đầu óc cậu đúng là rất thông minh, nhưng cậu lại không biết múa ba lê...”
“Không đâu, tớ sẽ không thất vọng với cậu.”
Khương Vũ cũng rất chán nản, nhìn cậu một cái, buồn bã nói: “Có phải cậu thất vọng lắm không?”
“Thôi bỏ qua.” Cừu Lệ gập vở bài tập lại, thu dọn giấy nháp, “Cậu vui vẻ là được.”
Cô nàng này, có lẽ... không có năng khiếu học hành thật.
Cừu Lệ bóp trán, cảm thấy thế giới này sắp sụp đổ mất rồi.
Khương Vũ nhíu mày, “Nhưng vì sao tớ phải tính thời gian họ đi học với về nhà nhỉ! Chuyện này đâu có liên quan gì đến tớ?”
“Làm gì có chỉ thay mỗi giá trị không thôi, rõ ràng câu trước hỏi Tiểu Hồng về nhà mất bao nhiêu thời gian, còn câu này lại hỏi Tiểu Minh đi đến trường mất bao nhiêu thời gian mà!”
“Câu này giống như mấy câu đã giảng lúc trước, chỉ thay giá trị chút thôi.” Cậu có nhẫn nại hơn nữa thì cũng không thể đỡ nổi nữa rồi, “Phải giải thế nào thì giải thế nấy.”
Khương Vũ cầm bút, chớp chớp mắt nhìn đề bài, trưng ra khuôn mặt mờ mịt.
Thế là cậu lại ra mấy câu hỏi tương tự để cô làm.
Chỉ mấy câu hỏi chọn đáp án cũng đã tốn cả tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng hiểu bài.
Hết lần này đến lần khác, không hiểu lại giảng lại lần nữa.
Nhưng lúc này, cậu giảng giải từng bước giải cho cô, dáng vẻ cực kỳ nhẫn nại.
Trước đây, Khương Vũ cảm thấy Cừu Lệ là một chàng trai cực kỳ thiếu kiên nhẫn, chưa nói nổi hai cậu đã nổi giận không đếm xỉa đến người ta nữa.
Giọng của cậu không còn băng lạnh như trước nữa, trái lại rất dịu dàng, giống như ánh mặt trời ấm áp trong ngày đông, khiến người ta khoan khoái vì ấm áp.
Trong một tiếng đồng hồ sau đó, Cừu Lệ đều chăm chú giảng giải đề toán cho Khương Vũ.
Khương Vũ: ...
Cừu Lệ nghĩ ngợi rồi nói: “Sẽ ngầu lắm đấy.”
“Chuyện... chuyện này có gì tốt à?” Khương Vũ tò mò hỏi.
Cừu Lệ vẽ một đường parabol ra giấy nháp, mặt mày vô cảm nói: “Nếu cậu có thể nâng cao thành tích, thi đậu một trường đại học top đầu, thế thì cậu có thể trở thành người có học vấn khủng trong giới diễn viên múa ba lê rồi.”
“Cậu có giảng tớ cũng chẳng hiểu.” Khương Vũ nhíu mày, lẩm bẩm: “Tớ không có năng khiếu học hành, khó thế chứ lị, tớ vẫn nên ngoan ngoãn làm một diễn viên múa ba lê thôi. Con người phải tìm được chuyện thuộc sở trường của mình, mới có thể thành công...”
Cừu Lệ ngồi xuống cạnh cô, cầm giấy nháp đặt trước mặt cô, nói: “Tớ giảng cho cậu.”
Khương Vũ nhìn vở bài tập mình toàn dấu gạch đỏ, chán nản nằm bò ra bàn, than vãn: “Học hành đúng là khó quá đi à.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
