Chương trình văn nghệ đã bắt đầu, đèn điện trên khu vực khán đài của hội trường được tắt đi, mọi ánh đèn pha đổ dồn lên sân khấu.
Cho dù trong quá khứ cô không thích nói chuyện, nhưng vào giây phút này, cô lại khiến cho tất cả mọi người nghe thấy tiếng gào thét thầm lặng và những lời dồn nén trong lòng cô bằng chính ngôn ngữ cơ thể của mình.
Vũ đạo đầy sức biểu đạt và ánh mắt phẫn nộ của cô đã lay động tất cả mọi người ở nơi đây, họ có thể hiểu những cảm xúc được biểu đạt trong bước nhảy của cô...
Tự ti, hướng nội, không thích nói chuyện, mỗi lớp đều sẽ có kiểu học sinh như này, họ bị coi là kẻ lạc loài, trời sinh không được yêu quý.
Không phải vũ đạo đã dàn dựng trước đó, nương theo tiếng đàn Cello trầm lắng da diết, Khương Vũ bắt đầu diễn tả quá khứ của mình, những đớn đau mình từng trải qua... bằng cơ thể dẻo dai và động tác điêu luyện.
Âm nhạc vẫn vang lên, Khương Vũ chợt di chuyển bước chân theo tiết tấu nhạc, bắt đầu nhảy múa.
Khương Vũ cắn môi, bàn tay tái nhợt siết chặt lại.
Đào An Hinh cuống hết cả lên, sợ Khương Vũ hủy hoại sân khấu của mình, không nhịn được mà nói bằng khẩu hình với cô, bảo cô mau xuống khỏi sân khấu, đứng ở đây bẽ mặt quá rồi.
Người đang chịu đựng những ánh mắt hoài nghi và xét nét của đám đông vào lúc này là cô ư?
Người nên tủi hổ là cô ư?
Tủi hổ?
Chụp ảnh, túm tóc, tát tai... những hình ảnh bị đánh và làm nhục trong quá khứ lại hiện lên trong đầu Khương Vũ một lần nữa. Cô cắn chặt hàm răng, đáy mắt ánh lên sự tủi hổ.
Nhưng... đây là lỗi của ai chứ!
Mấy cô ả kia nhai kẹo cao su, nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt lẫn khoái chí, dương dương tự đắc vì trò đùa ác độc này.
Nhưng Khương Vũ vẫn không nhúc nhích, răng cô va lập cập vào nhau, người run lẩy bẩy, nhìn chằm chằm vào mấy nữ sinh do Hạ Tử Lộ cầm đầu ở hàng ghế đầu.
Cô ta vội vàng đánh mắt ra hiệu Khương Vũ, muốn nói nếu chưa chuẩn bị xong thì nhanh chóng xuống khỏi sân khấu, đừng làm trễ nải bài biểu diễn của cô ta.
Đào An Hinh kinh ngạc nhìn Khương Vũ, không hiểu vì sao cô lại khiến mình thảm hại như vậy, đây không phải là kế hoạch mà họ đã bàn bạc trước kia.
Thế thì cũng ác quá, phải biết rằng nhiệt độ ngoài trời đã gần âm độ rồi.
Sao cô ấy lại... ướt như chuột lột thế kia? Chẳng lẽ đây là dàn dựng của sân khấu sao?
Đám học sinh quay sang nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Một mình cô run rẩy, đứng trên sân khấu một cách tội nghiệp, mái tóc vẫn còn nhỏ nước tong tong.
Cô mặc áo T-shirt màu trắng và quần ống rộng, cả người ướt sũng nước, lớp trang điểm trên mặt cũng nhòe hết.
Một ánh đèn pha trắng lóa chiếu vào người cô.
Tiếng nhạc cất lên mười giây, cô mới chậm rãi đi ra từ sau cánh gà.
Mọi ánh đèn xung quanh vụt tắt, Khương Vũ sắp sửa lên sân khấu.
Bài nhảy diễn ra được một nửa, Đào An Hinh ngừng động tác lại, tiếng nhạc điện tử sôi động cũng dừng lại, một chuỗi âm thanh tiếng đàn Cello trầm lắng da diết cất lên.
Bài nhảy này thể hiện chủ đề thanh xuân vô địch, hướng về sự tích cực. Lãnh đạo nhà trường ngồi ở hàng ghế đầu cũng gật gù liên tục, chụm đầu rỉ tai giới thiệu Đào An Hinh với mấy vị quản lý cấp cao của doanh nghiệp.
Tuy năm ngoái và năm nay đều nhảy bài này, nhưng Đào An Hinh nhảy rất tốt, cũng thêm thắt không ít động tác mới vào, khiến khán giả vỗ tay không ngớt.
Đào An Hinh nhảy một bài nhảy đậm chất thanh xuân, sức nóng tỏa ra tứ phía, lập tức đẩy bầu không khí trong hội trường lên cao trào.
Trong đầu Hoắc Thành tràn ngập cảnh tượng Cừu Lệ thắt dây giày cho Khương Vũ. Hắn buồn bực suốt buổi tối, chương trình văn nghệ nhanh chóng trôi qua, hắn chẳng xem một tiết mục nào, thậm chí ngay cả lúc Đào An Hinh lên sân khấu cuối cùng hắn cũng chẳng chú ý đến.
Vậy mà Khương Vũ lại tìm một thằng nhãi sống dựa vào tiền học bổng, cô ta đang kiếm tìm sự đồng điệu cảm xúc gì đó sao?
Hoắc Thành nhìn Cừu Lệ, ánh mắt dần trở nên nham hiểm.
Nếu như cậu ta có thể thi được số điểm mà người khác khó có thể với tới, trở thành thủ khoa của tỉnh, chuyện này cũng đã đủ để nhà trường lấy ra khoe khoang ở bao mùa tuyển sinh hàng năm.
Mà Cừu Lệ lại bỏ cách người xếp thứ hai những 50 điểm, cái trình độ này... cũng chẳng trách hiệu trưởng không tiếc tốn hàng vạn tệ tiền học bổng cũng phải tuyển bằng được cậu ta vào trường.
Phải biết rằng trong top 10 học sinh đứng đầu khối của trường Duật Hi, số điểm giữa người đứng trước và người đứng sau bám sát nút, năm sáu điểm đã có thể kéo dài khoảng cách lên thứ hạng tốt rồi.
“Anh Hoắc, anh đừng có không tin, anh có biết trong kỳ thi giữa kỳ lần này, nó hơn người xếp thứ hai bao nhiêu điểm không?” Giang Kinh Vĩ giơ năm ngón tay ra, “Những năm mươi điểm cơ đấy.”
“Thủ khoa của tỉnh?” Hoắc Thành cười khẩy, “Nó á, một thằng đầu gấu ở Thập Nhị Trung?”
“Sau khi bố nó vào tù, nó được họ hàng nuôi một thời gian nhưng về sau lại bị đuổi đi, học ở Thập Tam Trung mấy năm. Nghe nói vừa nghèo túng, vừa không cha không mẹ, chẳng ai quản. Có điều IQ của nó đúng là cao, năm ngoái được hiệu trưởng trường em tuyển vào, dành cho hắn suất học bổng cao nhất, một năm những mấy vạn cơ, nhà trường muốn dựa vào nó để giành thủ khoa của tỉnh trong kỳ thi đại học đó.”
Hoắc Thành không có hứng thú với chuyện này lắm, lại hỏi: “Gia cảnh thế nào?”
“Còn phải nói, lúc đánh nhau thì như lên cơn chó dại, nó chính là một thằng điên, người bình thường đều tránh nó.”
“Ác phết nhỉ.”
“Bình thường cái rắm.” Giang Kinh Vĩ nói đến chuyện hay ho nên cũng phấn khích theo: “Em tận mắt chứng kiến nó bị người ta dí đầu thuốc lá bỏng tay, ngửi thấy cả mùi khét mẹ nó rồi, thế mà nó cứ như không phải người trong cuộc, mặt không đổi sắc, đúng là không phải là người!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)