Lúc ấy, Đào An Hinh cũng đưa ra lời mời với Khương Vũ như này, dù sao thì cô cũng là “thế thân” của cô ta mà.
Dáng người của Khương Vũ nhìn có vẻ gầy, nhưng Cừu Lệ từng cõng cô nên cậu biết thực ra cơ thể cô vô cùng săn chắc và khỏe khoắn, chỉ vì tỉ lệ mỡ cơ thể thấp nên nhìn mới gầy như vậy.
Cừu Lệ bước đến bên cô, thấy trang phục diễn ngày hôm nay của cô không phải là trang phục múa ba lê, mà là chiếc quần ống rộng phối với áo T-shirt màu trắng, chân đi đôi giày thể thao.
Cô quay lại giơ tay vẫy cậu, “Bạn trai, tớ ở đây này.”
Qua gương, Khương Vũ nhìn thấy cánh cửa bên hông được mở ra, rồi Cừu Lệ bước ra từ bên trong.
Cô xách hộp trang điểm của Khương Mạn Y ra hành lang một mình, mượn ánh nắng hắt vào từ cửa sổ trên mái, tự trang điểm cho mình.
Khương Vũ được mặc nhận là bạn múa phụ họa trong tiết mục của Đào An Hinh, nên không có ai trang điểm cho cô.
Đào An Hinh là học sinh nghèo vượt khó của trường, vì thế tiết mục múa của cô ta cũng trở thành tiết mục then chốt của buổi văn nghệ, cần phải dàn dựng hoành tráng.
Bên cạnh Đào An Hinh có hai thợ trang điểm, một người trang điểm, còn một người làm tóc cho cô ta.
Nhà trường rất coi trọng chương trình văn nghệ trong dạ hội lần này, còn mời một đội thợ trang điểm chuyên nghiệp về trang điểm cho học sinh trong hậu trường.
Ban lãnh đạo nhà trường nghĩ cũng chẳng dám nghĩ, ấy vậy mà một người có máu mặt như Tạ Uyên lại nhận lời tham dự một buổi dạ hội như này.
Tạ Uyên lần đầu tiên nhận lời mời tham dự dạ hội của nhà trường.
Nguyên nhân là...
Nhưng toàn bộ thư mời được gửi đi hôm nay đều nhận được hồi âm, gần như tất cả các quản lý cấp cao của doanh nghiệp đều đến tham dự dạ hội này.
Các cán bộ cấp cao của những doanh nghiệp trong thành phố này, ai mà không phải bận tiếp đãi gặp gỡ. Số ít người có thời gian thì cũng không dành thời gian đến tham dự một dạ hội của học sinh như này.
Nhưng thường thì chẳng có mấy người đến dự cả.
Gần đến dạ hội Nguyên Đán, trường trung học Duật Hi gửi lời mời đến các doanh nghiệp trong thành phố theo thông lệ hàng năm.
...
Cho nên cô nhất định phải giành được giải thưởng này.
Quan trọng hơn là, Khương Vũ cần dùng số tiền này để mua quà tặng Cừu Lệ, coi như đáp lễ đôi giày đắt giá cậu tặng cho cô.
Khương Vũ không chỉ muốn rửa sạch nhục nhã, mà chuyện chi tiêu ở trung tâm nghệ thuật cũng là mối lo lắng nổi cộm của cô lúc này.
Tuy trung tâm nghệ thuật Esmela đã miễn học phí năm đầu tiên cho cô, nhưng vào một nơi được coi như thánh đường của nghệ thuật này, học phí chỉ là một phần nhỏ, chỗ cần tiêu tiền còn rất nhiều.
Chỉ cần đạt được giải đặc biệt sẽ có 3-5 vạn tiền tài trợ của doanh nghiệp, chuyện này còn nhẹ nhàng hơn Khương Vũ làm nhiệm vụ một chút.
Vì thế, mỗi một người tham gia cuộc thi văn nghệ, dù là nhân vật chính hay nhân vật phụ thì đều có cơ hội giành được giải đặc biệt.
Cuộc thi văn nghệ có bốn giải: nhất nhì ba và giải đặc biệt, ba giải đầu không có tiền thưởng cho tiết mục đạt giải; giải đặc biệt có tiền thưởng, nhưng chỉ phát cho cá nhân.
Nhưng cũng chẳng sao cả, dù chỉ có hai phút thì cũng đã đủ để cô thể hiện tốt rồi.
Về nhà Khương Vũ xem video kia, nói đây là video nhảy hai người, thà nói đây là bài nhảy đơn, chỉ yêu cầu cô xuất hiện từ phần giữa nhảy nhót hai phút, làm bạn nhảy một đoạn cho Đào An Hinh mà thôi.
“Cậu chỉ cần tập đoạn này cho tốt là được, không cần quan tâm đến tớ.”
Vốn dĩ Đào An Hinh cũng chẳng muốn thể hiện bài múa tốt nhất cùng Khương Vũ, có điều cô ta cần cô làm nền cho mình, cho nên cũng không cần tốn thời gian cùng cô luyện tập.
“Không cần.”
Khương Vũ thu dọn cặp sách xong, chuẩn bị ra về, “Có cần tập cùng nhau không?”
“Không thành vấn đề.”
Đào An Hinh rút điện thoại ra, mở video bài nhảy cho Khương Vũ xem, “Cậu nhảy đoạn này đi, cứ học theo video là được. Cậu đã từng học múa cơ bản, học một đoạn này chắc không khó với cậu đâu nhỉ.”
Khương Vũ gật đầu: “Không thành vấn đề.”
Sau khi tan học, Đào An Hinh tìm Khương Vũ để bàn chuyện hợp tác múa chung, “Chúng ta đều phải thể hiện cho tốt, đạt được hiệu quả tốt nhất.”
Bảo cô ấy múa máy trước mặt bao nhiêu học sinh và giáo viên, còn có cả những người ngoài xã hội, không biết sẽ xảy ra sơ suất gì nữa.
Tuy nghe nói Khương Vũ từng học múa, nhưng một cô gái hướng nội như cô ấy, trước đây gọi cô ấy lên bảng đọc bài ngâm thơ cũng căng thẳng đến mức đọc sai liên tục nữa là.
Học sinh ở lớp đều nhìn Khương Vũ với vẻ ngạc nhiên, không ngờ cô lại nhận lời Đào An Hinh một cách thoải mái như vậy.
Khương Vũ lập tức nhận lời Đào An Hinh: “Được thôi, chúng ta nhảy cùng nhau đi.”
Nếu cô có thể giúp nhiều người quay lại sửa chữa những sai lầm và tiếc nuối trong quá khứ, vậy thì nỗi tiếc nuối của cô cũng nên được vãn hồi.
Nhớ đến những cảnh tượng kinh khủng ở đời trước, đúng là một nước đi sai hủy hoại cả cuộc đời tươi đẹp.
Có thể nói, chuyện này đã hoàn toàn thay đổi quỹ đạo cuộc đời của Khương Vũ.
Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến Khương Vũ, khiến cô đâm ra nguội lạnh với múa ba lê, rồi dần dần từ bỏ ước mơ múa ba lê.
Được sự tương phản của cô làm nền, vũ đạo vốn chẳng có gì đặc sắc của Đào An Hinh lại khiến người ta phải trầm trồ.
Ở đời trước, Đào An Hinh mời cô múa cùng, nhưng vì quá căng thẳng nên cô đã múa sai liên tục trong lúc biểu diễn, vô cùng bẽ mặt.
Cho nên, dù cô đã từng học múa ba lê thì cũng chưa bao giờ nhắc đến trước mặt các bạn học, sợ người ta bắt cô thể hiện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


