Mong muốn mưu sinh bản năng cuối cùng vẫn khiến Khương Vũ lựa chọn [Không từ bỏ].
Từ lớp nghệ thuật đi ra, Khương Vũ vẫn chẳng nói năng gì.
Cừu Lệ thấy cô cúi gằm mặt, thế là hỏi với giọng chẳng mấy tốt lành: “Tìm tôi làm lành à?”
“Không có gì, đến xem vậy.”
“Có việc gì?”
Khương Vũ liếm môi, khẽ nói: “Cậu không nghe điện thoại, tớ bèn hỏi người khác, họ nói cậu thường xuyên đến đây.”
“Ai cho cậu đến đây?” Giọng của Cừu Lệ rất trầm, nghe có vẻ không mấy vui vẻ: “Cậu có biết chỗ này là chỗ nào, có bao nhiêu tên du côn hư hỏng ở đây không?”
Tên tóc vàng luôn miệng xin tha, Cừu Lệ chẳng buồn chấp hắn, xoay người dẫn Khương Vũ đi khỏi sân bóng rổ, ra ngoài đường.
Vừa dứt lời, tên tóc vàng bất thình lình bị người khác quật qua vai, ngã lăn ra đất, Cừu Lệ giẫm một chân lên bả vai hắn, cất giọng lạnh lùng: “Giờ tin chưa?”
“Phải không, nó có thể để một cô em xinh xắn như này ở đây một mình? Anh không tin đâu.”
Khương Vũ tránh xa hắn ta theo bản năng, “Bạn trai tôi đang ở trong sân.”
Khương Vũ vừa đến bên sân bóng rổ, gương mặt và vóc dáng nổi bật của cô lập tức bị người ta nhìn chòng chọc. Ngay sau đó, có một tên đầu gấu tóc vàng đến cạnh cô, bắt chuyện một cách sỗ sàng: “Cô em, xem bóng rổ à? Có cần người xem cùng không?”
Mấy tên ngăn cản cậu đều không phải dạng hiền lành, thậm chí có tên còn xông thẳng lên đụng mạnh vào cậu.
Trong ngày đông giá buốt, trận đấu trên sân bóng rổ lại nóng hừng hực. Cừu Lệ mặc chiếc áo bóng rổ màu đen, cầm bóng phá vòng vây, đôi mắt đen đầy vẻ tàn bạo.
Cầm bóng xô người khác, giẫm đạp, thậm chí ném thẳng bóng vào người khác đều là những chuyện bình thường như cơm bữa.
Nơi đây chẳng có cái gọi là quy tắc, ai đến đây cũng chỉ có mục đích là xả giận. Vì thế, cách chơi bóng rổ cũng cực kỳ máu lửa.
Cậu chơi bóng rổ cùng một đám đầu gấu ở sân bóng rổ theo phong cách Hiphop.
Hai ngày sau, Khương Vũ tìm được Cừu Lệ.
...
*Tác giả dựa theo hai câu thơ trong bài “Tăng lân nữ” của nữ tác giả Ngư Huyền Cơ: “Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang”, tạm dịch: Bảo vật vô giá dễ kiếm, khó có được tấm chồng tốt (Nguồn st)
Mẹ đã từng nói, bảo vật vô giá dễ kiếm, tấm chân tình khó mà có được*, cô không muốn phụ lòng Cừu Lệ.
Cứu cậu ấy, cũng là cứu chính mình.
Thời gian không còn nhiều nữa, Khương Vũ không được do dự chần chừ nữa.
Thực ra Khương Vũ biết [Cừu Lệ] nói đúng, sao cậu ấy lại không nhận ra bất cứ sự giả dối nào trong tình cảm. Đôi mắt đen láy của thiếu niên kia, đã từng nhìn thấy địa ngục rồi cơ mà.
Nhưng, thật sự phải làm như vậy sao?
Không chỉ là không thiệt, mà cô còn kiếm được của hời được chưa.
Khương Vũ: ...
Cừu Lệ: [Có lẽ, cô nên mở lòng chấp nhận cậu ấy. Dù sao thì, tướng mạo lúc trẻ của tôi cũng không thiệt cho cô nhỉ.]
Cừu Lệ: [Cô có biết vấn đề xuất phát từ đâu không?”]
Tin nhắn hồi âm của [Cừu Lệ] đến rất nhanh...
Khương Vũ: [Tôi thật sự không biết nên làm thế nào mới có thể cứu được cậu ấy. Những chuyện tốt đẹp cậu ấy làm cho tôi, khiến tôi rất ngại khi nhận lấy. Tôi không muốn lừa gạt, nhưng dường như không thể không lừa gạt.]
Dùng chuyện chia tay để uy hiếp rõ ràng là có hơi ngu ngốc, nhưng đây là ràng buộc duy nhất giữa cô và Cừu Lệ.
Đợi một lúc lâu cũng chẳng thấy cậu hồi âm.
Tính khí của cái tên Cừu Lệ kia tồi tệ vô cùng, lúc đối tốt với bạn thì tốt đến tận trời, lúc lạnh lùng lên thì cũng có thể làm người ta chết cóng.
Khương Vũ không đợi được hồi âm của cậu, cô dứt khoát đi thẳng đến nhà cậu ở tiểu khu Thủy Tịch Đài.
Nhưng thật trùng hợp là, khi cửa thang máy mở ra, Khương Vũ nhìn thấy một người đàn ông mặc áo jacket, đang gõ cửa nhà Cừu Lệ.
“Anh tìm Cừu Lệ sao?”
Người đàn ông mặc áo jacket ngoái lại nhìn thấy Khương Vũ, gật đầu: “Cô em là gì của cậu ta?”
“Tôi là... bạn học.”
“Bạn gái à.” Người nọ như thể đã nhìn ra thân phận của Khương Vũ, nói: “Vậy em giúp anh chuyển lời cho cậu ấy, nếu lần sau cậu ấy thiếu tiền thì cứ đến tìm anh. Bây giờ cậu ấy chính là “tuyển thủ ngôi sao” trong sàn đấu của bọn anh đấy, bao nhiêu người đang đợi cậu ấy kia kìa!”
“Sàn đấu gì à?”
“Sàn đấm bốc.” Người đàn ông mặc jacket châm một điếu thuốc, ánh mắt dạo một vòng trên người Khương Vũ, “Cũng khó trách, bạn gái xinh xắn thế kia, không đổ chút máu thì nuôi kiểu gì.”
Khương Vũ vội hỏi: “Cậu ấy đã từng làm việc ở chỗ bọn anh? Làm gì vậy ạ?”
“Làm bao cát hình người đó.” Người đàn ông thong thả đi vào thang máy, “Thằng nhóc đó rất rắn xương, bị đánh bầm dập mà chẳng rên tiếng nào, ánh mắt nó cứ phải gọi là giống hệt con sói, khỏi phải nói được khách hàng yêu thích đến cỡ nào.”
“Ding”, cửa thang máy khép lại, hành lang lập tức trở nên yên tĩnh.
Khương Vũ đã biết đôi giày ba lê VCI đắt đỏ kia... không phải là do cậu lừa gạt cướp giật mà có, mà là cậu đi đến sàn đấm bốc làm bao cát cho người ta xả giận, đánh đấm... mà có.
Chẳng trách ngày hôm ấy thấy người cậu ấy chồng chất vết thương, gặp cô xong liền vội vàng đi mất. Chẳng trách mỗi lần hỏi đến chuyện này, cậu đều ậm ừ cho qua, lảng tránh không đáp, thà để cho cô hiểu lầm...
Trên đời này, món nợ khó hoàn trả nhất không phải là số tiền cao ngất ngưởng, mà là tấm chân tình không cần báo đáp.
Cả người Khương Vũ trở nên lạnh lẽo, cô ngồi bó gối dựa vào tường, cơ thể run rẩy một cách mất kiểm soát.
Lòng cô rất khó chịu, cô thật sự không biết nên làm thế nào.
Cừu Lệ chịu bao nhiêu cú đấm, bị thương khắp mình chỉ để tặng cô một đôi giày ba lê không bị người ta chê cười.
Tựa như cô giẫm trên máu thịt của cậu... nhảy tung tăng trên sân khấu.
Cừu Lệ yêu cô, yêu vô cùng, yêu đến nỗi làm ra những chuyện điên cuồng, thậm chí là những thủ đoạn đầy toan tính chẳng ngại ngần điều chi...
Khương Vũ thật sự rất sợ hãi, cũng vô cùng bất lực.
Cô run rẩy rút điện thoại ra, mở app “Zhiguo” ra, gửi một tin nhắn cực kỳ chán chường cho tài khoản hỗ trợ: [Tôi có thể từ bỏ nhiệm vụ Cừu Lệ này không? Tôi không làm được, thật sự quá khó. Tôi không thể tiếp tục ở bên cậu ta bằng cách thức như này, tương lai tôi sẽ không dứt ra được.]
Song, tài khoản hỗ trợ vẫn chỉ có âm thành hệ thống vô cảm lạnh lẽo vang lên...
[Nếu như người trọng sinh từ bỏ nhiệm vụ ủy thác lúc này, tương lai phải bồi thường cho người ủy thác số tiền tương đương tiền công là ba trăm triệu tệ. Xin xác nhận, từ bỏ hay không?]
Khương Vũ: ...
Tài khoản của cô chỉ có hơn hai mươi vạn, là học phí của Esmela. Nếu như cô từ bỏ lúc này, tài khoản của cô sẽ gánh khoản nợ ba trăm triệu, một khi tài khoản hiện giá trị âm, cô sẽ lập tức biến mất, đây là hình phạt đối với những người trọng sinh thất tín.
Vì thế, một khi đã nhận nhiệm vụ, chỉ có thể cố gắng hết sức hoàn thành, không được hối hận.
Tất nhiên là nếu số tiền trong tài khoản dư dả, thỉnh thoảng có thể từ bỏ nhiệm vụ nhỏ một vài lần, nhưng đằng này “Cứu rỗi cuộc đời thiếu niên ác ma” không phải nhiệm vụ nhỏ!
Ba trăm triệu tệ, có cộng tất cả nhiệm vụ cô làm cả đời cũng chẳng kiếm được nhiều như thế này.
Khương Vũ quyết định gửi tin nhắn xin trợ giúp từ [Cừu Lệ] của tương lai. Cô kể vắn tắt lại tình hình xảy ra dạo gần đây cho anh ta một lượt...
“Được thôi, nếu cậu không xin lỗi thì cậu đừng có gọi tôi là bạn gái nữa.”
Tính cách phản nghịch của Cừu Lệ đã đến tột cùng, cậu nhất quyết sẽ không xin lỗi vì một chuyện mà cậu không hề cảm thấy sai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


