Trong mùa đông của trấn phường nhuộm, thời gian mặt trời xuất hiện không dài, Nina cảm thấy hôm nay chẳng ở trên thuyền được bao lâu, sắc trời đã tối đi rồi.
“Nina, như vậy cũng tạm ổn rồi!”
Joz cắm xẻng vào trong đống tuyết bên cạnh, lau mồ hôi trên trán.
Mấy người cùng cố gắng dọn sạch lối đi từ cửa khoang thuyền đến boong thuyền. Như vậy ít nhất sẽ có chỗ để mở tiệc.
Nhưng tốc độ bọn họ xúc tuyết không thể bằng được tốc độ tuyết rơi, đống tuyết này được xúc ra còn chưa kịp ném xuống biển đã bị đóng băng lại, cuối cùng bọn họ dứt khoát dồn lại ở hai bên mép thuyền, chỉ cần để trống chính giữa là được.
“Vất vả rồi, đội trưởng Joz!” Nina bưng một ly nước ấm từ phòng y tế ra, đưa cho Joz.
“Cảm ơn, Nina.”
Nina quay người, ngẩng đầu nhìn Marco. Anh vừa cùng mấy thuyền viên treo cánh buồm mới lên, bây giờ đang ngồi xổm trên cột buồm cuộn cánh buồm lên từng chút, thuận tiện kiểm tra kỹ càng hơn.
Nina hét lớn: “Đội trưởng Marco, các anh xuống nghỉ ngơi một lúc đi?”
Marco thò đầu ra: “Được.”
Anh bảo mấy thuyền viên kia làm nhanh hơn. Sau khi cuộn xong cánh buồm, anh trở mình nhảy xuống khỏi cột buồm trước, nhận lấy ly nước ấm từ tay Nina, một hơi uống cạn.
“Cánh buồm mới không tệ nha.” Joz nhìn cánh buồm mới tinh, khá hài lòng: “Không uổng công chúng ta đã đợi một tháng.”
“Ha ha ha ha ha đúng vậy, bây giờ chỉ thiếu cờ hải tặc mới thôi, a, cảm ơn…” Marco nhận lấy chiếc khăn Nina đưa qua, lau mồ hôi trên trán.
“Nói ra thì chắc cờ hải tặc cũng sẽ xong trong mấy ngày này nhỉ? Tôi nhớ lần trước chủ tiệm nói cần thêm vài ngày để vẽ hình.”
“Vậy thì nhanh thôi. Cũng nên khởi hành rồi nhỉ?”
“Nghe theo ông già thôi.”
Joz trả lại ly cho Nina, tự mình xoay người đi về phía phòng kho.
“Lúc nãy Sird bọn họ nói đã chuẩn bị xong nguyên liệu rồi, là cái đó á…” Anh ta lặng lẽ nhìn quay đầu nhìn Marco.
Marco: “Cái đó?”
“Tôi phải đi lấy cái nồi kia ra.”
“Cái nồi kia… Ha ha ha, hôm nay nấu món đó sao?”
“Phải! Trời có tuyết là hợp nhất với món đó!”
Hai người nói chuyện như đánh đố khiến Nina như lạc vào sương mù.
Cô tò mò nhích đến gần Marco: “Đội trưởng Marco, bữa tiệc hôm nay… nấu món gì vậy?”
Marco cười bí ẩn: “Một món mà… chắc cô chưa từng ăn đâu. Nhưng nơi này không có đủ nguyên liệu, có lẽ mùi vị sẽ hơi khác một chút…”
“Nhưng không cần lo, có Sird ở đây chắc chắn vẫn sẽ ngon.”
Nghe Marco nói vậy, Nina lại càng tò mò hơn. Cô ngóng nhìn bóng lưng của Joz, phát hiện anh ta không phải đi đến phòng kho nhỏ mà ra phía sau khoang thuyền.
Đuôi thuyền vang lên tiếng “đinh đang” khe khẽ, sau đó Nina vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy Joz cầm một cái nồi khổng lồ đi đến boong thuyền.
Cái nồi này không thể gọi là nồi nữa, đối với Nina, hồ cầu nguyện trong vườn hoa của bệnh viện có khi còn không lớn đến vậy.
“Đội trưởng Marco! Nồi! Nồi! To, to quá!” Cô bất giác kéo ống tay áo của Marco.
Marco khẽ liếc bàn tay đang kéo tay áo mình, nói với Joz: “Joz, cần giúp đỡ không?”
“Ha ha ha ha chút chuyện nhỏ này thì cần gì giúp, với lại không phải cậu nói còn chuyện cần làm sao?”
Joz vác cái nồi khổng lồ bước đi nhanh như bay. Chẳng bao lâu đã đặt cái nồi xuống boong thuyền cái “rầm”.
Cách đó không xa, trên vai Sird cũng khiêng một túi gai to đựng đồ ăn đi qua.
“Joz, chuẩn bị nồi rồi à!”
“Đương nhiên, chỉ đợi cậu thôi đó!”
Sird lắc đầu: “Tôi còn phải xử lý nguyên liệu trước đã.”
Anh ta quay đầu nhìn những đội viên khác: “Các cậu đem đi nấu nước trước đi. Cái nồi to này mà nấu lên phải mất rất nhiều thời gian đấy.”
“Dạ! Đội trưởng Sird!”
Sau khi bọn họ đáp lời thì cùng vây quanh cái nồi khổng lồ, chuẩn bị cho công đoạn trước khi nấu.
Lúc Sird đi đến phòng bếp, đúng lúc đi ngang qua phòng y tế, cất giọng chào Nina.
“Đúng rồi Nina, Marco đâu rồi?”
“Đội trưởng Marco đang ở bên trong ạ.”
Sird nghe vậy, bỏ túi lớn trên vai mình xuống, đi vào phòng y tế, vừa đi vừa nói gì đó: “Aiz, Marco, đồ mà cậu cần…”
Nina đứng ngoài phòng y tế không nghe rõ những lời phía sau của Sird, cô đang hăng say nhìn mấy đội viên dùng cái nồi khổng lồ để nấu nước.
Cô thật sự rất tò mò, dùng cái nồi lớn như vậy sẽ nấu ra món gì.
“Được rồi, tôi đi xử lý nguyên liệu trước đây, Nina, để sẵn bụng chờ nhé.”
Sird nói chuyện với Marco xong, khiêng túi nguyên liệu lên đi vào nhà ăn.
Nina rất mong chờ: “Dạ! Vất vả cho ngài rồi!”
Để sẵn bụng chờ…
Có thể khiến Sird nói câu này, vậy chắc chắn là một bữa thịnh soạn rồi.
Ánh mắt của Nina không nỡ rời khỏi cái nồi.
Nhưng Marco không cho cô cơ hội, anh ở bên trong phòng y tế gọi cô.
“Nina, đến giúp tôi.”
Nina dù không nỡ nhưng vẫn phải quay đầu lại: “Dạ!”
…
Lúc Nina trở về phòng y tế đóng cửa lại, Marco đã ngồi vào bàn làm việc, cầm một bó cây quan sát.
“Máy xay. Ngài cần cái này sao?” Nina để máy xay xuống cạnh tay Marco.
Cảm giác quen thuộc này bỗng khiến Marco dừng tay lại, nghiêng đầu nhìn qua.
Nina đứng bên cạnh đang cầm một cái khay, trên đó để rất nhiều dụng cụ khác nhau.
“Ống nghiệm, cốc đo lường, giá sắt… Có lẽ ngài còn cần mấy thứ này nữa?”
Từng dụng cụ được Nina đặt ngay ngắn trước mặt Marco, và có một hàng bên tay nữa.
Marco ngừng lại: “Ừm… đúng, là những thứ này.”
“Còn cần gì nữa không ạ?”
“Giúp tôi ghi lại số liệu.”
“Dạ!”
Nina lấy quyển sổ ra, đạp chiếc ghế xoay của mình nhích đến bên cạnh Marco.
Lúc này cô mới nhìn rõ trong tay Marco đang cầm cỏ nhuộm màu mà hai người luôn dùng trong thời gian này, hơn nữa còn là màu xanh tím thường thấy.
“Đội trưởng Marco, cái này cũng có thể dùng làm thuốc sao?”
“Ừm, trước đó lúc đốt than trong khoáng động, tôi đã cảm thấy có thể dùng để điều chế thuốc.”
“Trước kia từng có người sử dụng sao?”
“Có lẽ là không?” Marco bỏ thảo dược trong tay vào máy xay, nghiền nát thành nước.
“Vậy sao ngài lại biết?”
“Ha ha ha ha, làm bác sĩ trên thuyền lâu rồi…” Marco cười: “Thì sẽ có trực giác.”
Huống chi là bác sĩ trên thuyền lênh đênh khắp ngóc ngách của Tân Thế Giới như anh.
Anh ngửi chất lỏng được nghiền ra: “Có lẽ là… có tác dụng liên quan đến giải độc.”
“Ngài giỏi quá!”
Marco không ngừng tay, thuận miệng hỏi: “Giỏi?”
“Cô cũng rất giỏi mà, Nina. Tôi không cần nói gì cả, cô đã chuẩn bị đầy đủ rồi.”
Đột nhiên được khen ngợi, Nina hơi xấu hổ. Cô vừa ghi chép trọng lượng Marco đo lường, vừa nhớ lại: “Nếu nói ngài có trực giác của bác sĩ, thì có thể nói tôi có trực giác của y tá chăng?”
“Có lẽ bởi vì trong mười mấy năm làm việc, tôi cũng đã từng làm trợ lý cho rất nhiều bác sĩ… Vì vậy có thể đoán ra được?”
“Vậy cô đúng là rất đáng tin đó ha ha ha ha.”
Đang cười Marco bỗng dừng lại, nghiêng đầu qua nhìn mặt Nina.
“Mười mấy năm?”
“À, đúng vậy… Có lẽ là từ 12 tuổi hay 13 tuổi gì đó, tôi đã bắt đầu làm nhân viên điều dưỡng trong bệnh viện rồi.”
Nhưng lúc đó còn quá nhỏ tuổi, viện trưởng không cho cô làm nhân viên chính thức. Cô chỉ có thể làm những công việc vặt trong bệnh viện như dọn dẹp rác do bệnh nhân để lại, hay sửa sang ga giường này nọ. Có lúc còn làm tay chân cho các chị y tá, kiếm chút tiền chạy vặt.
“Tại sao?” Marco bất giác ngừng lại công việc trên tay.
Nina bỗng không hiểu Marco đang hỏi gì: “Sao cơ?”
“Tại sao còn nhỏ như vậy đã đi làm?”
Nina nói một cách hùng hồn: “Để kiếm tiền mua nhà.”
“Mua, nhà?”
“Đúng vậy!”
Dường như bị chọc cười bởi câu trả lời ngoài dự đoán của Nina, Marco dứt khoát bỏ vật trong tay xuống, quay người qua đối diện với cô.
Anh đột nhiên nhớ đến hôm dẫn Nina đến bến thuyền, hình như cô đang ngồi ngắm cảnh biển trên tầng hai của một ngôi nhà nhỏ.
“Là ngôi nhà nhỏ… gần bờ biển kia sao?”
Nina vui mừng nói: “Ngài vẫn còn nhớ sao? Đúng vậy, chính là căn đó!”
“Ở gần khu phố, từ cửa sổ lớn ở tầng hai có thể nhìn thấy cảnh biển, hơn nữa dưới lầu còn có vườn hoa nhỏ.”
Nói rồi Nina khẽ thở dài: “Nhưng tôi vẫn chưa mua được vườn hoa đó.”
Nhưng đợi sau khi cô hoàn thành công việc này, lấy được khoản tiền còn lại rồi, có lẽ sẽ có thể mua luôn vườn hoa đó. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rất mong chờ rồi.
Chỉ cần nhắc đến ngôi nhà của mình, Nina rất hay nói huyên thuyên không ngừng.
Cô ngẩng đầu tưởng tượng: “Nếu sau này tôi có thể ngồi bên cửa sổ uống trà, ngắm phong cảnh bên ngoài, lúc rảnh rỗi thì xuống vườn hoa dưới lầu tưới hoa, còn có thể nuôi một chú chó…”
Ngồi bên cửa sổ, uống trà, ngắm phong cảnh bên ngoài…
Vườn hoa nhỏ, chú chó…
Giọng Nina ngày càng cao, nhưng ý cười của Marco thì ngày càng nhạt.
Có lẽ đối với Nina, mỗi ngày bọn họ đều trải qua cuộc sống mới lạ, thậm chí là nghe có vẻ giống như “truyện cổ tích” mà cô nói.
Nhưng là một hải tặc nổi tiếng lên trên biển, Marco không thể không thừa nhận hình ảnh mà Nina miêu tả càng giống “truyện cổ tích” đối với anh hơn.
Viễn vông đến mức có lẽ chắc phải kiếp sau mới có thể chạm đến.
Anh lắc đầu, khẽ cười nói: “Nghe có vẻ ngôi nhà nhỏ của cô rất tuyệt.”
Nina: “Thật sao? Đợi tôi trở về lắp đặt xong rồi, hoan nghênh ngài đến “nhà” tôi chơi bất cứ lúc nào!”
… Trở về.
“Tôi còn muốn lắp một cái bàn làm việc y như cái của ngài, thật sự rất tiện.”
“À đúng rồi, còn phải mua giường mềm… phải có dụng cụ ăn đáng yêu…”
… Lắp đặt.
Nina giống như chú chim nhỏ hót líu lo, không ngừng nói về thứ này thứ kia. Bình thường Marco quá thân thiện với mọi người khiến cô bỗng chốc mất đi tính cảnh giác trong lúc làm việc.
Cho đến khi thấy nụ cười của Marco hình như ngày càng cứng đờ, Nina mới chợt nhận ra mình đã nói nhiều quá, mau chóng xin lỗi anh:
“Xin lỗi xin lỗi… đội trưởng Marco, cứ nghĩ đến ngôi nhà nhỏ của mình là tôi…”
Không thấy Marco đáp lại, cô ngẩng đầu nhìn thì thấy anh đang mím khoé môi.
“Đội trưởng Marco?”
Marco dường như bỗng nhiên hoàn hồn, lại nở nụ cười, khô khan đáp: “Được, nhất định.”
Nina: “?”
“Nhất định” cái gì?
“Được rồi, tiếp tục làm việc thôi.” Marco cúi đầu, tiếp tục tập trung tinh thần vào công việc của mình.
Nina thấy vậy cũng vội vàng bắt mình phải tập trung lại, bắt kịp trạng thái làm việc của Marco.
Mấy giây sau Nina mới đột nhiên nhận ra.
Marco nói “nhất định” hình như là đồng ý với lời mời đến nhà chơi ban đầu của cô.
…
Màn đêm buông xuống, cái nồi to trên boong thuyền đang nấu ùng ục thứ gì đó.
Lúc Nina và Marco đi ra, các thuyền viên đã ngồi quanh thuyền kêu gào muốn ăn, dù nhìn thấy hai người đến cũng chỉ kịp nhét một miếng vào miệng rồi chào hỏi qua loa với bọn họ.
May mà Bista đã đặc biệt chừa lại chỗ trống cho hai người để Nina có thể chen vào phía trước, ít nhất cũng có chỗ để cô gắp.
Đây là lần đầu tiên Nina ăn cơm bằng cái nồi to như vậy.
Thậm chí cô cảm thấy mình có đứng lên cũng chưa chắc có thể với tới đồ ăn trong nồi.
Sird đang cầm cái muỗng khổng lồ đứng ở một bên, giúp Nina múc một chén to.
“Nina, thử đi!”
“Cảm ơn đội trưởng Sird!”
Nina bưng chén, cẩn thận uống một ngụm.
Cảm giác kỳ diệu bỗng chốc lan tràn cả khoang miệng, khiến cô khó có thể đánh giá món ăn này, nhưng lại không kìm được muốn uống thêm một ngụm rồi một ngụm.
Sird thấy dáng vẻ của cô, biết là cô thích ăn.
“Ha ha ha ha thế nào? Không tệ chứ!”
Nina liên tục gật đầu.
Thấy Sird vẫy tay với mình, Nina bưng chén lặng lẽ nhích đến bên cạnh anh ta, đợi anh ta múc thêm cho cô một chén.
Sird lấy muỗng vớt đồ ăn dưới đáy nồi: “Đợi chút, bên trong vẫn còn vài thứ chưa chín.”
Nina nhìn đủ loại nguyên liệu trong nồi, vừa ngoan ngoãn chờ vừa tò mò hỏi: “Đội trưởng Sird, đây là gì vậy ạ?”
“Hửm? Rau dại bình thường thôi.”
“Chỉ là rau dại? Nhưng ăn vào thật sự rất ngon!”
“Đương nhiên rồi, nước lẩu là công thức bí mật của tôi đó ha ha ha ha ha.”
“Ngài thật là giỏi!”
Ở phía sau Nina, Marco bưng chén canh uống hai ngụm rồi không ăn thêm gì nữa.
Trong tay Bista cầm một bình rượu, đưa cho Marco, định bảo anh chút nữa uống một ly.
Nhưng không ngờ Marco lại lặng lẽ đặt chén đũa xuống, trực tiếp mở bình rượu ra nốc một ngụm.
Bista: “Này này này, Marco, đừng bụng rỗng uống rượu, cậu là ông già sao?”
Anh ta giật đi bình rượu của Marco.
Bọn họ không dám giật bình rượu trong tay Râu Trắng, nhưng bình trong tay Marco thì quá dễ dàng.
Marco cũng không tức giận, chỉ đột nhiên quay qua hỏi Bista.
“Bista.
“Hả?”
“Hợp đồng của Nina… là bao lâu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)