Đến sáng ngày thứ ba, cuối cùng toàn bộ tuyết trên Mobidick cũng được dọn sạch, các thuyền viên đều đã trở về thuyền.
Nghe theo ý của Râu Trắng, bọn họ chỉnh đốn trên thuyền trước, có lẽ ngày mai hoặc ngày mốt sẽ chuẩn bị trở về Đại Hải Trình.
Cùng lúc này, cờ hải tặc mới cũng đã được treo lên mũi thuyền, bây giờ đang bị gió thổi bay phấp phới.
“Đội trưởng Marco, các đội viên đang tìm ngài kìa!”
Nina dựa lên ván cửa, thò đầu vào phòng y tế nhìn.
Marco tiện tay nhét tờ giấy vào trong ngăn kéo, đáp một tiếng.
“Đến đây.”
Nina nhận được câu trả lời của Marco rồi thì xoay người đi ra ngoài.
Marco thu dọn mặt bàn, vừa chuẩn bị đứng dậy thì phát hiện động tác vừa rồi của mình bừa bãi quá.
Một tờ giấy phẳng bị anh nhét đại khiến mép giấy bị kẹp ra bên ngoài ngăn kéo, lờ mờ lộ ra tên của “Bista”.
Anh lại mở ngăn kéo ra, để ngay ngắn lại rồi mới rời khỏi phòng y tế.
…
Rất nhiều thuyền viên đang tụ tập trên boong thuyền, gãi đầu thảo luận chuyện gì đó, có vẻ rất lo âu.
Marco đi qua nhìn: “Sao vậy?”
“Đội trưởng Marco! Ngài đến rồi!”
“Đội trưởng Marco!”
Marco thò đầu ra từ phía sau bọn họ, trong tay còn cầm một góc màu đen.
Nina nhặt miếng vải màu đen lên: “Mọi người đang bàn bạc xem nên làm thế nào.”
“Cờ hải tặc?” Marco nhìn kỹ mới nhận ra trong tay bọn họ đang cầm cái gì.
Anh ngẩng đầu nhìn lên đỉnh cột buồm.
Quả nhiên nơi đó đã được đổi thành cờ hải tặc mới nhất. Mặt vải màu đen hơi phát sáng dưới sự chiếu rọi của tuyết trắng.
“Đã thay cờ mới rồi à?”
“Dạ, nhưng lá cờ cũ…” Vài hải tặc tỏ vẻ khó xử: “Không biết nên xử lý thế nào cho tốt.”
Marco đã hiểu ý của bọn họ.
Marco buồn cười vỗ lưng bọn họ: “Muốn giữ lại thì cứ giữ.”
“Nhưng mà để trong phòng kho thì rất bụi…”
“Cứ cảm thấy hơi không nỡ.”
Trên mặt bọn họ vẫn tỏ vẻ do dự.
Marco nhìn dáng vẻ của bọn họ, suy nghĩ rồi nói: “Sau này có thể treo lên lãnh địa của chúng ta.”
Mắt của mấy người họ lập tức sáng lên.
“Nhưng mà…” Marco muốn nói lại thôi.
Đây là một ý kiến hay, nhưng mà lãnh địa không phải là thứ muốn có là có, còn rất nhiều việc phải cân nhắc.
Có lẽ là hiểu được ý mà Marco muốn nói, mấy người họ bỗng ủ rũ trở lại.
Nina đứng bên cạnh quan sát vẻ mặt của bọn họ.
Nói thật cô không thể hiểu tâm trạng của bọn họ cho lắm. Với cách nhìn của cô, đây chỉ là một lá cờ thôi mà, bỏ cũ đổi mới không phải rất tốt sao?
Nhưng cô cũng nghe nói về việc “Cờ hải tặc chính là sinh mệnh của băng hải tặc”.
Có thể nói là… vinh quang của hải tặc chăng?
Vinh quang à.
Nghĩ đến đây, đầu Nina loé sáng. Cô đứng ở phía sau giơ tay lên thật cao.
“Đội trưởng Marco!”
“Hửm? Nina, sao vậy?”
Nina kéo một góc cờ hải tặc: “Cái này, có thể để tôi xử lý không?”
Mặc dù Marco không hiểu nhưng vẫn gật đầu: “Đương nhiên.”
Anh nói rồi thuận tay xếp lá cờ hải tặc lại, đặt vào tay Nina.
Anh cúi đầu: “Cô muốn làm gì?”
Marco biết Nina không chỉ đơn thuần muốn giúp bọn họ xử lý lá cờ một cách đơn giản.
Nina chớp mắt với anh: “Ừm… vừa có một suy nghĩ. Đúng rồi, ngài có bản đồ đường biển nào không còn sử dụng không? Tấm nào to một chút.”
“Bản đồ đường biểm?” Ánh mắt Marco hơi lay động, suy nghĩ rồi gật đầu: “Có… nhưng ở trong khoang thuyền của tôi.”
Nina ôm chặt lá cờ hải tặc hơn, vừa định nói cho cô một tấm nhưng đã bị các hải tặc xung quanh cắt ngang.
“Đợi đã, Nina chan, cô muốn lấy bản đồ đường biển để làm gì?”
Nina: “Ừm… nhìn ngắm!”
“…”
…
“Vào đây đi, Nina.” Marco quay đầu vẫy tay với Nina: “Nhưng mà hơi lộn xộn nhé.”
Nina đứng trước cửa nhìn một chút rồi mới cẩn thận bước vào.
Đây là khoang thuyền của Marco, Nina tưởng khoang thuyền của bọn họ đều là nhiều người cùng dùng chung một căn, nhưng trên thực tế các đội trưởng đều có phòng riêng của mình.
Nhưng nghĩ thì cũng hợp lý, dù sao cũng là các đội trưởng có 10 điểm về cả võ lực, nỗ lực và lòng trung thành mà.
“Nina?”
“Dạ! Làm phiền rồi.” Nina vội vàng thu lại suy nghĩ, đi theo Marco.
Thực ra ban đầu Nina định chờ trên boong thuyền, nhưng không biết tại sao lại đi theo Marco đến tận đây.
“Đứng đây làm gì, ngồi đi.” Marco chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bàn, bảo Nina ngồi xuống.
“Đợi tôi một chút, tôi phải tìm đã, tôi nhớ… hình như để ở…”
Anh xoay người lục tìm trong rương, Nina liếc nhìn, trong cái rương đó để đầy những cuộn giấy, hình như là bản đồ hay là bản vẽ gì đó.
Nhân lúc Marco đang tìm kiếm, Nina lặng lẽ đánh giá căn phòng của anh. Đây là lần đầu tiên cô đến khoang thuyền của người khác nên cảm thấy hơi tò mò, nhìn ngóng bốn phía.
Kết cấu của các khoang thuyền đều tương tự nhau, bao gồm chiếc giường đơn giản, cái bàn đơn giản, bố trí đơn giản. Nhưng phòng của Marco lại có cảm giác kiểu “À quả là Marco”.
Mặc dù anh nói phòng mình “hơi lộn xộn”, nhưng đây thật sự là một căn phòng khá ngăn nắp, ít nhất cũng đỡ hơn phòng của cô nhiều.
Chăn trên giường được xếp ngay ngắn, rương quần áo bên giường bị mở ra, bên trong là từng bộ đồ được xếp gọn gàng, trên nắp rương còn treo mấy chiếc áo lót của anh.
Dưới chân nhúc nhích, Nina bất cẩn đá trúng một túi giấy xinh đẹp, khiến bộ đồ màu trắng bên trong rơi ra.
Túi quà đựng bộ đồ màu trắng?
Nina nhìn Marco, nhưng hình như anh không hề chú ý đến tiếng động bên này. Cô vội vàng cúi người nhét lại vào trong túi, rồi giả vờ như không có chuyện gì mà nhét lại chiếc túi vào dưới gầm bàn.
Làm xong tất cả, Nina mới yên lòng nghiêng đầu qua, nhìn mặt bàn của Marco.
Chiếc bàn này không lớn như bàn làm việc trong phòng y tế, nhưng bên trên lại để không hề ít đồ hơn phòng y tế. Mép bàn còn để một xấp tài liệu, mấy tờ trên cùng là lệnh treo thưởng của băng hải tặc nào đó.
Trên bàn để một khung ảnh, trong ảnh là Marco chụp cùng Bista, Joz và Râu Trắng. Nhìn bức ảnh thì hình như lúc đó bọn họ vẫn còn là trẻ con.
Cũng không biết chụp ở đâu, bối cảnh có vẻ là một thị trấn nhàn nhã.
Thì ra từ nhỏ Marco đã để kiểu đầu quả thơm kỳ lạ này…
Ánh mắt của Nina không kìm được mà dừng ở đó lâu hơn, còn đưa tay sờ.
“À, tìm thấy rồi.” Giọng của Marco đột nhiên vang lên, anh lấy một tấm bản đồ đường biển khổng lồ ra, xoay người đi qua.
Nina giật mình, vội vàng ngồi thẳng người, thu lại ánh mắt, chột dạ nở nụ cười tiêu chuẩn với Marco.
Marco nhìn nụ cười cứng ngắc của Nina, liếc túi giấy bị nhét dưới gầm bàn.
Cuối cùng anh liếc khung ảnh bị lệch trên bàn.
Anh cười: “Cái này à, đã là chuyện của rất nhiều năm trước rồi.”
Marco để bản đồ đường biển lên bàn, cầm khung ảnh lên xem.
“Hình như cũng đã mười mấy năm rồi?”
Anh nói rồi nhét khung ảnh vào trong tay Nina, đứng dựa vào cạnh bàn.
Nina nhìn Marco, thấy anh gật đầu với mình thì mới to gan cầm khung ảnh lên xem.
“Rất ngốc đúng không? Tôi của lúc đó.” Marco đưa tay xoa trán, trông hơi xấu hổ.
Nina nhìn kỹ mấy người thò đầu ra từ phía sau Râu Trắng, cười đến vui vẻ trong tấm ảnh.
Cô hơi ngạc nhiên nói: “Trước kia ngài, trông có vẻ…”
“Không giống bây giờ?”
“Không phải, chỉ là cảm thấy trước kia ngài hình như… rất hoạt bát? A, không phải, ý tôi là bây giờ ngài rất chững chạc, còn trong bức ảnh…”
Trong một lúc Nina không tìm được từ thích hợp để hình dung về cảm giác của mình khi nhìn thấy Marco lúc nhỏ.
Nói chung là Marco của trước kia…
“Rất giỏi gây hoạ.”
Nina: “Hả?”
Marco hơi cúi người, cúi đầu nhìn Nina đang ngồi trên ghế.
“Lỗ mãng, bồng bột, lại còn trẻ con.”
“Trước kia tôi rất hay bị ông già dạy dỗ.”
Nina mở to mắt nhìn Marco: “Ngài sao? Bị thuyền trưởng?”
Cô hơi không thể liên tưởng Marco của hiện tại với người mà anh vừa nói.
“Đúng vậy, lúc tôi còn nhỏ, dù chỉ là hải tặc thực tập trên thuyền nhưng tôi luôn muốn ra ngoài xông pha với mọi người.”
“Ha ha ha ha ha trong lúc giao chiến với băng hải tặc Roger, tôi còn từng dám xông thẳng lên khiêu chiến vị “Diêm Vương” Rayleigh.”
Nina cạn lời: ““Diêm Vương” Rayleigh? Là vị, vị thuyền phó của vua hải tặc trong truyền thuyết sao?”
Cho dù cô không hiểu gì về hải tặc, nhưng từ lúc được sinh ra, những cái tên như Roger hay Rayleigh đã luôn nghe như sấm bên tai.
Đó thật sự là nhân vật trong truyền thuyết.
Mà bây giờ Marco nói với cô rằng, anh từng khiêu chiến vị “Diêm Vương” Rayleigh đó.
“Ha ha ha ha ha rất to gan có phải không?” Marco bật cười: “Nhưng mà…”
Tay chống ra sau, Marco dứt khoát ngồi lên bàn.
“Đã bị đánh bại chỉ bởi một ngón tay.”
Nina hoảng hốt: “Ngón tay…”
Marco cúi người, đưa một ngón tay chỉ vào Nina.
“Ừm, giống như vậy. Một phát thôi đã thua.”
Đầu của Nina đã không cách nào hiểu được về sức chiến đấu nên dứt khoát không nghĩ nữa.
Ánh mắt của cô tập trung lên ngón tay trước mắt.
Đột nhiên cô đưa tay bẻ ngón tay Marco về phía mình, rồi dựng thẳng lên.
Marco: “?”
Marco để mặc cô làm, nhưng lần này anh không hiểu ý của cô.
Nina giải thích: “Trước kia là trước kia, bây giờ ngài đã là đội trưởng của tiểu đội 1 của băng hải tặc Râu Trắng rồi.”
Cô cũng giơ một ngón tay ra chỉ về phía Marco, sau đó dựng lên: “Đội trưởng của tiểu đội 1 đó!”
Marco ngơ ngác nhìn ngón tay của mình và Nina.
“Ha ha ha ha, nói cũng đúng. Ít nhất bây giờ nếu tôi còn chạm mặt vị kia lần nữa thì cũng có thể chịu thêm được một lúc.”
Nina thấy Marco đã vui trở lại mới cẩn thận đặt lại khung ảnh về chỗ cũ.
“Đúng rồi, đội trưởng Marco, bản đồ đường biển!”
Marco cầm bản đồ đường biển phía sau đưa cho Nina.
“Tấm này được không? Đây có lẽ là tấm to nhất rồi.”
Nina mở ra coi: “Đương nhiên là được!”
Cô nói rồi cuộn bản đồ đường biển lại, từ chối sự giúp đỡ của Marco, vội vàng chào anh rồi rời khỏi khoang thuyền của anh.
“A, đợi đã, Nina!”
“Đợi tôi làm xong rồi sẽ gọi ngài!”
Giọng nói vẫn còn bên tai nhưng bóng cô đã biến mất khỏi cửa khoang thuyền.
Cô phải nhân lúc thuyền vẫn chưa khởi hành để chuẩn bị cho sớm, mặc dù cô đã quen với việc ở trên thuyền rồi, nhưng làm việc cần sự cân bằng trên một con thuyền tròng trành vẫn sẽ rất dễ bị say sóng.
Nina không hề muốn trải qua cảm giác say sóng nữa đâu.
Cô cầm lá cờ hải tặc cũ trong phòng y tế, đi đến phòng kho xách thùng dụng cụ ra, xoay người chạy đến nhà ăn.
…
Marco vẫn đang đứng trước cửa khoang thuyền, hơi mất hồn nhìn lối đi đã không còn một ai.
Anh xoa cần cổ hơi mỏi, xoay người quay trở về khoang thuyền. Ánh nắng trước cửa rọi đúng lên khung ảnh trên bàn, phản chiếu khiến anh hơi chói mắt.
Marco ngồi lên ghế, bất giác đưa tay cầm khung ảnh lên nhìn.
Khoé môi anh cong lên, ngón tay xoa khung ảnh rồi lại nhẹ nhàng đặt lên góc bàn.
Vừa duỗi chân thì vô tình đá vào cái túi vẫn đang để dưới gầm bàn.
Anh lấy túi giấy ra, nhìn bộ đồ vẫn được xếp ngay ngắn bên trong.
Anh hơi phiền não ấn huyệt thái dương của mình, ngửa đầu dựa lên lưng ghế.
Nhìn trần khoang thuyền, Marco khẽ thở dài: “Phù, vậy không phải đến đây vô ích rồi à…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)