“Này, các cậu không theo quy tắc gì cả!”
Harta vừa phải tránh bị vây đánh, vừa xoay người nhanh chóng nặn một quả cầu tuyết to hơn người khác, cười xấu xa ném về phía đối diện.
“Hả? Không theo quy tắc? Đây mới là không theo quy tắc nè!”
Marco bỗng giang đôi cánh ra, khiến quả cầu tuyết của Harta vỡ tan tành trong không trung.
“Bộp” một tiếng, quả cầu tuyết bắn ra những bông tuyết nhỏ vụn, rơi xuống dưới.
Nina đang ngồi bên cạnh Blenheim nắn quả cầu tuyết, bỗng nhiên bị bông tuyết rơi đầy người.
Trên mái tóc vàng kim xoăn phồng dính đầy bông tuyết.
Nina hất mái tóc dính đầy tuyết, không hề bị ảnh hưởng mà tiếp tục nặn quả cầu tuyết trong tay.
Đầu bị ai khẽ chạm vào, Nina nghiêng đầu nhìn thì thấy Blenheim rút một chiếc khăn tay từ trong túi dưới cằm ra, đang giúp cô lau bông tuyết trên đầu.
“Cảm ơn ngài! Đội trưởng Blenheim!” Nina không rảnh tay, chỉ có thể nghiêng đầu hắt bông tuyết trong lỗ tai ra.
“Nina! Xin lỗi xin lỗi ha ha ha ha, bắn lên người cô rồi.”
Marco từ trên không bay xuống cạnh Nina, anh vừa hỗn chiến với Harta một trận, trên người vẫn còn dính bông tuyết, nhưng đã nhanh chóng bị ngọn lửa nhỏ trên người đốt chảy.
“Đội trưởng Marco!”
Nina ngẩng đầu, cô không đáp lại lời Marco mà ngồi xổm dưới đất, trên này cầm quả cầu tuyết cho anh nhìn.
Bông tuyết vướng trên lông mi cô khiến cô không thể không chớp mắt vài cái.
“Ngài xem.”
Nina xoay quả cầu tuyết trong tay, để Marco có thể nhìn thấy rõ hình dạng của nó.
“Quả cầu tuyết Marco.”
Lúc này Marco mới nhìn rõ Nina đang nặn một quả cầu tuyết hình con chim có mái tóc quả dứa.
“Là tôi à?” Marco nhìn quả cầu tuyết trong tay Nina đến mất hồn.
Anh cũng ngồi xổm xuống, mặt đối mặt với Nina: “Cô đang nặn tôi sao?”
“Ừm!” Đầu mũi và hai má Nina đều bị lạnh đến hơi đỏ, sự rét lạnh khiến cô bất giác hít mũi.
“Giống không?”
Cô chỉ từng nhìn thấy hình dạng Phượng hoàng của Marco một lần, dựa vào ấn tượng đó mà nặn ra một chú chim, không biết có giống hay không.
Marco có vẻ có tâm trạng rất tốt, ý cười lan toả trên gương mặt.
Anh hé miệng: “Giống…”
Anh còn chưa nói hết, Blenheim đã giành trước.
“Giống, đặc biệt là kiểu tóc ha ha ha ha ha ha.”
“Cho tôi xem cho tôi xem!” Harta nghe thấy cũng nhào qua: “Ha ha ha ha đúng là rất giống!”
“Cái gì?”
“Cho tôi xem với!”
Ngày càng nhiều thuyền viên chen chúc qua, đẩy Marco ra, anh đặt mông ngồi xuống đất, đẩy những cái đầu thò từ sau một cách ghét bỏ.
“Này…” Marco bất lực nhìn bọn họ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Liên quan gì… đến các cậu?”
Nặn cầu tuyết không hề dễ chịu cho đầu ngón tay, Nina không nhịn được thu tay lại, chà xát ngón tay lạnh đến đỏ bừng, rồi để bên môi hà hơi nóng.
Thấy nhiều đồng đội chen qua, Nina vội vàng đứng dậy, để quả cầu tuyết lên mép thuyền bên cạnh Blenheim.
Trước đó bị cơ thể của Blenheim che mất nên bây giờ Marco mới phát hiện thì ra trên mép thuyền đã xếp đầy một hàng dài những quả cầu tuyết.
Nina vừa đếm vừa giới thiệu: “Cầu tuyết thuyền trưởng, cầu tuyết Marco, cầu tuyết Bista, cầu tuyết Joz…”
“Ô woa! Đây là tôi! Là tôi nè!”
“Ha ha ha ha tôi nữa nè! Cô thật khéo tay đó Nina chan!”
Mấy người lập tức buông Marco ra, cùng vây quanh mép thuyền nhìn những quả cầu tuyết của băng hải tặc Râu Trắng.
Marco vẫn đang ngồi dưới đất: “…”
Anh nhìn đám người la om sòm, lờ mờ nhìn thấy hàng cầu tuyết đó từ khe hỡ giữa bọn họ.
“Đội trưởng Marco?” Nina thấy anh ngồi xếp bằng dưới đất, đưa tay ra với anh: “Ngài muốn đứng lên không?”
Ánh mắt của Marco rơi lên bàn tay đưa ra trước mặt mình, rồi từ từ nhìn lên gương mặt đang mỉm cười của Nina.
Anh cho cô mượn khăn choàng, cô lại đưa cho Râu Trắng nên bây giờ trên cổ cô trống không. Có lẽ là vì chơi đến nóng người, làn da Nina còn hơi ửng đỏ.
“Đội trưởng Marco?”
Thấy Marco cứ nhìn mình không nhúc nhích, Nina lại nhỏ giọng gọi.
“Hửm?”
Nina lặp lại một lần: “Ngài muốn đứng lên không?”
Marco đặt tay lên tay Nina, vào khoảnh khắc chạm nhau, anh cảm thấy đầu ngón tay của cô lạnh như một tảng băng.
Anh vô thức nắm lấy tay Nina, rồi nhanh chóng buông ra.
Sau khi đứng dậy, Marco phủi tuyết trên người mình, đưa tay ra với Nina.
Trên tay là ngọn lửa xanh lam đang nhảy nhót.
Nina vừa nhìn đã hiểu ngay ý của Marco, lập tức đặt bàn tay mình lên, để ngọn lửa có thể quấn quanh lên cánh tay mình.
“Ấm quá, cảm ơn ngài!”
Marco bỏ lại tay vào túi, hất cằm nhìn về phía dãy cầu tuyết.
“Thì ra… làm cho mọi người luôn à.”
Nina vẫn thấy chưa đủ vui: “Ừm, nhưng chỉ kịp nặn vài người.”
Quê nhà của cô một năm có bồn mùa, khí hậu dễ chịu, gần như không bao giờ có tuyết rơi, mà dù có tuyết cũng không đọng nhiều tuyết như vậy để nghịch, đa phần đều chỉ là băng mỏng. Không ngờ nơi này lại rơi tuyết liên tục một tháng.
Marco nhìn xung quanh: “Ừm, sau này vẫn còn nhiều cơ hội có thể chơi, không chỉ là tuyết mà còn có gió biết ca hát, có mây biết nhảy nhót…”
Theo lời Marco nói, mắt Nina ngày càng sáng rực.
Marco nói đến một nửa thì ngửng lại, nhìn Nina đang tỏ vẻ mong chờ.
Anh khẽ cong khoé môi, nói tiếp: “Ừm… còn có chim biết nói, ngựa biết bay, có cua mặc quần áo, có bạch tuộc để làm bạch tuộc viên…”
“Đội trưởng Marco, nghe giống như trong truyện cổ tích vậy.”
“Ha ha ha ha ha vậy sao?” Nghe thấy lời Nina nói, Marco ngửa đầu bật cười.
Anh cười một lúc rồi yên lặng, nhẹ giọng nói: “Truyện cổ tích à…”
“Nina chan! Quả cầu này… chẳng lẽ là…” Bên mép thuyền đột nhiên vang lên tiếng hét thu hút sự chú ý của hai người.
Marco nhìn qua đó, nhìn thấy một quả cầu tuyết có hình bầu dục được để bên cạnh một hàng cầu tuyết của băng hải tặc.
“Nina, đây là… thuyền của chúng ta sao?”
Nina tự hào gật đầu: “Đúng vậy! Là quả cầu tuyết Mobidick!”
“Ha ha ha ha đúng vậy thật, sao cô lại nghĩ đến việc nặn chiếc thuyền vậy?”
Nina trả lời một cách hiển nhiên: “Bởi vì Mobidick là “nhà” mà.”
Mặc dù đây là một con thuyền nhưng có lẽ cũng có thể xem là… “nhà” của mọi người nhỉ?
Câu trả lời này khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Nghe thấy Nina nói từ “nhà”, Marco đột nhiên nhớ ra sau khi Nina lên thuyền không lâu, trong buổi tiệc hải tặc đó, hình như anh từng thuận miệng nhắc với cô về chủ đề “người nhà”.
“Chỉ cần đã lên thuyền của chúng tôi thì tất cả đều là người một nhà.”
Cô vẫn còn nhớ.
Anh lẩm bẩm: “Nina…”
Một quả cầu tuyết đập trúng sau lưng Marco một cái “bốp”, cảm giác rét lạnh buốt giá khiến anh rùng mình.
Anh bỗng nhiên quay đầu: “Sird!”
Trong tay Sird vẫn đang nặn cầu tuyết, nghe thấy Marco gọi mình, anh ta còn cười một cách gian xảo: “Sao vậy sao vậy, không phải chơi ném tuyết sao?”
Không biết lại có ai ném quả cầu tuyết lên đầu ai vang lên tiếng “bộp”.
Bỗng nhiên cả con thuyền như pháo hoa bị đốt cháy, một tràn cầu tuyết bay tứ tung.
“Hay lắm lại đây!”
“Sợ cậu à! Đừng có mà chạy!”
“Sh… Đồ khốn cậu đợi đó!”
Hiện trưởng vô cùng hỗn loạn, Nina vội vàng ngồi xổm xuống bên chân Blenheim, nhưng anh ta cũng nhanh chóng bị quả cầu tuyết ném trúng.
“Tôi vốn không định tham gia trận chiến đâu!” Anh ta nói rồi từ từ đứng dậy.
Vừa định quay đầu nặn một quả cầu tuyết, trên tay bỗng có cảm giác lành lạnh, một quả cầu tuyết được đặt lên.
Anh ta cúi đầu nhìn Nina đang cổ vũ mình bằng ánh mắt.
“Ha ha ha ha ha, Nina trốn cho kỹ nhé.” Anh ta xoa quả cầu tuyết trong tay, ném về đám người phía trước.
“Bộp” một tiếng vang dội.
Sird che mái tóc của mình: “Này! Blenheim! Anh muốn giết tôi sao!”
“Hả? Không phải chơi ném tuyết sao?”
“Ha? Đây là chơi ném tuyết hả!”
Nina nhỏ giọng gọi: “Đội trưởng Blenheim!”
Cô đưa một quả cầu tuyết to bằng đầu mình cho Blenheim.
“Ha ha ha ha cảm ơn nha Nina!”
Sird giậm chân: “Aiz! Nina sao cô cũng!”
Anh ta đột nhiên quay đầu, chỉ trích Marco đang cùng người khác chơi ném tuyết: “Marco! Sao anh không trông chừng Nina!”
Marco nhìn Nina đang nặn quả cầu tuyết thật to, rồi lại nhìn Sird.
“Không phải rất tốt sao?”
Thuận tiện ném vào anh ta một quả.
Sird vội vàng chạy trốn: “…”
Anh ta quay đầu gào lên với Râu Trắng: “Ông già! Marco bọn họ!”
“Bọn họ!”
“Nói chung là trông chừng bọn họ đi!”
Râu Trắng ngồi một bên nhìn thấy hết tất cả, lặng lẽ quay đầu đi: “…”
…
Ban đầu bọn họ đã quyết định hôm nay phải dọn sạch tuyết đọng trên Mobidick, sau đó treo cánh buồm mới lên.
Nhưng bởi vì đám hải tặc còn chưa bắt đầu xúc tuyết thì đã nghịch ngợm chơi đùa, khiến đến tận lúc mặt trời lặn, lớp tuyết mềm dẻo trên boong thuyền không chỉ chưa được xúc đi mà còn bị bọn họ giẫm đạp đến chặt hơn, biến thành một mảng băng, càng khó dọn sạch hơn.
Nhưng Râu Trắng cũng mặc kệ bọn họ, ông ngồi trên bờ, để mặc bọn họ ném cầu tuyết từ trên thuyền tới dưới thuyền.
Cho dù bọn họ khiến khu vực xung quanh chất đầy những đống tuyết lớn nhỏ, ông cũng chỉ nhìn rồi cười.
Vì vậy ở phương diện này, mấy đội trưởng luôn phải lo lắng nhiều hơn.
“Phiền phức rồi, vốn chỉ cần xúc tuyết.”
Joz nhìn một mảng bừa bộn trước mặt, hơi bất lực.
Bista giẫm lên miếng băng, lại phủi đi tuyết trên tay, cười nói: “Ha ha ha ha, không sao đâu Joz! Chúng ta cũng đâu có gấp lên đường.”
“Nói cũng đúng…” Joz cầm lấy xẻng, kẹp dưới khuỷu tay: “Nhưng vẫn phải dọn sạch tuyết ở khoang thuyền đã, mấy ngày sắp tới chúng ta phải trở về thuyền để chuẩn bị khởi hành rồi.”
“Dù sao chỉ trong một lúc cũng không dọn sạch được, không thì dứt khoát mở tiệc trên thuyền luôn đi?” Bista nói rồi nhìn về phía Râu Trắng: “Ông già, mở tiệc nhé!”
“Tiệc gì! Ông già muốn mở tiệc sao!”
“Ông già, mở tiệc hả!”
Có lẽ Râu Trắng cảm thấy đề nghị này cũng không tệ, quay đầu bảo Sird đang chộn rộn dắt theo mấy đội viên lên trấn mua nguyên liệu về.
“Này! Mấy người các cậu, đi theo tôi!”
“Dạ! Đội trưởng Sird!”
Joz nhìn đám người chỉ cần nhắc đến tiệc tùng là sẽ phấn khích, lắc đầu, cầm xẻng đi đến khoang thuyền.
Cho dù muốn mở tiệc thì cũng phải có chỗ để ngồi mới được chứ.
Vừa đi đến trước khoang thuyền, Joz đã thấy Marco đang cầm xẻng xúc đi tuyết trên nóc phòng y tế. Tuyết đọng lại quá dày, Marco phải tốn rất nhiều công sức mới dọn sạch được nóc khoang thuyền.
Nina đứng bên dưới đang cầm miếng vải lau cửa phòng y tế.
Joz vẫy tay với hai người họ từ xa: “Marco! Nina!”
Nina vội quay đầu lại, chào anh ta: “Đội trưởng Joz, chào buổi chiều!”
“Ha ha ha không còn là buổi chiều nữa, bây giờ đã sắp tối rồi.” Joz nhìn sắc trời đang dần tối.
Anh ta đạp lên tuyết tạo thành từng cái hố, đi đến trước mặt hai người.
“Ồ! Trên nóc được dọn sạch rồi à, làm việc nhanh đấy, Marco!”
Anh ta thấy xung quanh khoang thuyền chất đầy băng tuyết, xem ra là xúc từ trên nóc xuống.
Joz: “Sao không trực tiếp dùng lửa đốt tan?”
Marco ném xẻng xuống rồi nhảy xuống, phủi nước tuyết dính trên người mình.
“Đội trưởng Marco sợ nước tuyết tan ra sẽ thấm vào khoang thuyền.” Nina giơ miếng vải trong tay lên.
Trong khoang thuyền có rất nhiều thuốc cần phải bảo quản trong môi trường khô ráo, không thể để nước thấm vào.
“Vậy thì dùng nhiệt độ cao… À, đúng rồi, xem đầu óc của tôi…”
Joz vừa nói được một nửa thì nhận ra không được, tự vỗ lên đầu mình.
Anh ta định nói dùng nhiệt độ cao để hong khô, nhưng đến lúc đó lỡ thiêu cháy luôn con thuyền thì…
“Để tôi giúp cho.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
