Hai ngày nay, khoáng động nhỏ trên sườn núi sau trấn phường nhuộm đã biến thành địa điểm làm thí nghiệm lý tưởng nhất của hai người.
Trong động có thể che gió giữ ấm, trước động còn có một bãi cỏ nhuộm màu. Nina còn trữ một ít khoáng thạch trong động, dùng để trộn với than nhuộm màu.
Bây giờ vì có sự giúp đỡ của Marco, thí nghiệm của Nina càng có hiệu suất hơn.
Đốt than, nghiền khoáng, pha trộn…
Sau khi trải qua nhiều lần thất bại, cuối cùng Nina cũng tạo ra được một công thức không tệ. Độ nóng toả ra rất vừa phải, nguyên liệu dùng để chế tạo cũng có giá cả phải chăng.
“Đội trưởng Marco!” Cô cầm than nhuộm màu được gói lại bằng vải, giơ lên cho Marco xem.
Hỗn hợp bên trong bởi vì tiếp xúc với không khí nên đang từ từ toả nhiệt, cách lớp vải sờ vào rất ấm, rất dễ chịu.
“Ha ha ha, xem như thành công được một giai đoạn rồi?”
Marco cũng thở phào, mấy hôm nay chỉ tính công thức để trộn thuốc nhuộm với khoáng chất thôi cũng đã mấy chục cách rồi. Huống chi còn phải thí nghiệm hiệu quả của các loại thuốc nhuộm khác nhau.
Không hề nhẹ nhàng hơn làm bác sĩ trên thuyền chút nào.
Nhưng Nina làm cùng anh lại dường như hoàn toàn không biết mệt mỏi.
Mỗi ngày cô đều như chú chuột hang, mang hết đồ ăn mà mình thu thập được về hang ổ.
Marco ngồi bên cạnh, một tay chống cằm nhìn Nina phấn khích đến muốn xoay vòng, vừa không kìm được mà cũng mỉm cười theo cô.
Không hiểu tại sao Nina lại đặc biệt nhiệt tình với những thứ này, nhưng thấy cô vui như thế, Marco cũng cảm thấy không tệ.
“Vui vậy sao?”
“Dạ!” Tay Nina không ngừng xoa nắn gói than: “Cũng may có ngài giúp đỡ, nếu không một mình tôi có lẽ sẽ không thể nào làm ra được thứ giống vậy.”
“Ha ha ha ha, tôi chỉ giúp một chút mà thôi.” Marco giơ ngón trỏ và ngón cái làm động tác “chỉ một chút”.
Nina cũng đưa ngón tay ra, kéo dài khoảng cách giữa hai ngón tay của Marco.
“Ít nhất cũng nhiều như thế này!”
Marco nhìn hai ngón tay của mình bị bẻ đến sắp thành đường thẳng, không nhịn được mà che mặt bật cười.
“Ha ha ha ha, được rồi, cô nói rất đúng.”
Nina biết Marco là một người rất thích cười, nhưng dáng vẻ cười đến thoải mái như vậy, ngoại trừ lúc mở tiệc trên thuyền cùng đồng đội, Nina rất ít khi nhìn thấy.
Khiến cô bất giác nhìn thêm vài lần.
Cho đến khi Marco chú ý đến ánh mắt của cô và nhìn qua, Nina mới cảm thấy mình hơi bất lịch sự.
Cô vội giả vờ gật đầu một cách hài lòng, thu tay lại, tiếp tục cầm gói than toả nhiệt xoa nắn.
Cô muốn xác nhận xem bột than được gói bên trong liệu có vì bị ma sát mà phình to hay nổ không.
Trong một lúc, không ai nói gì, trong khoang động dần yên tĩnh lại.
“Sột soạt…”
Chỉ có gói than trong tay Nina phát ra tiếng động không có quy luật, vang vọng trong nơi yên tĩnh thế này.
Trong bầu không khí thế này, Nina đột nhiên không biết tại sao có cảm giác… căng thẳng? Hay là chột dạ? Nói chung là khiến cô thấy hơi không yên.
Vì vậy, trong lúc thất thần, cô đã làm rơi gói than xuống đất.
Tiếng động này càng vang dội hơn.
Cô vội đưa tay ra nhặt, cầm trong lòng bàn tay, sau đó lén liếc nhìn Marco một cái.
Cũng may hình như Marco cũng không bị ảnh hưởng bởi tiếng động nhỏ này. Anh đang chống cằm nhìn ra ngoài cửa động, hình như đang chăm chú ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Nhìn góc nghiêng mang theo ý cười của anh, Nina bỗng có cảm giác không chân thật.
Người như vậy thế mà lại là hải tặc.
Hơn nữa nghe nói còn là hải tặc được treo thưởng siêu cao, chỉ nghe tên đã khiến người ta sợ mất mật.
Nhưng rõ ràng anh là một người rất dịu dàng.
“Đội trưởng Marco, tại sao ngài lại làm hải tặc vậy?”
Có lẽ là vì đã quen thân, hoặc cũng có lẽ là vì bầu không khí hiện tại quá thích hợp, cuối cùng Nina cũng không kìm được mà hỏi vấn đề mình đã tò mò từ rất lâu.
“Tôi?” Marco dường như cũng không ngờ Nina lại hỏi câu hỏi này.
Nghe thấy giọng Marco, Nina mới bỗng nhận ra, vội vàng ngồi thẳng người, hoảng hốt nói: “À, đội trưởng Marco, tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, nếu ngài không tiện thì…”
“Tôi tiện.”
“Có thể không cần trả lời… Hả?”
Nina ngẩn người, ánh mắt hơi không dám tin.
“Tôi nói là tiện.”
Marco nói rồi thu lại đôi chân dài, đổi tư thế ngồi, nhìn Nina.
Hai tay anh tuỳ ý bắt chéo để trên đầu gối, cả người đều thể hiện trạng thái rất nhẹ nhàng.
“Nhưng vấn đề này… nên nói thế nào nhỉ? Thực ra dù là làm hải tặc hay làm gì, với loại người phiêu bạt trên biển như tôi, có được một nơi nương thân đã là tốt lắm rồi.”
Hình như anh nhớ đến chuyện gì đó, trên mặt hiện lên vẻ nhớ nhung. Từ lời anh nói, Nina cảm nhận được có lẽ không phải là chuyện gì khiến người ta vui vẻ…
Nhưng giọng điệu của anh vẫn rất nhẹ nhàng.
Nói rồi Marco lại bật cười, nhìn vào mắt Nina: “Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”
Nina lắc đầu: “Chỉ là cảm thấy ngài rất khác với hải tặc trong ấn tượng của tôi.”
Trong ấn tượng…
Marco cảm thấy dù mình có nhắm mắt cũng có thể biết được hải tặc trong tưởng tượng của Nina là dáng vẻ kỳ lạ thế nào…
“Nghe có vẻ như đang khen tôi nhỉ?”
“Đương nhiên rồi! Không có bác sĩ nào tốt hơn ngài đâu!”
Sợ Marco nghĩ rằng cô đang nịnh nọt, Nina bỏ gói than trong tay xuống, đếm ngón tay: “Ngài vừa dịu dàng lại chu đáo, rất có trách nhiệm với các thuyền viên, năng lực cũng rất mạnh, ngài đối với thuyền trưởng càng không cần phải nói, ngài còn…”
“Được rồi được rồi được rồi Nina!”
Marco thật sự không chịu được nữa, đưa tay ấn lại từng ngón tay đã dựng lên của Nina về, cuối cùng mở rộng tất cả ngón tay bọc lấy cả nắm tay của Nina.
Nina: “?”
Nina nhìn nắm tay mình bị bao phủ lấy, nhìn Marco.
Marco không nhìn cô mà mà che nửa mặt quay đầu nhìn ra ngoài.
Nhưng mà tai anh… đỏ lên kìa? Là vì được khen nên xấu hổ sao?
“Nhưng mà, ngài thật sự rất…”
“Khụ, Nina, còn gì cần làm nữa không?” Marco ho khan cắt ngang lời Nina.
Làm gì nữa à?
Đúng rồi!
Nina bỗng nhớ ra mình vốn đang xoa nắn than nhuộm màu!
Cô vội vàng rút tay mình ra khỏi tay Marco, tiếp tục bận rộn.
Trong khoáng động chỉ còn lại tiếng “sột soạt”, thỉnh thoảng có làn gió rét lùa vào khiến Nina rụt cổ.
Một giây sau, trước mặt cô đã xuất hiện một bàn tay, trên tay còn nhóm lên ngọn lửa màu xanh lam tuyệt đẹp.
“Có cần không?”
Nina: “?”
Nina vui vẻ: “Cần ạ!”
Cô đưa tay phủ lên tay của Marco, ngọn lửa bỗng chốc thuận theo tay cô quấn quanh lên người.
Sự ấm áp lan toả cả người.
Cô giơ ngón tay, nhìn ngọn lửa quanh quẩn từng vòng giữa ngón tay như dải lụa.
Marco cũng hình như đang trêu đùa cô, lúc cô giơ ngón tay ra, ngọn lửa thoáng chốc quẩn quanh ngón tay cô. Cô vừa nắm đấm tay lại, ngọn lửa đã bị thu vào lòng bàn tay.
Dù là bao nhiêu lần cũng cảm thấy rất thần kỳ.
Nina nở nụ cười: “Cảm ơn ngài!”
…
Thời gian ở trấn phường nhuộm trôi qua rất nhanh, Nina đã bước đầu hoàn thành công thức tạo ra than nhuộm màu, sau đó may được rất nhiều túi toả nhiệt.
Hơn nữa nhân lúc kiểm tra sức khoẻ hằng tuần, cô đè Râu Trắng lại để dán lên áo choàng của ông.
“Thuyền trưởng, để ở đây được không?”
Râu Trắng nhúc nhích vai, đáp một tiếng, sau đó Nina dùng kim chỉ giúp ông may cố định gói than lên áo choàng.
“Được rồi, như vậy sẽ không ảnh hưởng đến hoạt động của ngài.”
Thấy Râu Trắng lại muốn tỏ vẻ chê bai, Nina lập tức tỏ ra đáng thương.
“Trời lạnh như vậy, vết thương cũ của ngài sẽ lại âm ỉ đau, chúng tôi sẽ lo lắng lắm đó.”
Râu Trắng: “…”
Ông nhìn Nina, lặng lẽ quay đầu đi, để cô tiếp tục làm cho xong việc đang dở.
Quả nhiên “chân thành” luôn là vũ khí mạnh nhất.
Sird nhìn dáng vẻ Râu Trắng bất lực không làm gì được Nina, không nhịn được bật cười ha ha.
Anh ta ngồi xổm xuống, lấy một gói than khác trong thùng ra, thảy lên.
“Nina, cô và Marco biến mất lâu như vậy thì ra là để làm ra thứ này sao?”
Sird tò mò cầm túi vải được niêm phong bằng sáp.
Marco vội ngăn lại:”Aiz, Sird! Đừng bóp vỡ. Sáp vỡ rồi sẽ bắt đầu toả nhiệt, đến lúc đó sẽ không còn tác dụng nữa!”
Bởi vì sau khi than tiếp xúc với không khí sẽ bắt đầu phát huy tác dụng nên Marco tìm một ít sáp dùng để nhuộm vải để cột miệng gói vải lại, như vậy thì sẽ có thể ngăn than tiếp xúc với không khí, lúc cần sử dụng thì bóp nát sáp bên ngoài là được.
Nhưng ngược điểm là nếu để trong môi trường nhiệt độ cao, sáp sẽ bị tan. Nhưng nếu cất giữ trong phòng kho thì chắc vẫn ổn.
Sird ngẩng đầu, không hề keo kiệt mà khen ngợi Nina: “Ồ ồ ồ, giỏi quá nha Nina!”
Nina bước chân xuống ghế cao, vừa nói: “Đây là do đội trưởng Marco điều chế đấy, anh ấy rất giỏi!”
“Hửm? Tôi?” Marco đưa tay đỡ cánh tay của Nina, để cô mượn lực nhảy thẳng xuống.
“Nếu không phải có ý kiến của ngài, tôi có giỏi thế nào cũng vô dụng.”
Marco chỉ vào thùng gỗ chứa đầy túi vải bên cạnh.
Nhìn thấy những thứ này, nói thật trong lòng Nina cũng rất có cảm giác thành tựu, cảm thấy mình như đang nằm mơ vậy.
Trước giờ cô chưa từng nghĩ thì ra ngoại trừ làm công việc của một y tá, cô còn có thể tạo ra thứ thú vị thế này.
Không đúng, đáng lẽ nên nói nếu không phải được ra khơi mở mang tầm mắt, cả đời cô cũng không thể biết được trên đời này còn có loại than có thể toả nhiệt, còn có loại vải không dễ cháy…
Thấy Nina ngồi xổm ở đó, ôm mặt cười híp mắt nhìn đồ trong thùng, Marco hỏi: “Sao vậy? Rất vui à?”
Cô ôm mặt ngẩng đầu nhìn Marco: “Đúng vậy! Đội trưởng Marco, tôi có thể ra khơi cùng các anh thật sự rất vui!”
Marco nhìn nụ cười của Nina, ngừng một lúc mới nói: “Vậy sao? Vậy thì thật… tốt quá.”
“Lộp bộp”.
Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng động vang dội, Sird vội đi ra nhìn thử.
“A a a đã nói là không được cầm như vậy rồi mà? Cậu xem, rớt hết rồi!”
“Bớt nói nhảm, mau giúp tôi nhặt lên… Đội trưởng Sird!”
Hai thuyền viên đang khiêng mười mấy cái xẻng, trượt chân khiến xẻng rớt hết xuống đất.
Sird gãi đầu: “Hai cậu đang làm gì vậy?”
“Báo cáo! Đội trưởng Joz nói trên thuyền bị tuyết đọng, bây giờ không thể nào gắn cánh buồm lên được, bảo chúng tôi lấy xẻng qua dọn sạch tuyết trước.”
“Tuyết đọng?” Marco cũng đi qua.
“Phải, tuyết đọng trên thuyền đã đến bắp chân rồi…”
Ngẩng đầu nhìn tuyết đang rơi liên miên không dứt, Marco giúp bọn họ nhặt mấy cái xẻng lên rồi vác lên vai.
“Đi thôi, để tôi giúp đỡ, chắc sẽ nhanh hơn.”
“Vậy tôi cũng đi.” Sird cầm lên hai cái xẻng cuối cùng, xoay đầu nhìn Râu Trắng: “Ông già! Tụi con đi lên thuyền một chuyến… Ủa? Ông già, ông cũng muốn đi cùng sao?”
“Ngồi lâu quá rồi, đúng lúc có thể hoạt động một chút.” Râu Trắng đi từ trong nhà ra, lắc áo choàng của mình.
Nina thấy vậy vội chạy lên, giang rộng hai tay ngăn trước mặt Râu Trắng.
“Thuyền trưởng! Nếu ngài muốn đi thì ít nhất cũng phải mặc thêm quần áo! Bên ngoài vẫn đang có tuyết đó!”
Râu Trắng: “…”
“Được rồi, vậy đeo một chiếc khăn choàng?”
Con người luôn thích chọn một trong nhiều lựa chọn.
Vì vậy, trên cổ Râu Trắng quấn khăn choàng mà Marco đưa Nina, cùng bọn họ đến bến thuyền.
Sird dùng sức mím môi, không nhịn được hất vai, rồi lại dùng sức vỗ lên lưng Marco mấy cái.
Marco bị anh ta vỗ đến cả người liêu xiêu, suýt nữa ném luôn xẻng trong tay.
“Này!”
Anh quay đầu nhìn Sird, nhưng ánh mắt của Sird lại dán chặt lên người Râu Trắng.
Chiếc khăn choàng dài đã từng đeo trên cổ Nina, bây giờ đeo trên cổ Râu Trắng trông như găng cổ kỳ lạ.
Điều này khiến Râu Trắng vốn tràn đầy khí thế áp bức với người khác bỗng trở nên thân thiện hơn nhiều.
“Ông già! Đội trưởng Sird, đội trưởng Marco!”
“Ông già đến rồi!”
Rất nhiều thuyền viên đã tụ tập bên cạnh chiếc thuyền đang dừng ở bến cảng, có những người đang chờ xẻng đến, nhưng cũng có người không có kiên nhẫn, đã leo lên thuyền dùng dao bắt đầu đục tuyết.
Cánh buồm mới được xếp ngay ngắn ở một bên.
Bista đứng cạnh cánh buồm, dùng dao rạch vài cái, vải buồm không bị hề hấn gì.
Anh ta giơ ngón tay cái lên với Râu Trắng: “Ông già!”
Những thuyền viên khác cũng rất vui mừng: “Xem ra dù có pháo đạn hay gì cũng không cần lo lắng nữa!”
“Đồ ngốc! Pháo đạn vẫn phải lo lắng chứ!”
Râu Trắng ngồi lên đống thùng gỗ để ở bến cảng, cười nâng tay: “Được rồi, dọn sạch tuyết trên thuyền đã.”
“Ohh!”
Nói thì nói vậy, nhưng một giây sau, trên thuyền bắt đầu diễn ra trận đấu tuyết.
“Ha ha ha ha nhìn tôi này!”
“Này! Đồ ngốc!”
“Ê nè các cậu ném đi đâu vậy?”
…
Nina đứng bên cạnh Râu Trắng, nhìn các thuyền viên đột nhiên bỏ xẻng xuống, bắt đầu lao vào ném cầu tuyết nhau.
Trên thuyền bỗng chốc vang lên tiếng ồn ào om sòm.
Nina nhìn chằm chằm bọn họ, cứ cảm thấy… chơi ném cầu tuyết… có vẻ rất vui.
Vào lúc Nina đang ngẩn người, đột nhiên có một quả cầu tuyết ném thẳng về phía cô.
“Nina!”
Râu Trắng nâng tay, quả cầu tuyết vỡ nát trong lòng bàn tay ông, từ từ rơi xuống đất.
“A a a a Nina chan! Xin lỗi xin lỗi!”
Harta vội vàng nằm sấp lên mép thuyền xin lỗi Nina.
Nhưng Nina lại chẳng có cảm giác gì, dù sao Râu Trắng đã chặn giúp cô rồi. Cô mỉm cười xua tay với bọn họ, tỏ ỷ mình không bị sao cả.
“Marco.”
Râu Trắng thu tay lại, nhìn Marco vừa vội chạy đến bên cạnh Nina, hất cằm.
“Dẫn con bé đi cùng.”
Nina ngẩn ra: “Dẫn đi?”
Marco khẽ cười: “Được, ông già.”
Nina vội theo chân Marco: “Đội trưởng Marco, ngài dẫn tôi đi đâu vậy?”
“Dẫn cô đi nghịch tuyết.” Anh quay đầu lại: “Đi thôi, ai lấy cầu tuyết ném cô thì cô cứ ném lại.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
