Sau khi chủ tiệm phường nhuộm vẽ mẫu lá cờ hải tặc xong, ngày hôm sau đã đến tìm Râu Trắng.
Theo lời ông ta nói, cánh buồm và lá cờ của Mobidick quá to lớn, từ việc tạo ra chất liệu đến vẽ hình, nhuộm màu, thời gian để cho ra thành phẩm cuối cùng ít nhất cũng cần 25 ngày.
Đối với đám hải tặc quanh năm lênh đênh trên biển như bọn họ mà nói, 25 ngày không phải là thời gian quá dài, đúng lúc có thể để bọn họ yên tâm nghỉ ngơi chỉnh đốn ở trấn phường nhuộm, dù sao thời gian trước cũng gặp không ít chuyện trên biển.
Vì vậy mà Nina cũng có một kì nghỉ ngắn. Chỉ cần cách vài ngày kiểm tra vết thương cũ cho Râu Trắng, thời gian còn lại cô đều khá tự do.
Nhưng mới kiểm tra được vài ba lần, Râu Trắng đã chê phiền phức, nói rằng trên đảo này làm gì bị thương được nữa, dứt khoát cho cô nghỉ luôn.
Marco và Nina lằng nhằng rất lâu, Râu Trắng mới chịu miễn cưỡng đồng ý đổi thành mỗi tuần kiểm tra một lần.
Nhưng cũng vì quyết định này của Râu Trắng mà Nina có đủ thời gian đi làm chuyện mình muốn làm.
“Đội trưởng Marco, tôi ra ngoài trước đây.” Nina vội vẫy chào Marco, chuẩn bị rời khỏi phường nhuộm.
“Ừm, cẩn nhận nhé.” Marco nhìn cái giỏ trong tay Nina, không hỏi nhiều, chỉ gật đầu với cô.
“Dạ!”
Nina kéo ống tay áo, không quay đầu mà đi thẳng ra ngoài, chỉ để lại bóng lưng cho Marco.
Bây giờ cô rất tự do, tự do đến mức chỉ có buổi sáng và tối muộn Marco mới thấy mặt cô, thời gian còn lại anh đều chẳng thấy cô đâu.
“Marco, cậu đứng ở trước cửa làm gì vậy?” Sird thấy kỳ lạ nên vỗ vai Marco hỏi.
Anh ta thò đầu qua, đúng lúc nhìn thấy bóng lưng của Nina quẹo vào góc rẽ của phiên chợ.
“Nina? Mới sáng sớm cô ấy đi đâu vậy? Không phải phiên chợ vẫn chưa mở cửa sao?”
Marco nhún vai tỏ ý anh cũng không biết.
Sird hơi ngạc nhiên: “Đến cậu cũng không biết?”
Marco nhìn anh ta bằng ánh mắt kỳ lạ: “Nina tự có việc của mình, tôi không biết rất kỳ lạ sao?”
“Rất kỳ lạ! Không phải mỗi lần Nina ra ngoài đều sẽ nói với cậu sao?”
“Có nói, nhưng chỉ nói là ra ngoài một chuyến.”
“?”
Thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Sird, Marco nghĩ đến hướng đi mấy ngày nay của Nina và cái giỏ trong tay cô.
“Tôi nghĩ, có lẽ cô ấy ra sườn núi phía sau rồi.”
“Sườn núi? Đến đó làm gì?”
Marco không trả lời, đột nhiên anh bỏ hai tay vào túi, bước nhanh vào trong nhà: “Nếu đến chỗ đó…”
Chỉ nói đến đó rồi thôi.
Sird: “?”
“Này, Marco, cậu không thể chỉ nói nửa chừng như vậy!”
“Marco!”
“Cậu quay lại đây, Marco!”
Sird nhìn theo bóng lưng của Marco, hoàn toàn không hiểu gì cả, nên cũng không quan tâm nữa.
Nhưng vừa đi được hai bước, anh ta đột nhiên hiểu ra, dừng chân.
Đúng như những gì Marco đoán, sáng sớm Nina đã leo lên sườn núi phía sau trấn phường nhuộm.
Nơi đó mọc đầy cỏ nhuộm màu đủ màu sắc, chỉ tính màu thôi cũng có ba bốn mươi loại, nhưng vì bị tuyết phủ lên nên không thể nhìn thấy rõ màu.
Nina chỉ có thể cầm giỏ đi vào bụi cỏ, phủi đi bông tuyết trên đầu cỏ, nhìn rõ màu sắc, còn phải nhìn rõ xem có phải rễ già hay không, sau khi xác định xong mới nhổ ra để vào trong giỏ.
Thợ nhuộm vải của phường nhuộm nói với cô rằng rễ già không thể dùng để làm thuốc nhuộm, cho dù có nhổ về cũng sẽ không có tác dụng, cuối cùng đều sẽ bị đốt thành than nhuộm màu.
Nina muốn làm than nhuộm màu này, nên ngay từ đầu mục tiêu của cô đã nhắm vào những rễ cây già.
“Cỏ nhuộm màu nâu đỏ X10”.
“Cỏ nhuộm màu xanh X10”.
“Cỏ nhuộm màu chàm X10”.
…
Ngón tay bị lạnh đến đỏ bừng, Nina chỉ có thể vừa nhổ vừa dừng lại, nhón chân, hà hơi vào tay.
Hôm nay cô quên đeo khăn choàng ra ngoài. Nhà của phường nhuộm rất ấm, cô không nghĩ đến chuyện đeo khăn choàng nên bây giờ bị gió thổi đến rụt cổ.
Sau khi nhổ một bụi lớn, Nina xách giỏ đi đến một khoáng động bị bỏ hoang phía sau sườn núi, đây là nơi cô phát hiện ra hai ngày trước, nơi này đỡ gió tuyết hơn.
Cô đào một cái hố ở trước khoáng động để đốt cỏ nhuộm màu.
Sau khi cắt bỏ rễ già của cỏ nhuộm màu trong giỏ, cô đặt lên giá sắt trong hố đã đào mấy ngày trước, chất gỗ xung quanh rồi chuẩn bị tiến hành nung.
“Phù…”
Gió rét hôm nay hơi tê buốt, cửa khoáng động cũng thỉnh thoảng có gió thổi vào. Nina đổi mấy góc, đã quẹt mất mấy cây diêm mà mình mang theo nhưng vẫn chưa nhóm được lửa.
Cô cầm que diêm cuối cùng trong tay, quẹt một cái “tạch”. Đốm lửa yếu ớt lúc lớn lúc nhỏ trong cơn gió rét.
Còn chưa đến gần đống gỗ thì đã vụt tắt.
Nina: “…”
Cô nhìn đống củi đã chất lên.
Chẳng lẽ thí nghiệm hôm nay buộc phải dừng lại sao?
Nhưng sau đó củi gỗ đột nhiên phát ra tiếng tia lửa tung toé “tạch tạch”. Nina cúi đầu nhìn, đống củi đã được đốt cháy.
Cùng lúc đó, ánh sáng và gió rét ở cửa động cũng bị chặn mất hơn nửa.
“Xem ra tôi đến vừa đúng lúc nhỉ?”
Nina đột nhiên ngẩng đầu: “Đội trưởng Marco? Sao ngài lại đến đây?”
Marco cười giơ món đồ trong tay lên, lắc lư trước mắt cô.
“Khăn choàng, cô quên đeo rồi.”
Nói rồi anh tiện tay quấn khăn lên cổ Nina. Trên khăn vẫn còn độ ấm, vừa quấn lên cổ, Nina thấy cả người đã ấm hơn hẳn.
Nina rất vui, ngẩng đầu hỏi: “Ngài cố tình đến đưa khăn choàng cho tôi sao?”
Vừa dứt lời, cô đột nhiên nhớ ra: “Ủa? Sao ngài biết tôi đang ở đây?”
“Rất khó đoán sao?” Giọng của Marco ẩn chứa ý cười.
Khoáng động có vẻ hơi thấp với người cao như Marco, anh chỉ có thể cúi người, cong lưng, nhích vào trong khoáng động.
Nina vội lấy một miếng vải trong giỏ ra, trải lên phần đất bên cạnh mình để Marco ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, thấy Nina rụt cổ, Marco bèn búng ngón tay khiến đống lửa trước mặt cháy càng lớn hơn.
Không ngờ Nina vội nắm lại cổ tay anh ngăn cản: “Đợi đã, đội trưởng Marco! Lửa lớn quá rồi! Nhỏ chút, nhỏ chút!”
Mặc dù Marco không hiểu tại sao, nhưng vẫn phất tay làm theo, đè ngọn lửa nhỏ lại.
Kết quả đống củi mà Nina chất lên bỗng bay ra làn khói trắng, hai người sặc khói không ngừng ho sù sụ.
“Khụ khụ, Nina, khụ, đây là, đây là gì vậy khụ khụ…”
Marco đưa tay kéo cao khăn choàng của Nina, che đi mũi và miệng cô, còn anh biến một tay thành cánh, kiểm soát sức lực khẽ phẩy làn khói trắng để khói bay theo gió ra ngoài động.
“Khụ khụ, than, than nhuộm màu.”
“Than nhuộm màu?” Marco lập tức hiểu ra mấy hôm nay Nina đi sớm về muộn là để làm gì.
“Muốn cải tạo khoang thuyền của cô thành giữ ấm?”
Cải tạo khoang thuyền?
Nina ngẩn ra, vội lắc đầu: “Không không không, sao có thể! Sao tôi dám cải tạo khoang thuyền lung tung chứ!”
Lần này đến lượt Marco ngẩn ra, anh bỗng hỏi: “Tại sao không thể? Đó là khoang thuyền của cô mà.”
Nina nghi ngờ nghiêng đầu qua, cô hơi không hiểu ý của Marco.
Khoang thuyền… của cô?
Nhưng đó đâu phải là ngôi nhà mà cô mua, chỉ là nơi ở mà chủ thuê sắp xếp cho cô ở thôi. Làm gì có nhân viên nào có thể tuỳ tiện cải tạo nơi ở dành cho nhân viên chứ?
Dù là thuê nhà, làm vậy cũng sẽ bị chủ nhà trừ tiền đặt cọc.
Sự nghi hoặc trên mặt Nina quá rõ ràng khiến Marco hiểu ra được gì đó.
Anh mím môi, quyết định đổi chủ đề: “Vì vậy, cô làm mấy thứ này để làm gì?”
Nhắc đến đây, Nina thấy hơi ngại ngùng.
“Tôi chỉ muốn làm một thí nghiệm… xem những nguyên liệu này trộn vào nhau có phải sẽ toả nhiệt thật không.”
“Thí nghiệm? Nhưng phường nhuộm… không phải đã có sẵn kết quả rồi đấy sao?”
“Phương pháp của phường nhuộm không dùng được, cách lớp sàn nhà dày như vậy mà vẫn có thể nóng hầm hập, nếu tiếp xúc trực tiếp thì sẽ bị phỏng mất.” Nina lắc đầu.
“Tiếp xúc trực tiếp?” Marco đột nhiên hiểu ra: “Cô muốn dùng trên người?”
Nina gật đầu: “Tôi muốn thử xem nên phối theo tỷ lệ thế nào thì sẽ toả ra nhiệt độ thích hợp.”
Cô chỉ tấm vải dưới mông Marco: “Chất vải của thị trấn này bền chặt lại không dễ cháy, nếu dùng loại vải này để bọc than nhuộm màu có lẽ có thể ngăn một phần hơi nóng, sau đó có thể chườm lên người một cách an toàn.”
Nina nói rồi chỉ vào những nơi có khớp xương như bả vai và đầu gối.
Cô suy nghĩ: “Bệnh nhân có vết thương cũ như thuyền trưởng nếu chỉ dựa vào túi chườm nóng vẫn không tiện lắm.”
Cộng thêm bản thân Râu Trắng vốn đã là một bệnh nhân “khó chiều”, cho dù túi chườm nóng có thể làm giảm cơn đau, ông vẫn luôn chê phiền mà không chịu hợp tác.
Nếu như có thể cố định luôn nguồn nóng ở trên người, toả ra hơi nóng cố định trong thời gian dài, vậy thì sẽ thuận tiện hơn nhiều.
Nghĩ đến đây, Nina thở dài nhìn Marco: “Ngài cũng khổ tâm vì chuyện này lâu lắm rồi đúng không? Nếu như có được món đồ chườm nóng tiện lợi này thì có lẽ thuyền trưởng cũng sẽ không từ chối nữa. Ngài cũng có thể yên tâm hơn.”
Marco dường như không ngờ Nina sẽ nói như vậy, trong tim đột nhiên trào lên cảm giác căng đầy không biết từ đâu đến.
Anh há miệng, muốn nói gì đó với Nina, nhưng lời đến bên môi lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể khẽ gọi tên cô.
“Nina…”
Nhưng Nina vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, không chú ý đến vẻ mặt của Marco hơi kỳ lạ.
Cô nhỏ giọng nói: “Hơn nữa thứ đồ này có lẽ…”
… sẽ bán rất chạy nhỉ.
Trong đầu Nina đã bắt đầu tưởng tượng đến hình ảnh mấy tháng sau, khi hợp đồng hết hạn, cô cầm theo số tiền còn lại trở về đảo Ramune Soda, nằm trong ngôi nhà đã mua yên ổn hưởng thụ cuộc sống.
Sau đó cô sẽ bán vật liệu chườm nóng này cho bệnh viện, tạo ra nguồn thu nhập dồi dào liên tục cho mình.
Vậy thì cuộc đời này sẽ không còn gì hạnh phúc hơn nữa.
Cô không kìm được tâm trạng tốt của mình, ôm mặt nhìn màu nhuộm đang đốt trên đống củi. Giống như bây giở đã thành công tìm ra được phương pháp chế tạo, xung quanh người đều toả ra bong bóng hạnh phúc.
“Nina…”
Giọng của Marco cắt ngang tưởng tượng của Nina, cô nghiêng đầu nhìn anh: “Dạ?”
“Cô…”
“Tôi?”
Marco ngừng lại, lặng lẽ nhìn mặt Nina, trên mặt không biết đã bị dính mấy chấm đen từ khi nào.
Sau khi nhìn chằm chằm mấy giây, Nina lên tiếng trước: “Đội trưởng Marco?”
“Mặt cô bẩn rồi.”
Nina: “?”
Cô vội lấy mu bàn tay lau má mình, quả nhiên trên mu bàn tay có mấy chỗ xám đen.
Nơi này không có gương soi, cô chỉ đành ngẩng mặt lên hỏi Marco: “Đội trưởng Marco, ngài nhìn giúp tôi xem đã sạch chưa?”
Marco nhìn gương mặt trắng trẻo của Nina.
Anh lắc đầu: “Vẫn còn một chút, để tôi lau giúp cô.”
Nói rồi anh đưa ngón tay đến bên tai cô. Nina cũng rất phối hợp nghiêng mặt cho anh lau giúp.
Nhưng sức lực trên mặt rất nhẹ, Nina nghi ngờ liệu như vậy có lau sạch được không. Cô bất giác đưa tay sờ nơi Marco vừa chạm vào, tự mình dùng sức lau hai cái.
“Còn không?”
Marco thu tay lại, nhìn trái nhìn phải: “Sạch rồi.”
Nina gật đầu, phùi bụi trên tay, cầm thanh gỗ gẩy đống lửa đang nung cỏ nhuộm màu trước mặt.
Bên tai vang lên giọng nói của Marco: “Cần tôi giúp không?”
Nina không quay đầu: “Không cần không cần, ngài ngồi nghỉ ngơi một lúc là được, chuyện nhỏ thế này tôi tự làm là được.”
Cô tưởng Marco muốn dùng lửa của phượng hoàng giúp cô đốt than nhuộm màu.
“Ý tôi là, có cần tôi giúp đỡ tìm ra phương pháp không?”
Nina ngẩn ra, quay đầu: “Gì cơ?”
“Mặc dù tôi chưa từng điều chế mấy thứ này, nhưng là một bác sĩ cũng xem như từng có không ít kinh nghiệm điều chế thuốc? Đúng lúc gần đây tôi cũng đang rất rảnh.”
“Thật sao? Cảm ơn ngài, ngài thật tốt!”
Như sợ anh sẽ hối hận, Nina lập tức nói lời cảm ơn chân thành.
“Ngọn lửa của phượng hoàng X1”.
“Sự trợ giúp của bác sĩ X1”.
…
Mấy ngày sau đó, Sird phát hiện ra Nina không còn một mình đi sớm về muộn nữa.
Bây giờ đã biến thành hai người đi sớm về muộn.
Anh ta thường xuyên nhìn thấy Marco và Nina sáng sớm cùng ra khỏi cửa, rồi tối muốn lại cùng nhau về.
Có lúc hai người sạch sẽ ra ngoài nhưng lại trở về đầy bụi bặm.
Anh ta hỏi đã xảy ra chuyện gì, bọn họ lại không nói gì cả, chỉ nhìn nhau rồi bật cười ha ha.
Sau đó hai người vừa cười vừa rời đi, khiến người ta chẳng hiểu gì cả.
Giống như hôm nay, buổi tối hai người lại trở về trong trạng thái đầy bụi.
Sird và Joz bĩu môi nhìn bóng lưng của bọn họ.
“Aiz, Sird…”
“Ừm, Joz…”
Hai người cùng lắc đầu.
“Chậc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)