Vừa rời khỏi nhà, tuyết bay lất phất khiến Nina lạnh đến rụt cổ. Marco nhấc tay đốt cháy ngọn lửa trên khăn choàng của cô, cảm giác ấm áp bỗng chốc bao trùm lấy cô.
Nina vùi nửa gương mặt vào trong chiếc khăn bông: “Cảm ơn ngài! Ngài thật tốt!”
Đã nghe Nina cảm ơn quá nhiều lần, Marco đã miễn dịch rồi. Anh cụp mắt, ánh mắt rơi lên đỉnh đầu của Nina.
Cảm nhận được ánh mắt trên đỉnh đầu, Nina ngẩng đầu nhìn lên.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Marco đã dời mắt đi, giống như chỉ vô tình lướt qua.
Anh nhẹ giọng đáp: “Ừm.”
Nghe có vẻ tâm trạng không tệ.
…
Trấn phường nhuộm, trấn cũng như tên.
Con đường ở đây đâu đâu cũng nhìn thấy những thứ liên quan đến nguyên liệu trộn vải, nhuộm vải, những tiệm bán đồ khác chỉ lẻ tẻ xen lẫn ở giữa.
Khắp nơi đều treo những lá cờ có in chữ “nhuộm”, bị đông cứng trong gió rét.
“Đúng là đâu đâu cũng làm cờ…”
“A, còn treo rất nhiều cờ hải tặc này.” Marco để tay trong túi, đi theo sau Nina, giúp cô chặn đi gió lùa qua.
Đột nhiên Marco dừng chân lại.
“Nina, nhìn kìa.”
Nina cũng dừng chân, nhìn qua theo tầm mắt của Marco mới phát hiện một tiệm mứt kẹo kẹp giữa các phường nhuộm.
“Mứt kẹo… nhuộm màu?”
Mứt kẹo, nhuộm màu? Ý là phẩm màu cho thực phẩm sao? Nhưng nếu vậy thì tại sao phải cố tình gọi là mứt kẹo nhuộm màu?
Marco cúi đầu thấy Nina rõ ràng đã bị thu hút, hỏi: “Có muốn qua xem thử không?”
“Muốn ạ!”
Nina nói rồi chạy đến trước tiệm mứt kẹo trước.
Cô gái trẻ đội mũ đỉnh nhọn đứng trước quầy lễ tân lập tức mỉm cười đón tiếp hai người.
“Xin chào, chị cần mứt kẹo gì? Trong tiệm tụi em có mứt kẹo ngon nhất phường nhuộm này đó!”
Đi đến gần tiệm thì có một làn hơi ấm ập đến. Hơi giống với sàn của ngôi nhà trong phường nhuộm trước đó, chỉ là nhiệt độ chỗ này hình như toả ra từ bức tường.
Nina cảm nhận một chút, lại tò mò nhìn mứt kẹo sặc sỡ trên quầy hàng, cô chỉ vào một viên mứt kẹo màu xanh như đá quý, hỏi: “Chào em, đó là… mứt kẹo nhuộm màu sao?”
Em.
Nina bỗng không dùng kính ngữ khiến Marco bất giác nhìn qua.
Cô gái trẻ vừa nghe đã biết Nina muốn hỏi gì, thuần thục giải thích: “Đúng vậy! Trên đảo tụi em chuyên sản xuất các loại thực vật nhuộm màu thuần thiên nhiên, nhà tụi em cũng dùng phẩm màu đó để làm ra mứt kẹo, vì vậy sẽ có thoang thoảng vị ngọt của thực vật, mứt kẹo được tạo ra chắc chắn sẽ là hàng đầu trên Đại Hải Trình!”
“Thực vật nhuộm màu?”
Nina biết thực vật có thể làm thành màu nhuộm, nhưng không ngờ màu nhuộm nơi này còn có thể dùng để nhuộm mứt kẹo.
Cô gái trẻ tỏ vẻ tự hào: “Đó là báu vật trên đảo tụi em đó.”
Nina bắt đầu tò mò về mùi vị của màu nhuộm mày, vừa sờ túi tiền muốn mua một ít thì một cánh tay đã thò lên từ phía sau.
Vài tờ Pelé được đặt lên quầy hàng.
“Phiền cô gói mỗi màu…” Marco nghiêng đầu qua nhìn Nina: “Mỗi màu 10 viên đủ không?”
Nina ngẩn ra: “Hả? Không cần đâu, đội trưởng Marco, tôi tự mua là được rồi.”
Nghe thấy câu này, Marco ngẩng đầu nói với cô gái kia: “Vậy phiền cô gói mỗi màu 10 viên.”
Nina: “…”
Cô vội vàng bắt cổ tay Marco lại, dựng một ngón tay: “Một viên! Một viên là đủ rồi!”
Marco lại nhìn cô gái kia, nói: “Làm phiền gói mỗi màu 3 viên.”
“Được thưa anh!”
Trước khi Nina lên tiếng, Marco đã chặn trước: “Còn dư đem về cho mọi người nếm thử.”
Marco đã nói vậy, Nina cũng không thể nói thêm gì nữa.
Trong thời gian đợi cô gái trẻ đóng gói mứt kẹo, Nina không nhịn được hỏi: “Cho hỏi nhà ở chỗ tụi em… tại sao lại ấm vậy?”
Cô gái thuận miệng đáp: “À chị nói cái đó hả, là than nhuộm màu đấy.”
“Than… nhuộm màu?”
“Đúng vậy, thực vật nhuộm màu thông qua sàng lọc có thể dùng nhiệt độ cao để đốt thành than, sau đó thêm các loại khoáng thạch như sắt hay vermiculite, sau khi trộn lẫn vào nhau, phấn bột này chỉ cần tiếp xúc với không khí thì sẽ toả nhiệt.”
Than do thực vật nhuộm màu tạo thành, phấn bột, vermiculite …
Những thứ đó trộn lẫn vào nhau, tiếp xúc với không khí sẽ toả nhiệt.
Nina cảm thấy đầu mình loé sáng, cúi đầu chống cằm suy nghĩ, muốn bắt lấy linh cảm này nhưng lại không tìm được phương hướng chính xác.
Điều này khiến cô thấy hơi khó chịu.
“Chị, anh, mứt kẹo của hai người đã gói xong rồi, nếu thấy ngon thì hoan nghênh lần sau lại đến! Mứt kẹo của chúng em rất dẻo mềm, có thể dùng tăm tre xiên lên ăn đó.”
“Ờ, cảm ơn.” Marco nhận lấy túi giấy cô gái đưa qua, dùng tăm mà cô ấy tặng xiên một viên kẹo, đưa cho Nina.
“Nina.”
Mạch suy nghĩ của Nina bị cắt đứt, cô hoàn hồn, vội vàng nhận lấy cây tăm: “Cảm ơn ngài!”
Vừa định bỏ xiên mứt kẹo vào miệng thì cô phát hiện tiệm chỉ cho một cây tăm, vì vậy Marco chỉ có thể nhìn cô ăn.
Nina nghĩ rồi đưa tay bẻ cây tăm thành hai nửa, dùng nửa đoạn dưới xiên một viên mứt kẹo khác.
“Cho ngài.”
“Hả? Tôi không cần…”
“Đội trưởng Marco… Ngài không muốn thử thật sao? Rất thơm đó.” Nina cầm mứt kẹo lắc lư trước mặt Marco, muốn dụ dỗ anh.
Nina tự mình cắn một miếng, viên mứt kẹo to này đúng là rất mềm dẻo, hơn nữa lại không hề có cảm giác ngọt ngấy mà có mùi thơm của thực vực y như lời cô bé kia nói.
Dù có một ngụm ăn hết thì cũng sẽ không cảm thấy ngán.
Mắt Nina sáng lên, cô giơ cây tăm trong tay cao hơn: “Đội trưởng Marco! Thật sự rất ngon đó!”
“Tôi chưa bao giờ ăn mứt kẹo thần kỳ như vậy!”
“Không ngọt ngấy, đội trưởng Marco, ngài thử đi? Chỉ một miếng thôi!”
Marco nhìn Nina hiện tại hoàn toàn không giống với cô y tá nghiêm túc thận trọng trên thuyền thường ngày, đột nhiên hơi thất thần.
Anh không nói lời nào mà nhận lấy cây tăm trong tay Nina, một ngụm cắn cả viên mứt kẹo.
Mứt kẹo vừa to vừa tròn khiến hai má anh phồng lên, anh nhai mấy lần rồi nuốt xuống.
Dưới ánh mắt mong đợi của Nina, cuối cùng Marco cũng lên tiếng.
“Ừm, rất ngọt.”
Ánh mắt mong đợi của Nina biến thành sự nghi hoặc: “Hả? Rất ngọt sao?”
Cô lại cắn một ngụm, cảm thấy viên mứt kẹo này đâu có ngọt lắm.
Marco lại lên tiếng: “Ngọt, nhưng đúng là rất ngon.”
Có lẽ là cảm giác về mức độ ngọt của mỗi người khác nhau chăng? Nói chung ngon là được!
Nina vui trở lại: “Anh xem! Tôi đã nói mà!”
Anh.
Marco cụp mắt nhìn Nina đang cười vui vẻ.
Cô không hề phát hiện giọng điệu của mình đã thay đổi, vẫn đang lắc cây tăm trong tay với anh: “Anh muốn ăn thêm một viên không?”
Không đợi Marco trả lời, cô đã lấy đi nửa cây tăm trong tay anh, và cả túi mứt kẹo nữa, cắm một viên khác rồi đưa cho anh.
Nhưng lần này Marco không từ chối.
Nina ăn rất vui vẻ, cô đột nhiên nghiêng đầu nhìn Marco đang cầm cây kẹo, không hề có dáng vẻ của hải tặc.
Cảm nhận được ánh mắt của Nina, Marco cúi đầu, nhìn cô một cách nghi hoặc.
Nina híp mắt: “Đội trưởng Marco, thực ra lúc nãy tôi có nghĩ đến chuyện trực tiếp đi ra ngoài dạo phố, nhưng mà…”
Marco cười: “Nhưng mà sao?”
“Nhưng mà cho dù các đồng đội có nói với ngài về hành tung của tôi, nếu ngài quay về mà không thấy tôi chắc chắn cũng sẽ lo lắng mà ra ngoài tìm tôi.”
Marco: “…”
Anh hơi ngại ngùng gãi đầu, không phản bác lời Nina nói.
Nina cũng chỉ là thuận miệng nói, cũng chẳng định bắt Marco phải trả lời. Bầu không khí nhẹ nhàng thế này đã khiến cô hoàn toàn quên mất Marco là chủ thuê của mình.
Cô cất bước tiếp tục đi về phía trước, muốn nhìn xem còn thứ gì mới lạ không.
Marco ung dung đi theo phía sau Nina, anh nhìn dáng vẻ tò mò với tất cả mọi thứ trên đường của cô, khoé miệng bất giác cong lên.
Nhưng không bao lâu sau, khoé môi lại trễ xuống. Anh đột nhiên cảm thấy hơi tiếc nuối.
Anh nghĩ nếu lần trước ở trên hòn đảo kia, có thể giải quyết đám hải tặc phiền phức kia sớm chút thì tốt quá.
“Đội trưởng Marco!”
Giọng của Nina khiến Marco nhanh chóng hoàn hồn, anh thấy cô đang vẫy một lá cờ nhỏ với mình.
Trên lá cờ có vẽ ký hiệu của băng hải tặc Râu Trắng, nhưng đó là do lúc nãy Nina tự mình vẽ lên.
“Ngài thấy cái này có giống không?”
Ngài.
Marco như có điều suy nghĩ, lúc Nina gọi thêm một lần, anh mới bước nhanh đến cạnh cô.
Anh nhìn Nina cầm lá cờ hải tặc mini, cười gật đầu: “Vẽ rất giống.”
…
Là một y tá nhỏ chưa từng nhìn ngắm thế giới, Nina quả thật tràn đầy tò mò với tất cả mọi thứ trong thị trấn này.
Khi cô cuối cùng cũng đi dạo xong muốn trở về, sắc trời đã tối đi, mà trên tay Marco cũng cầm đầy túi, hơn một nửa là do anh trả tiền, với cùng một lý do là sẵn tiện để các đồng đội nếm thử, xem thử.
Nina cảm thấy ái ngại, nhưng hình như Marco lại chẳng để tâm.
Lúc hai người về đến phòng khách của phường nhuộm, rất nhiều người đều đã về nhà.
Nina vừa vào cửa đã nhìn thấy Râu Trắng đang ngồi chính giữa nhà nói gì đó với mấy đội trưởng.
“Thuyền trưởng và các đội trưởng, chảo buổi tối.” Nina vội chảo hỏi mấy người bọn họ, nhìn thấy bọn họ có vẻ như đang bàn chuyện chính, cô yên lặng nhích vào trong góc.
“Ồ, Nina và Marco hả, hai người về rồi à.”
“Marco cậu đang cầm gì vậy?”
“Ông già? Mọi người nói xong nhanh vậy sao?” Marco đi theo sau cô, để những món đồ cô mua lên sàn nhà bên cạnh cô.
Bista quan sát những món đồ Marco cầm về, ánh mắt lướt qua lại giữa Marco và Nina.
Anh ta chỉ ra ngoài cửa, nói một cách lành lạnh: “Nhanh sao? Trời cũng sắp tối rồi.”
“Chúng tôi ra ngoài dạo, mua chút đồ, không để ý thời gian.” Marco thuận miệng giải thích rồi ngồi xuống bên cạnh Râu Trắng.
Nina nghe Marco nói vậy, vội vàng lấy đồ ăn mua về phân chia cho bọn họ.
“Đúng rồi, thuyền trưởng, có lẽ ngài sẽ thích cái này đấy?” Trong tay Nina cầm một bình rượu nhuộm màu.
“Đặc sản ở đây, rượu được ủ từ thực vật nhuộm màu.”
Râu Trắng không có quá nhiều hứng thú với những món đồ ăn vặt linh tinh, nhưng khi nhìn thấy rượu thì lập tức phấn khởi. Ông đưa tay ra nhận lấy, mở nắp bình ra ngửi.
Ông cười: “Ngửi mùi có vẻ không tệ.”
“Uống vào cũng không tổn hại sức khoẻ lắm.” Marco bổ sung.
Anh đã xem kỹ nguyên liệu của loại rượu này, nồng độ được ủ ra thấp hơn những loại rượu bình thường nhưng vẫn giữ được hương vị đậm đà, còn có mùi thơm thoang thoảng, quan trọng nhất là ít tổn hại đến sức khoẻ.
Râu Trắng nhìn bình rượu có màu xanh kỳ lạ, ngẩng đầu uống một ngụm.
Mùi rượu thơm nồng, hương bay bốn phía.
Thấy vẻ mặt hài lòng của ông, Joz ở bên cạnh cũng hơi tò mò.
Izo nhặt lên nhìn, cười: “Nina, đây là do cô vẽ sao?”
Anh ta có nghĩ thế nào cũng không cảm thấy Marco sẽ làm mấy chuyện này, nên khả năng cao là do Nina vẽ.
Nina hơi ngại ngùng gật đầu, mau chóng cầm về.
Sau khi Bista nhìn thấy cũng bật cười ha ha: “Nina, lá cờ này của cô rất giống lá cờ của chúng tôi đó!”
Anh ta lấy lá cờ hải tặc lớn màu đen từ phía sau ra, đưa cho Nina xem.
Trên đó cũng vẽ nguệch ngoạc ký hiệu của băng hải tặc Râu Trắng.
Marco liếc nhìn, không nhịn được bật cười: “Vẽ cái gì vậy? Không phải định treo lên thuyền chúng ta thật chứ?”
“Ha ha ha ha ha ha sao có thể!” Joz vỗ đùi, chỉ hình vẽ bên trên: “Đây là mẫu để quyết định chất liệu và màu nhuộm của vải thôi.”
Nina nhớ Marco đã nói mấy người thuyền trưởng đi tìm chủ tiệm, thì ra là để quyết định việc này.
“Nói ra thì hai người đi đâu vậy? Lên trấn?”
Marco gật đầu: “À, thị trấn này cũng rất thú vị đó…”
Mấy đội trưởng bắt đầu bắt lấy Marco trò chuyện.
Nina ngồi ở một bên không có ý định tham gia vào câu chuyện của bọn họ. Cô tò mò cầm lá cờ hải tặc lên xem.
Đúng là rất bền chặt.
Vì bị đặt trên sàn trong thời gian dài, lá cờ hải tặc này rất ấm, cầm trên tay cũng rất dễ chịu.
Đặt trên sàn… thời gian dài…
Ấm áp…
Đầu Nina đột nhiên loé sáng, cô nghĩ ra rồi!
“Đội trưởng Marco, đội trưởng Marco…” Cô nhỏ giọng gọi Marco.
Marco nghe thấy, cúi người nghiêng đầu qua bên cạnh Nina.
Nina dùng sức nói: “Tôi muốn ra ngoài phường nhuộm xem một chút.”
Marco gật đầu: “Có việc gì thì về đây tìm tôi.”
Nina vội vàng gật đầu, sau đó lặng lẽ đi ra ngoài.
Marco nghiêng đầu, sau khi xác định phương hướng Nina rời đi thì mới quay đầu lại.
Sau đó chạm vào ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của mấy đội trưởng.
Marco: “Nhìn tôi làm gì?”
Bista lắc đầu: “Chậc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)