Giang Bình thở dài giải thích: "Bạch Kiến Hoa bị gãy xương chân mày, đã cấu thành thương tích nhẹ. Nếu ông ta kiện, Giang Nguyên thật sự sẽ phải ngồi tù. Bây giờ mấu chốt nằm ở Bạch Kiến Hoa, chỉ cần ông ta không kiện thì mọi chuyện sẽ ổn."
Bạch Tuyết như bừng tỉnh: "Vậy con đi nói với ba, không để ông ta kiện cậu đâu."
Giang Bình ngăn con lại: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào. Con và chị Tiểu Phàm về nhà trước đi, chuyện này để mẹ xử lý."
Bạch Tuyết còn muốn nói thêm, nhưng Y Phàm đã kéo tay cô bé: "Chúng ta về nhà trước đã."
Phụ nữ, khi làm mẹ sẽ trở nên vô cùng mạnh mẽ. Trước đây, khi một mình đối mặt với sự phản bội của Bạch Kiến Hoa, Giang Bình cũng từng tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ hoàn toàn mất đi hy vọng. Cho đến hôm nay, khi Bạch Kiến Hoa và đứa con riêng của ông ta bất ngờ xuất hiện trước mặt Bạch Tuyết, trái tim Giang Bình như bị đâm một nhát chí mạng. Khi tỉnh táo lại, tâm bà đã nguội lạnh như tro tàn.
Đến bệnh viện, Bạch Kiến Hoa đang nằm trên giường, mặt quấn băng trắng nhiều lớp, những phần lộ ra thì sưng vù như đầu heo. Giang Bình lạnh lùng nhìn người tình của ông ta, giọng nói đầy uy quyền: "Cô ra ngoài đi, tôi có chuyện cần nói riêng với chồng tôi."
Ả nhân tình còn do dự, Giang Bình liếc xéo một cái: "Cô có biết không? Nếu ở xã hội cũ, tôi là chính thất, cô là tiểu thiếp, gặp tôi cô phải quỳ lạy đấy."
"Sao cô lại nói thế?" Ả ta tức giận định cãi lại.
Giang Bình cười lạnh: "Nên tôi bảo cô ra ngoài thì biến cho nhanh, đừng để người nhà tôi đến đánh cả cô đấy."
Ả ta định nói tiếp nhưng Bạch Kiến Hoa với khuôn mặt sưng húp, mơ hồ hét lên: "Đủ rồi, cô ra ngoài đi, để tôi nói chuyện với bà ấy."
Đợi ả nhân tình dắt con rời đi, trong phòng chỉ còn lại Bạch Kiến Hoa và Giang Bình. Giang Bình không ngồi xuống mà đứng bên giường, nhìn xuống Bạch Kiến Hoa bằng ánh mắt khinh bỉ: "Ông định kiện Giang Nguyên sao?"
Bạch Kiến Hoa nhếch miệng, có lẽ định cười nhạo như thói quen, nhưng khuôn mặt sưng vù khiến cái nhếch môi trông như bị co giật. Một lúc lâu sau, ông ta mới thốt ra những lời mơ hồ: "Tôi muốn ly hôn."
Giang Bình cười lạnh trong lòng, thầm nghĩ Bạch Kiến Hoa ông cũng quá đề cao bản thân rồi, tôi đã muốn ly hôn với ông từ lâu rồi. Bề ngoài bà vẫn giữ vẻ bình thản, gật đầu: "Được."
Lại im lặng một hồi, Bạch Kiến Hoa khó khăn nói tiếp: "Bà phải ra đi tay trắng."
Sắc mặt Giang Bình trắng bệch. Mười mấy năm qua, không chỉ mắt bà mù mà cả lòng cũng mù mới đi theo người đàn ông này. Ông ta không hề để lại cho bà một con đường sống. Ngôi nhà ở khu dân cư đó có 6 tầng, mỗi tháng tiền thuê thu về cũng được hai ba vạn, vốn dĩ một nửa thuộc về Giang Bình. Bạch Kiến Hoa nói "ra đi tay trắng" thực chất là muốn chiếm trọn ngôi nhà này.
"Tôi chỉ cần Bạch Tuyết, còn lại ông cứ giữ lấy mà mua thuốc." Nói xong câu đó, Giang Bình đập cửa rời đi. Bước ra khỏi cổng bệnh viện, bên ngoài nắng chói chang, rực rỡ khắp nơi nhưng lòng bà lạnh ngắt.
Thủ tục ly hôn của Giang Bình và Bạch Kiến Hoa được hoàn tất nhanh chóng. Ngoài vài vạn đồng tiền riêng trong tài khoản, bà không lấy thêm bất cứ thứ gì. Trước cổng tòa án, Bạch Kiến Hoa lạnh lùng nói với Giang Bình: "Bà có thể tìm nhà và dọn đi trong vòng một tháng không?"
"Được."
Bạch Kiến Hoa định nói thêm gì đó, nhưng Giang Bình đã ngắt lời: "Không cần phải tỏ ra cảm động, sau này đường ai nấy đi, đừng làm phiền nhau nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)