Ba người lớn đều rót rượu Mao Đài, còn Bạch Tuyết và Tiểu Hổ thì uống nước cam. Mọi người cùng nâng cốc chạm nhau, Bạch Tuyết giục: "Mẹ, mẹ nói gì đi chứ."
Giang Bình suy nghĩ một chút rồi dõng dạc: "Mẹ muốn trở thành phú bà!"
"Con... con..." Bạch Tuyết nhất thời bí từ, một lúc sau mới tiếp lời: "Vậy chúc con sớm trở thành tiểu thư nhà giàu nhé!"
"Được, cạn ly!"
Uống cạn ly nước cam, Tiểu Hổ không hiểu sao cũng trở nên hưng phấn lạ thường. Cậu bé gắp một viên thịt, cắn một miếng thật to, nước thịt tràn đầy khoang miệng, cậu nhắm mắt lại tận hưởng một cách sảng khoái.
Hôm nay nước lẩu do chính tay Y Phàm nấu. Từ lúc bắt đầu nổi lửa, cả nhà đã ngập tràn mùi cay nồng, thơm nức. Giang Nguyên gắp một miếng ruột vịt, nhúng đẫm vào bát dầu thơm rồi cho vào miệng. Vị cay tê của hoa tiêu, độ giòn sần sật của ruột vịt hòa quyện cùng vị béo ngậy của dầu thơm, cảm giác như có pháo hoa nổ tung trong miệng, thơm đến mức linh hồn cũng muốn bay bổng.
Bạch Tuyết thì mê nhất là dạ dày bò. Cô bé dùng đũa gắp vài miếng dạ dày, nhúng vào nồi nước lẩu đỏ rực đang sôi sùng sục. Khi dạ dày vừa đạt độ giòn nhất thì vớt ra, chấm vào dầu thơm. Vị ngon đó, thật sự có cho vàng cũng không đổi.
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi từ lúc nào không hay. Trong nhà, nồi lẩu nóng hổi tỏa khói nghi ngút, mùi thơm quyến rũ liên tục lan tỏa. Mọi người vừa nhúng dạ dày, vừa nhúng thịt cừu, ăn uống vui vẻ. Nỗi buồn ly hôn của Giang Bình dường như đã tan biến hoàn toàn trong không gian ấm cúng này.
Gần đây, việc buôn bán ở quầy hàng ngày càng khấm khá. Thường thì xe đồ ăn còn chưa tới nơi, khách đã xếp hàng dài chờ đợi. Thầy Khúc đứng đầu hàng, trời lạnh quá, ông cứ hà hơi vào tay rồi dậm chân liên tục, cuối cùng phải chạy tại chỗ vài vòng cho ấm người.
Trong hàng có người quen của thầy Khúc, đó là thầy Hùng ở khoa Ngữ văn. Thầy Hùng cười chào: "Sợ lạnh thế sao không ra muộn chút, trời còn chưa sáng hẳn mà."
Thầy Khúc hà hơi: "Tôi mà ra muộn để các ông mua hết trước à? Đừng hòng lừa được tôi."
Đám đông bật cười. Nhóm sành ăn này ai cũng tinh tường, trước món ngon thì chẳng ai nhường ai nửa bước. Đột nhiên, có người nhỏ giọng nhắc: "Mọi người im lặng chút, hiệu trưởng đến kìa."
Phía xa, hiệu trưởng đang chậm rãi bước tới. Đường tuyết trơn trượt nên ông đi đứng rất cẩn thận, không còn vẻ nhanh nhẹn thường ngày. Khi hiệu trưởng đến gần, mọi người người thì xem điện thoại, người thì trò chuyện, kẻ lại ngẩng đầu ngắm chim, coi như không thấy ông.
Hiệu trưởng giả vờ ho vài tiếng, hy vọng có ai đó nể mặt cho ông chen hàng, nhưng đám đông như bị điếc tập thể, ai làm việc nấy. Hiệu trưởng đành hậm hực đi xuống cuối hàng xếp hàng như bao người khác.
Tiếng bánh xe đẩy từ xa vọng lại, âm thanh "ầm ầm" quen thuộc khiến nhóm người vừa "điếc" lập tức khôi phục thính lực. Đầu họ đồng loạt quay về hướng xe đẩy. Hiệu trưởng còn nghe thấy có người thở phào: "Cuối cùng cũng đến rồi."
Y Phàm dựng quầy, mọi người lần lượt ngồi xuống. Thầy Khúc chú ý thấy có vài chiếc ghế thấp được sơn màu cam nổi bật, liền chỉ vào hỏi Y Phàm: "Cô bé, mấy cái ghế này sao màu lại khác thế?"
Y Phàm đang bận rộn chiên chiếc bánh thịt đẫm dầu, quay đầu lại giải thích: "Đó là ghế ưu tiên dành cho người già, người yếu, bệnh tật, người khuyết tật và phụ nữ mang thai ạ. Mọi người nhường ghế cho người lớn tuổi nhé."
Thầy Khúc có chút ngẩn ngơ. Đây là quầy đồ ăn vặt hay là xe buýt công cộng vậy? Sao nghe cái quy định này quen tai thế không biết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

